Phần 4

Ngàn Giọt Lệ Rơi

Bà Đặng Mỹ Dung
Đặng Hữu Thăng tóm dịch


       . . . . .

       - ''Mẹ con rất vui khi gặp ba nhưng ba phải chuẩn bị sẵn sàng trả lời khi nói tới vấn đề đó.''

       ...............

       - Vài năm sau khi ba đi, con đủ khôn lớn để nhớ lại những ư nghĩ, con nhớ và biết lư thuyết Cộng Sản thật cao siêu, vĩ đại mỗi khi ḿnh tiếp tục đọc nó. Nhưng trên thực tế khi đem áp dụng làm mọi người đều thất vọng chua chát, con quá buồn v́ đă tự khám phá như vậy. Con buồn cho ba. Trong trái tim con, con hiểu ba một người rất cởi mở, ưa chuộng tự do, quên ḿnh cho đại cuộc, cho đồng bào, chứ không phải cho phe phái. Con nhớ sau ngày thống nhất ba viết cho con ''Một con én không làm nổi mùa xuân''.

        Ba tôi bất măn chính sách áp dụng với miền Nam sau ngày "giải phóng" nhưng ông quyết cố gắng bằng khả năng của ḿnh sửa chữa được chút nào hay chút đó, ông nhận là ông không có quyền nhưng ông có hướng đi, cần các đồng chí của ông hiểu và đi cùng hướng với ông.

       11:30 đêm, chúng tôi vừa về tới nơi th́ mẹ tôi bật đèn và mở cửa rồi bước ra ngoài nh́n mặt tươi vui. Mặc áo bà ba mới tinh mà bà mới may vài tuần trước, trông bà trẻ hơn b́nh thường cả mấy tuổi. Khi chúng vào trong nhà, John bảo tôi cùng vào trong bếp để hai ông bà có chút riêng tư ở ngoài pḥng khách và nói đáng lẽ mẹ không nên ra cửa đón mà ở trong làm bộ bị đau chứ. Tôi ngửi thấy mùi cháo thơm ngào ngạt, nên ra pḥng khách kéo ba vào nói ba nhắm mắt lại hít hơi.  Đó là món cháo tôi thích nhất, gan thái mỏng với hành tưới bằm nữa. Tôi bưng cháo ra bàn ăn. Ba tôi lên pḥng tắm trên lầu rửa mặt nghe tiếng Lance giọng ngái ngủ:

       - Chào ông ngoại sao trễ quá vậy.

       - Ôm chặt ông rồi đi ngủ nhé, sáng mai ông sẽ qua đây.

       Sau bữa ăn nhẹ ba mở valise đưa ra một số bánh kẹo đặc biệt của Cần Thơ tôi rất thích và chảy nước miếng ra đó. Trong khi đang vui tôi nh́n đồng hồ thấy 0130 sáng, tôi nói với mẹ là ba không ở với chúng ta qua đêm mà phải vào cư xá. Mẹ tôi không tỏ phản ứng buồn phiền nào, mà đứng dậy sắp đồ vào valise. Bà c̣n nói đă quá trễ rồi đưa ba vào đó đi.

       Sau khi ba tôi gọi cho văn pḥng báo cho họ biết là ông sẽ đến, John và tôi xếp đồ lên xe và từ nhà đến đó chỉ khoảng 5 phút. Xe vừa ngừng th́ Chiêu mở cửa đưa lên pḥng khách dành cho ông.

       - Thôi con về đi, đừng để chồng con chờ lâu quá.Trước khi con đi, ba muốn nói với con là ba chia sẻ hạnh phúc với con. Chồng con rất đàng hoàng.

       Tôi nói ''Con rất vui khi ba chấp thuận''. Mấy ngày sau đó có lẽ ba me tôi ôn lại những chuỗi ngày xa nhau, nên hai ông bà sum soe không rời nhau phút nào. Lên lầu, xuống nhà,vào bếp, ra sân sau, ông đi theo sát bà, nói chuyện không ngưng về chính trị, quá khứ, bạn bè, họ hàng và gia đ́nh. Khi nói sự đau thương chung của gia đ́nh, thấy ba tôi dùng khăn lau mắt mẹ, cùng lặng thinh khi buồn và cùng cười lúc vui. Một điều hơi lạ là ba không đề cập ǵ đến sức khoẻ của mẹ, như trong thơ tôi viết cho Lê Duẩn.

