Chúa Chổm Thời Nay

Lính Già TS.5


       Theo truyền thuyết, khi nhà Mạc cướp ngôi nhà Lê, con vua Chiêu Tông là Duy Ninh - Tục gọi là chúa Chổm - Phải lang thang đây đó và vay nợ mà sống. Thời gian sau chúa Chổm được Nguyễn Kim (cha của Nguyễn Hoàng, vị vua khởi nghiệp nhà Nguyễn sau này) t́m đến rước về cung, lập lên làm vua, tức Lê Trang Tông. Nhưng trên đường đi, xa giá bị vô số người chặn đường đ̣i nợ, chủ nợ thật cũng nhiều mà chủ nợ dỏm cũng không ít, bởi làm sao chúa có thể nhớ hết cho được. Lúc đầu chúa cứ thoải mái cho xuất công quỹ mà trả. Nhưng dần dần số người đến đ̣i nợ càng lúc càng đông, nên chúa bèn hạ lệnh chỉ trả tiền cho đến khi xa giá đến cổng thành cửa Nam. Sau đó hễ ai đến trễ th́ "xù". Thế là những người chậm chân đành chịu mất tiền và chỉ c̣n cách tụm năm tụm ba tại nơi này mà chỉ trỏ vào Chúa, miệng buông bao lời tức giận. Chắc chúa nghe chẳng êm tai chút nào bèn hạ nghiêm lệnh: Cấm chỉ trỏ vào vua. Thế cho nên ở Hà Nội có phố "Cấm chỉ". Đây là chuyện có thật trong lịch sử nước ta. Từ đó trở thành nhân vật biểu tượng cho người thiếu nợ đầy đầu.

       Câu chuyện Chúa Chổm đă trở thành điển tích dân gian Việt nam từ bấy đến nay. Mỗi khi gán ghép cho cá nhân nào chỉ nói lên tính cách và sự thành công hay thất bại về mặt tài chánh mà thôi. Ngày nay nếu tính đến nợ, chúng ta phải kể đến nợ đối với dân tộc, nợ máu, nợ tiền, nợ t́nh, nợ ngắn hạn, nợ dài hạn, nợ có thể trả được, nợ không thể trả ṣng phẳng. Lại c̣n cá nhân mang nợ, tập đoàn, tập đảng mang nợ và hậu quả của con nợ tác hại thế nào trên đối tượng mà con nợ gây ra. Nếu vậy ta nên đề cập đến các loại nợ và con nợ hiện hữu trên đất nước VN.

       Từ khi mang chủ thuyết Marxism ngoại lai áp đặt trên đất nước ta, Hồ chí Minh và đảng Cộng sản VN quyết tâm xóa bỏ nền đạo lư dân tộc có từ 4000 năm trước. Mặc dù nền đạo lư đó có pha trộn những nguyên tắc xử thế, những quan niệm về Thiên-Địa-Nhân tạo nên nền văn hóa đặc thù của Việt tộc, trên căn bản hiếu ḥa, hiếu sinh và sống nhân ái ḥa đồng trong cộng đồng dân tộc. Trong suốt gịng lịch sử nước ta đă trải qua những định chế chính trị từ nông nô, phong kiến, quân chủ và dù ảnh hưởng nước láng giềng vĩ đại phương bắc bởi các tư tưởng Lăo-Khổng-Phật, nước ta chưa hề có triều đại độc tài quá quắt và lâu dài. Trái lại ta có những đấng minh quân yêu dân mến nước, quyết giữ ǵn đất tổ quê cha. Từ khi bộ luật Hồng Đức ra đời, đất nước kết hợp các h́nh thái cai trị như Nhân trị của Mạnh Tử, của Montesquieu và pháp trị của Hàn phi Tử, chứ chưa bao giờ hành xử kiểu ma đầu trị của Machiavelli. Nhưng từ khi đảng Cộng sản ra đời với lănh tụ "kách mệnh" Hồ chí Minh, chủ nghĩa Mác - Lê trở thành một thứ siêu-ma-đầu đem áp dụng trên đất nước ta.

