Chút Kỷ Niệm

Vân Hà


       Sáng nay, dọn dẹp mớ giấy tờ trên bàn, chợt thấy tấm h́nh tôi mặc áo quần Biệt Động, đang say sưa hát.  Lật ra phía sau, ḍng chữ đập vào mắt tôi: "Tặng chị Ḥa làm kỷ niệm", và kư tên Hồng Ngô (tháng 7-2006).  Tôi nghe tim ḿnh nhói đau, xót xa chợt dâng trào lên mắt.  Vậy là thêm một người ra đi.

       Tôi thuộc loại sinh sau đẻ muộn, năm 75 mới vỏn vẹn 15 tuổi.  Mười năm sau, tôi kết hôn với người đàn ông trở về từ trại tù cải tạo và vợ con đă ra nước ngoài.  V́ thế, lẽ ra tôi sang Mỹ với gia đ́nh do anh ruột bảo lănh, anh tôi đă gạt tên tôi ra v́ lập gia đ́nh.  Cuối cùng chúng tôi sang Mỹ diện HO như một số người đồng cảnh ngộ.

        Nhờ được làm vợ anh (Hồ văn Ḥa), tôi có cơ hội biết đến bạn bè, đồng đội của anh, kể cả những người bạn đồng tù và được nghe anh kể biết bao nhiêu kỷ niệm đời quân ngũ của anh.  Tôi luôn luôn có trong ḷng sự quư mến tất cả những người bạn mà anh đă truyền cho tôi, trong đó có anh Ngô Minh Hồng.

       Tuy nhiên, nếu chỉ v́ là bạn của chồng (thật ra có nhiều người tôi nghe tên mà không biết mặt, và có người tôi biết mặt mà chẳng nhớ tên) có lẽ tôi không viết bài này, v́ với tôi, anh Hồng có một kỷ niệm mà tôi luôn nhớ, dầu chỉ là một câu nói.

       Chúng tôi thường có dịp gặp nhau khi sang thăm Cali.  Mỗi khi hay tin anh Ḥa, là các anh t́m cách liên lạc, rồi là gặp nhau ở một nhà hàng nào đó.  Anh Hồng, anh Thạnh, anh Xuân, anh ǵ ǵ nữa mà tôi không nhớ tê.   Các anh gặp nhau là như cá gặp nước, vui cười hớn hở.

       Rồi một lần các anh sang Georgia dự lễ ở Ranger Camp Dahlonega năm 98 - Gần 30 người từ khắp nơi, tôi c̣n nhớ anh Chiến, anh Phương (c̣n một anh mà tôi quên tên) từ Philadelphia, rồi anh Hồng, anh Mạnh từ Cali, các anh chị Hiếu, Lạc và nhiều người mà tôi không nhớ tên (xin thứ lổi).   Mọi người đều dùng số điện thoại nhà tôi để liên lạc.  Các anh bên Cali sang th́ anh Ḥa đi đón về nhà.  Các anh đi xe th́ cũng t́m đường đến nhà tôi, cuối cùng phái đoàn trễ nhất là phái đoàn bên Dallas.

       Các anh đến trước, tôi đă lo xong cơm chiều, nghe bên Dallas có khoảng chừng 20 người, có cả tướng Giai, tôi mau mau nấu thêm thức ăn v́ mọi người đều đói.  Chuyện ăn uống cũng xong (tôi cứ sợ không đủ).  Rồi điều tôi lo hơn, là các anh chị đều "nhất trí" ngủ lại nhà tôi, chứ không thuê khách sạn, v́ lâu ngày gặp nhau nói chuyện cho đă.

       Tôi thật sự băn khoăn, làm sao đủ giường, đủ mền, đủ chỗ cho mọi người, (cũng may, ông Tướng về nhà con trai).  Khi tôi ngỏ lời lo lắng với chồng, th́ anh Hồng đă vội nói lớn:

       - "Đừng lo chị Ḥa ơi!  Tụi này lính tráng, tù đày ngủ bờ ngủ bụi quen rồi.  chị cứ đi ngủ, mời mấy chị vào pḥng có giường, c̣n bọn này thân ai nấy lo.  Đêm nay thức nói chuyện mà chị."

       Trời ơi!  Tôi nghe ḿnh vừa trút được gánh nặng, thầm cám ơn anh, và thấy quư mến anh vô cùng, anh bày tỏ sự giản dị, dễ mến với tất cả mọi người.

       Đêm đó, sau khi dỗ con ngủ và chợp mắt chừng một tiếng đồng hồ, tôi lại thức dậy và tận dụng tất cả thực phẩm c̣n trong tủ lạnh, nấu sẵn một nồi cháo, một nồi bánh canh, để ngày mai sau khi dự lễ về, các anh chị có sẵn lót dạ, v́ các anh chị bên Dallas phải về ngay trong đêm đó, để kịp sáng thứ hai đi làm.

       Sáng hôm sau, khi anh Ḥa đưa anh phi trường, anh Hồng đă cầm tay tôi và bảo rằng:

       - "Cám ơn chị đă vất vả v́ anh em chúng tôi, tôi không ngờ chị c̣n rất trẻ mà giỏi giắn, đảm đang quá, thằng Ḥa nó có phước".

       Ông chồng tôi th́ khoái chí cười ngất.

       Sau này, khi anh Ḥa đă mất, tôi c̣n có dịp gặp lại anh chị, ở Arizona và gần đây nhất là dịp Atlanta tổ chức kỷ niệm 46 năm thành lập binh chủng BĐQ, lần nào anh và tôi cũng có chụp h́nh chung,

       Lần nào anh cũng han hỏi ân cần hai đứa con tôi, và khuyên tôi ráng dạy dỗ chúng nên người.  Tôi nhớ, tôi có hỏi anh :

       - "Anh khỏe không, sao em thấy anh ốm vậy?"

       - "Già rồi, nó xuống dốc từ từ đó mà!"   Anh cười.

       Bao giờ anh cũng kêu tôi là chị Ḥa.  Một lần duy nhất và cuối cùng trong đời là tấm thiệp Giáng sinh đang nằm trước mặt tôi, anh viết : "Vân Hà và hai cháu!"  Bên dưới là hàng chữ in sẵn : May you celebrate this beautiful season with love in your home.  Joy in your world, and peace in your heart!  Happiness to you always.  H (chữ kư của anh) 12-16- 2006.

       Bên ngoài tấm thiệp là h́nh con chim bồ câu màu trắng và những ḍng chữ: Especially for you - Listen to Christmas... it' s bringing again a message from heaven above.  A message of peace, a message of cheer, a message of brotherly love.

       Vâng!  Bây giờ là Thông Điệp tôi xin gởi tới anh.  chúc anh b́nh yên nơi cơi vĩnh hằng và biết đâu giờ này anh đang hàn huyên với chồng tôi (anh Ḥa), anh Tây và những người đă đến nơi đó trước anh.

       Và tôi cũng đă được đến chụp h́nh bên di ảnh của anh, ôm chị Hồng thật chặt, để chia sẻ nỗi mất mát lớn lao trong cuộc đời, mà tôi đă trải qua.

Tháng 4 - 2007