       Sau nhiều lần xin ba về hưu để sống những ngày c̣n lại với gia đ́nh không được, nên tôi nói chơi, chắc phải bắt cóc mới xong. Có thể làm cho ba tôi suy nghĩ, nên hôm nay là chủ nhật tổ chức đi ra ngoại ô Luân Đôn thăm thú đồng quê th́ ba có vẻ ngại không muốn đi, cho tới khi Lance nói ông ngoại ngồi với cháu ông mới chịu lên xe. Buổi chiều ba hỏi bao giờ B́nh mới tới, tôi nói thứ sáu. Ba tính ngày trên ngón tay rồi mỉm cười v́ B́nh và Vân là hai người được ba nuông chiều nhất trong số các anh chị em, nên tôi hy vọng B́nh có khả năng thuyết phục được ba tôi thay đổi quyết định để về hưu sống bên nhau những năm tháng c̣n lại của ba me tôi.

       Từ phi trường về nhà tôi nói cho B́nh hay tất cả những ǵ mà tôi đă nói với ba để B́nh khỏi nêu ra. Sự có mặt của B́nh tạo thêm không khí vui tươi cho cả gia đ́nh và có lẽ ba tôi là người vui nhất. Ông luôn mỉm cười khi nói chuyện chăm chú nh́n khi B́nh ôn lại quá khứ, nên ngày hôm sau tôi đưa cả gia đ́nh thăm thú Luân Đôn, ngừng lại trước cung điện hoàng gia, ba tôi và B́nh chụp h́nh với nhau, ông đưa tay ôm sát con gái cưng, miệng cười toe nên mẹ tôi nói:

       - ''Nh́n ba con cười thật vui vẻ đó.'' tôi nói.

- ''B́nh làm cho ba vui con hy vọng em làm ba thay đổi và ở lại''.

- ''Hăy tận hưởng niềm vui hôm nay, đừng gâythêm khó khăn cho ba con'' mẹ tôi nói:

- ''H́nh như mẹ đă bỏ cuộâc..

- "Đừng quên là Ba con thương yêu con, thương yêu tất cả chúng ta và người đàn ông luôn có cái riêng tư của họ.............

Khi ba trở về miền Nam không một người bạn, không một thân nhân nào cho biết tin tức là mẹ và các con đă đi Mỹ, rồi ba về Cần Thơ, trở về làng xưa bạn bè cũ mới, gia đ́nh đón tiếp rất nồng nhiệt, nhưng cũng chẳng ai nói về mẹ con - Rồi cuối cùng D́ Bảy nói mẹ con đi, v́ các con gái bà chúng nói bà đi, mấy ngày ba sống trong thất vọng và tuyệt vọng, mất vợ, mất con. Nhưng cuối cùng ba nghĩ là vẫn c̣n có thể nối lại được liên lạc, năm ba 16 tuổi, ba hiểu bảo vệ tổ quốc không phải là một nghề nghiệp mà là trách nhiệm, danh dự, muốn vậy, sự quan trọng phải có một gia đ́nh sẵn sàng chia sẻ niềm tin và hỗ trợ trên nhiều phương diện khác nhau, nên mục tiêu củûa ba là t́m một người đàn bà sẵn sàng chia sẻ với ba và là người bạn đồng hành sẵn sàng giúp ba giữ vững niềm tin cùng tinh thần cao độ, sinh đẻ, nuôi dưỡng và dạy giỗ con cái trưởng thành, yêu thương tổ quốc như ḿnh , ba nghĩ cho đến già cũng chưa chắc đă t́m được ngưới đàn bà lư tưởng, cho đến khi ba gặp mẹ con là em một chiến hữu cuả ba, cả hai cùng t́m thấy t́nh yêu và mục tiêu lư tưởng, nên đă tiến tới hôn nhân. Khi bị vào tù, đa số bạn hữu lo gia đ́nh sẽ tan nát, nhưng riêng ba tin tưởng mẹ các con đủ khả năng, nghị lực, lo cho con cái vượt qua mọi khó khăn..