       Đảng viên CS được giáo dục, nhào nặn thành những giáo sĩ truyền bá và thi hành dưới sự trợ giúp đắc lực của quân đội và công an hay nói một cách thực tế là khủng bố, tù đày và giết chóc nhằm triệt hạ tận gốc nền văn hóa ngàn đời của dân tộc. Có thể nói họ giáo dục điều ác, làm việc ác thay cho cái thiện, cái mà ta gọi là thuận ư trời và hợp ḷng người. Cộng sản đă áp dụng nền giáo dục hận thù giai cấp, đấu tố, đấu tranh giữa người giàu kẻ nghèo, giữa nhóm này nhóm khác gây chia rẽ để dễ dàng khuynh đảo. Từ đó đưa đến việc chém giết đồng chủng, đồng bào mà không hề thấy phạm tội. Tai hại thay nguyên tắc quái ác đó được giáo dục từ cấp mẫu giáo và để làm gương các đảng viên cấp thấp, TBT đảng Trường Chinh, Đặng Xuân Khu đă đấu tố ngay cha mẹ ḿnh và nguy hại thay CS áp dụng duy vật biện chứng làm chủ đạo cho mọi sinh hoạt của xă hội, đưa đến hành động hiếu sát như thanh trừng, khủng bố biển người mà không hề đánh động lương tâm của kẻ thi hành. Với cộng sản chỉ có kết quả mới là đáng kể, bất chấp mọi phương tiện.

      Thế cho nên ngày nay thảm trạng xuất cảng gái điếm tràn lan mà không thấy xấu hổ. Giáo dục như vậy mới sản sinh những con người ăn trộm, ăn cắp, ăn cướp và khi có quyền hành th́ chỉ biết ăn hiếp, ăn gian, ăn hối lộ. Và khi có tiền rồi th́ ăn chơi, ăn xài, làm cho xă hội băng hoại, thối nát ngày nay. Từ khi chủ nghĩa CS tiêu ma khắp thế giới, đảng CSVN thay đổi chính sách kinh tế, tạo nên bọn tư bản đỏ tác oai, tác quái, làm cho xă hội sa đọa. Đó là di chứng của chính sách "Trồng người" theo quan điểm Marxist của HCM đưa dân tộc ta đến thảm trạng 60 năm hận thù, chém giết, mà sau hơn 20 năm "đổi mới" vẫn chưa trở về những "cái cũ" của người VN. "Đạo đức cách mạng" và nền giáo dục Mác-Lê làm cho người VN trở nên khiếp nhược, một dân tộc kiên cường bất khuất luôn vùng dậy chống ngoại xâm lại không thể đứng lên chống bè lũ nội xâm cỡi đầu, cỡi cổ hơn 80 triệu người. Chúng ta không lạ khi Văn Cao vào Nam tâm sự với bạn cố tri: "Tớ sống đến ngày nay là nhờ biết sợ". Đọc "Đêm giữa ban ngày" của Vũ Thư Hiên để nhận rơ chủ trương của thượng tầng kiến trúc chế độ CS hành động tác hại như thế nào đến văn hóa dân tộc. Và liệu đây có phải là món nợ mà HCM và đảng CSVN trước nhân dân ta và Tổ quốc VN hay không?

       Sau khi âm mưu với các thế lực ngoại bang chia đôi đất nước, Việt Minh hiện rơ nguyên h́nh là con quái vật CS tác oai, tác quái trên nửa nước. Từ đó theo chỉ thị quan thầy Nga, Hoa, Đảng CSVN tiến hành cải cách ruộng đất (CCRĐ) từ năm 1953-1956 gây nên nỗi kinh hoàng máu lệ làm tan tác xă hội VN vói chủ trương" Trí phú địa hào đào tận gốc trốc tận rễ" khiến hàng trăm ngàn người dân vô tội chết thảm bởi những người cùng thôn làng bản xóm, được bọn nha trảo ác ôn: "đội cải cách" chỉ đạo. Bọn đầu trâu mặt ngựa này nắm quyền sinh sát không kể ǵ đạo lư lương tâm. Thậm chí nơi sinh trưởng của HCM, Vơ Nguyên Giáp, nơi không đủ đất cho nông dân sinh sống cũng phải làm theo "chỉ tiêu" cho vừa ḷng đảng và các đồng chí Trung Hoa vĩ đại. Trong "Mặt thật" của Bùi Tín nói lên "thành quả" của CCRĐ và bi thảm nhất có lẽ cái "gia đ́nh cách mạng" của bà Nguyễn thị Năm, từng đóng góp tiền của và xương máu cho CS cũng bị giết v́ là địa chủ, mặc dù "bác" hứa sẽ can thiệp. Hăy nghe bồi bút Tố Hữu ca tụng CCRĐ:

Giết giết nữa bàn tay không phút nghỉ,
Cho ruộng đồng lúa tốt thuế mau xong
Cho đảng bền lâu cùng rập bước chung ḷng
Thờ Mao chủ tịch, thờ Xi-ta-lin bất diệt.
       Khi xua quân lấn chiếm miền Nam gây hận thù chiến tranh, biến miền Nam thành chiến trường để ngoại bang có cớ đem quân vào gây cảnh nồi da xáo thịt, đảng CS đă làm hai việc tồi tệ. Một là làm tay sai cho quan thầy Nga-Hoa bành trướng chủ nghĩa CS. Hai là môi giới cho bọn con buôn vũ khí, v́ nếu không tạo nên chiến tranh th́ làm sao có thị trường cho bọn chúng. Nhưng đáng thương nhất là CSVN đă xua giới thanh niên miền Bắc vào con đường chết. Họ là học sinh, sinh viên, nông dân, tuyệt nhiên không có con em của đảng viên CS từ cấp xă trở lên.

