|
Nhớ Bóng Xuân Qua
Huy Văn
Tôi vẫn đợi mùa Xuân về trong nắng
Đường lá rơi, hoa chưa nở một lần
Ḷng héo úa theo mùa Đông thầm lặng
Trời tha hương xa quá bóng Xuân phân.
Mây ngừng trôi cho lạnh đầy nỗi nhớ
Xám không gian, trắng cả lối đi, về
Ngày u ám, đêm giăng mù hơi thở
Thả hồn mơ Xuân ấm nẻo đường quê.
Nắng như chỉ gượng vui trên xác lá
Để gió buồn lây lất thoảng từng cơn
Trời heo may, lối mờ sương khói tỏa
Thở quạnh hiu, thuốc nhuộm ngón tay trơn.
Nhớ! Như nhớ pháo giao thừa rộn ră
Mơ! Như mơ Xuân thắm giữa muôn hoa
Lạnh một cơi đông miên nơi xứ lạ
Xuân về chi cho hiu quạnh bóng tà.
Xa xôi quá! Xuân ơi, từ viễn xứ
Nửa ṿng quay trái đất mịt mù xa
Trời viễn phương buồn nhớ bóng Xuân qua
Đời biển động, u hoài thân lữ thứ.
Ngày tháng rộng mà hồn tôi chật hẹp
Tim cằn khô không ươm được hạt mềm
Chân lạc bước khi vườn xuân đă khép
Nên bùi ngùi nghe đêm vắng dài thêm.
|