Mẹ lên lầu gọi cả tôi và B́nh ra khép cửa pḥng, chúng tôi theo me xuống nhà, bà nói:

- Hai con gây khổ đau cho ba, mẹ không bằng ḷng. Các con không thể thay đổi ǵ được cho VN, không ai có thể cứu vớt ǵ được khi các con phê b́nh về chế độ CSVN trước mặt ba con chỉ làm ông khổ đau thêm mà thôi, đừng hành hạ ông v́ những ǵ mà các con đă gánh chịu, nước Mỹ cũng chẳng giúp ǵ được đâu............

       - Thưa ba, chúng con xin lỗi về những ǵ đẵ nói với ba!

       - Hăy quên chuyện đó đi, ba cũng yêu cầu các con đừng nhắc ǵ với mẹ con, các con làm mẹ con buồn lắm đó. Thôi hăy cùng vui sống với nhau, ba hănh diện về mẹ con nuôi dưỡng các con trưởng thành và ba cũng hy vọng là các con sẽ cố hơn nữa t́m hiểu niềm tin của ba.''

       - Ư ba là chúng con đồng ư với chủ nghĩa cộng sản?  B́nh hỏi.

       - Đúng, nhưng không thành vấn đề đối với ba. Một khi các con thương yêu mẹ, thương yêu gia đ́nh chúng ta là điều ba vui sướng rồi, ba không thể đ̣i hỏi ǵ hơn nữa....

       - Mẹ! CIA sẽ đưa ba con đi Mỹ ngay bây giờ nếu mẹ đồng ư và cho phép họ. Rob nói với con như vậy! Tôi nói.

       Mẹ tôi trả lời:

       - Ba con sẽ tự tử nếu con làm bất cứ chuyện ǵ với ông!

       - Con nghĩ là nên cho ba con biết con có liên hệ với Trung Ương T́nh Báo Hoa Kỳ. Con nghĩ ba cần biết trước khi ba trở về, Con có gây phiền hà hay nên lưu tâm ba về chuyện này không ?

        Mẹ tôi lắc đầu lia lịa lo âu:

       - Con làm cái ǵ mà con nghĩ là phải làm giống như ba con vậy. Đừng nghĩ là phạm tội khi hoạt động chống lại đảng của ba con. Con liên hệ với CIA không ảnh hưởng ǵ đến tiềm năng của ba mà chỉ tổn thương cho sự liên hệ giữa cha con. Mẹ biết và biết rơ là ba con không cần và không ảnh hưởng ǵ tới cái mà ông không biết. Mẹ biết là không thể cản ngăn con làm việc cho CIA cũng giống như con không thể đ̣i hỏi ba con rời bỏ đảng CS. Con biết thế nào về ḷng trung thành của con người và chính con đă biết rơ điều đó hơn mọi người ở trong pḥng này.........

       - Con đă đặt tất cả khả năng, tâm trí con vào công việc này. Con muốn trở nên một chuyên viên t́nh báo và gần đạt được mục tiêu, con không muốn mất nó phải không?

       - Nếu đúng vậy th́ đừng nói với ba con, ông sẽ không cứu Trương Đ́nh Hùng nhưng ông sẽ cứu Đinh Bá Thi. Ông sẽ cố tránh cho Bộ Ngoại Giao bị thất sủng. Ông sẽ làm tất cả những ǵ cần phải làm để bảo đảm an toàn và quyền lợi cho chính phủ. Lúc đó th́ con cũng như các bạn con trong FBI, CIA chỉ có nước ngồi căi nhau đổ lỗi cho nhau.

       - Con nghĩ khác hơn là nếu nói với ba con về sự thật, có thể ba sẽ thay đổi ư và ở lại.

       - Me khuyên hăy giữ kín chuyện đó trong con. Ba con không cần phải nói dối hay che đây một cái ǵ về con cái và sẽ vô tội con hiểu chứ? Con biết là ba con không bao giờ hỏi về con rể ông làm ǵ. Không hỏi John mang cấp bậc nào mà chính con tự nói ra John là Sĩ Quan Hải Quân. Ba con hỏi mẹ về chồng của Cường và Kim là chúng có yêu thương con gái ông không mà không hỏi chúng làm nghề ǵ để sinh sống hoặc giàu hay nghèo......