       Hành trang duy nhất họ mang theo là hận thù giai cấp và những ǵ được giáo dục của bọn đảng viên bất lương nhồi nhét từ tấm bé. Tiếc thay, họ hy sinh không đúng chỗ đễ trở thành phân bón cho rừng núi Trường Sơn và đất đai màu mỡ miền Nam vốn không cần đến loại "phân" của đồng bào ruột thịt. Chừng đó vẫn chưa vừa ḷng bọn lănh đạo ngu xuẩn bạo tàn, mà chúng c̣n chủ trương giết sạch những ai không theo, mặc dù cùng mục đích đánh đuổi ngoại xâm. Cho nên đă có cảnh thảm sát các đảng phái quốc gia. Đẫm máu nhất là 7600 quân cán chính - trí thức SV - Học Sinh và thường dân vô tội tại cố đô Huế, Tết Mậu Thân 1968. Hitler với chủ trương "dân tộc thượng đẳng" cũng chỉ giết người Do Thái chứ chưa hề giết người Đức. Vậy mà CSVN giết chính đồng bào của ḿnh không hề gớm tay. Món nợ máu này ai trả và trả bằng cách nào? Có người gợi ư là ĐCSVN phải đứng ra xin lỗi trước toàn dân. Việc tày trời như thế mà chỉ xin lỗi sao?

       Lịch sử dân tộc ta luôn lên án bọn buôn dân bán nước, cơng rắn cắn gà nhà như Lê chiêu Thống, Trần ích Tắc, Đỗ Thích, Mạc đăng Dung, người lên ải Nam quan trói ḿnh dâng đất cho Tàu là vết nhơ lịch sử thế kỷ 16 và bọn ngưu đầu mă diện Hoàng cao Khải, Nguyễn Thân (được ví là đôi guốc). Thậm chí người có công tạo dựng nhà Trần một thời huy hoàng như Trần thủ Độ mà làm việc ác c̣n bị chê trách phỉ nhổ th́ làm sao có thể tha thứ cho ĐCSVN, khi gây nên cảnh núi xương sông máu do chủ thuyết Mác-Lê áp đặt trên đất ta. Từ đó chẳng những hủy hoại truyền thống và ư chí chống ngoại xâm, mà vào ngày 4-9-1958, Trung cộng ra tuyên bố vùng biển bao gồm Hoàng sa và Trường sa th́ Phạm văn Đồng, Thủ tướng CS Bắc Việt, viết công hàm tán thành. Cuối thế kỷ 20, TBT Lê khả Phiêu nhường 720 km đường biên giới Việt-Hoa, xoá tên địa danh lịch sử Ải Nam Quan vào tháng 12 năm 1999. Ngoài ra c̣n nhường thêm 12.000 km2 mặt biển. Đó là hành động bán nước không thể tha thứ được. Món nợ này phải trả bằng ǵ cho xứng đáng?

       Là người VN c̣n chút lương tâm, chắc phải xấu hổ biết chừng nào khi nhan nhản trên hệ thống máy điện toán, tin tức và h́nh ảnh buôn bán gái măi dâm, ấu dâm VN, trải dài từ đông bắc Á tới đông nam Á. Vậy th́ các nhà lănh đạo VN trở thành cây cỏ mất cả nhân tính, bản sắc và tự ái dân tộc hay sao? Việc này không thể đổ thừa cho xă hội và thuộc cấp mà phải có sự móc nối, chỉ đạo, ăn chia từ trên xuống dưới. Xuất cảng lao động là việc làm chính đáng để người dân có thu nhập v́ được trả công xứng đáng. Nhưng qua nhiều ngơ ngách, nó là núm vú nuôi đảng CS và trở thành hành động buôn dân. Sự kiện này bao giờ mới chấm dứt và ai trả món nợ này? Ngoài ra chúng ta c̣n phải kể đến hệ thống doanh nghiệp quốc doanh, cái sườn (nay đă găy) của kinh tế chỉ huy nay chỉ c̣n cái vỏ, bên trong là một ổ tham nhũng ngút trời, lại là con ḅ sữa vỗ béo bọn đảng viên. Theo báo chí trong nước, doanh nghiệp quốc doanh nợ ngập đầu mà người dân cứ è cổ ra đóng thuế để "bù lỗ", để rồi trăm dâu đổ đầu tằm, người dân VN cốt khỉ vẫn hoàn cốt khỉ.

       Bao nhiêu nghị định, nghị quyết từ QH, chính phủ ai cũng quyết tâm diệt trừ tham nhũng và coi đó là quốc nạn, nhưng họ cũng hiểu rằng nó xuất phát từ xương tủy của đảng và là thành tŕ vững chắc bảo vệ chế độ. Thế cho nên người dân muốn tổ chức đoàn thể hiệp hội chống tham nhũng th́ bị nhà nước triệt hạ. Điều này nói lên thực chất chế độ hiện hành, kẻ tham nhũng làm sao đi chống tham nhũng được. Không ai tự tṛng cổ vào tḥng lọng cả.

       Đọc "Mặt thật" của BT để thấy tận cùng hang ổ của ĐCS, nó cấu kết mắc mứu nhau làm điều sai quấy ác ôn. Trong BCT trong TUĐ đều biết mà không ai dám nói, điều ác, điều sai - rồi càng ác càng sai lại đổ lỗi cho tại cơ chế trói buộc. Cơ chế chẳng qua là bùa phép của Lênin, Mao Trạch Đông nặn ra những điều quái ác mà là đảng viên CS không thể nào làm sai được. Kẻ nào cả gan dám sửa sai tất bị thanh trừng thủ tiêu, cho dù chỉ bị nghi kỵ. Vậy th́ muốn an thân, muốn sống thi phải làm theo, cho dù cảm thấy trái với lương tâm. Bởi vậy, nếu một người thông minh và lương thiện th́ không thể là người CS. Trong mỗi người CS luôn tiềm ẩn cái bất lương v́ nó được giáo dục và buộc phải làm những điều bất lương.

       Sau khi toàn dân đánh đuổi thực dân Pháp thành công, chính đảng CSVN đă thay thế vai tṛ thực dân thống trị đất nước. Ta có thể nói Pháp là bọn ngoại thực, c̣n ĐCSVN là kẻ nội thực. Và nguy hiểm gấp trăm ngh́n lần. Ngoại thực dân là tập đoàn cai trị ngoại bang nhằm vơ vét tài nguyên đất nước và sức lao động dân ta để làm giàu. Chúng hăy c̣n chừa nhiều khoảng trống và sơ hở cho dân bản địa con đường sống. Trong thời gian tủi nhục đó, dân ta c̣n được biểu t́nh, được lập hội, lập đảng, tự do dựng và hành đạo. Thời nội thực ngày nay tất cả đều bị bóp nghẹt và khống chế không nương tay, v́ chính sách thực dân ngay trên dân tộc ḿnh, nên CS không bỏ sót một ngơ ngách nào để người dân VN có được quyền sống theo lẽ tự nhiên của con người. Bởi vậy nhà báo Jean Lacouture trước đây từng ủng hộ VC, nay mới sáng mắt mà nói rằng, chính đảng CS là kẻ thực dân trong đất nước VN.

       Tội ác do HCM và ĐCSVN gây ra cho dân tộc VN xem ra "trời không dung, đất không tha" và cho dù chặt trúc rừng làm viết, lấy nước biển đông làm làm mực (lời của CBCS) cũng không kể ra hết. Tội ác càng nặng, nợ nần càng ngút ngàn chất ngất, vậy mà chưa có một điển tích dân gian nào ví von ngoài những câu như "nói như vẹm" (VM), hoặc ví HCM là vật quí của nam giới th́ quá nhẹ nhàng.

       Một năm ba thước vải thô Làm sao che kín "bác Hồ" đảng ơi. "Bác Hồ" trường hợp này đă bị một số các bà các cô phản đối v́ nếu "bác hồ" mà chui vào hang "pắc pó" đáng giá ngàn vàng của các bà là điều sỉ nhục, v́ nó không xứng đáng được chui vào. Bút Tre, nhà thơ có cách gieo vần độc đáo trong nước cũng chỉ ví von thế này:

Vào thăm lăng "bác" âm u,
Chị em phụ nữ ngă mu (mũ) ra chào.
Vậy th́ kẻ tội đồ và là con nợ dân tộc ta phải có một "vị trí" và tên gọi nào đặc biệt, để chúa Chổm được giải oan đôi phần, v́ biết hậu sinh của ḿnh thật khả úy. Và xin đừng bao giờ quên câu ca dao này:
"Thương dân, dân lập miếu thờ,
 Hại dân, dân đái ngập mồ thúi xương"