       Hôm nay là ngày cuối cùng với gia đ́nh, nên ba tôi ở lại trễ hơn thường lệ. Kể chuyện, chuyện t́nh lặt vặt của Khôi làm cả nhà cùng cười, rồi giờ chia tay đă tới ba ôm hôn mọi người, đặc biệt là không ai khóc. Ba tôi nói vơi John ''Cám ơn con, khi giữa hai quốc gia khả quan hơn, sẽ là phần tôi mời và đón tiếp anh viếng thăm quê tôi ''. Phút cuối cùng trước khi ba tôi rời nha,mẹ tôi nói với ba câu chót: ''Giúp Khôi t́m đường gặp tôi nhé''. Tôi và B́nh đưa ba về nơi tạm trú. Chúng tôi vào pḥng có ư giúp ba tôi sắp xếp hành trang, nhưng ba nói ba làm cả đời đă quen rồi. Tôi ngồi xuông cạnh giường nắm tay nói:

       - Ba! Việc này không đúng thời gian cũng như đúng chỗ, nhưng con muốn biết vài vấn đề.

       - Được con cứ hỏi đi.

       - Nếu con công khai chống lại chính phủ củûa ba th́ họ có gây khó khăn ǵ cho ba không?

       - Ba là một thành phần của chính phủ mà con vừa nói.

       - Con chống chính phủ của ba chứ con không chống ba.

       - Ba là ba mà con là con. Ba không có một trách nhiệm ǵ về việc làm của con......

       Ngày 12 tháng 1, chúng tôi rời Luân Đôn trở về Hoa Thịnh Đốn, công việc làm cho chúng tôi phải di chuyển quá nhiều. Khi về lại DC chúng tôi phải ở tạm khách sạn một thời gian chờ kiếm mướn nhà. Đại diện Bộ Tư Pháp khuyên chúng tôi là đừng vội lấy đồ dùng ở trong kho ra, v́ sau vụ án có thể chúng tôi sẽ dời đi nơi khác v́ lư do an toàn của chúng tôi. Tôi làm việc không nghỉ với luật sư của Bộ Tư Pháp và nhân viên CIA. Tôi chờ đợi quyết định ngày giờ ra tay. Cuối cùng Bill Fleshman cho tôi hay ngày 31 tháng 1 sẽ thi hành việc bắt giữ. Tôi đón mẹ tôi từ chung cư của B́nh về nhà, v́ tôi không muốn bị đơn côi vào những giờ phút quan trọng. Khi tôi vào cho Lance lên giường, th́ má tôi cũng vừa thay đồ ngủ xong cho nó. Mẹ ngẩng đầu nh́n tôi hỏi:

       - Con có cảm thấy hối hận sau ngày mai không?

       - Mẹ! Con cũng chẳng thích ǵ chuyện đó, cũng như mẹ vậy. Mẹ nhớ đây là quê hương mơi của chúng ta, con cảm thấy có trách nhiệm bảo vệ nước Mỹ bằng mọi cách, mà con biết. Chúng ta đă không làm ǵ cho miền Nam Việt Nam, đa số chúng ta chỉ dùng đất đó thôi, nên mới mất Miền Nam.

       - Cả đêm mẹ không ngủ được!

       - Con cũng vậy, con nghĩ về Trương Đ́nh Hùng suốt cả đêm.

       - Nếu vậy tại sao con lại làm thế?

       - Tại con phải làm v́ không c̣n cách nào khác.

        Rồi cả hai mẹ con đều giữ thái độ im lặng. John trở về nhà lúc 10 giờ 30 phút, giúp tôi phá vỡ bớt phần nào đè nén lương tâm trong giờ phút đợi chờ. Chúng tôi quyết định đến kho hàng thực phẩm Quân Đội mua sắm ít thực phẩm, nhưng mẹ tôi muốn ở nhà. sau buổi trưa, chúng tôi về nhà mở radio nghe loan tin bắt Trương Đ́nh Hùng và Ronal Humphrey, người mà Hùng nói là có thể vào tầng lầu thứ 7 của Bộ Ngoại Giao lấy bất cứ cái ǵ họ muốn.

        Thay v́ cảm thấy cởi mở và hănh diện th́ tôi lại có mặc cảm đau thương. tôi mở to mắt để tránh không cho nước mắt chảy xuốâng má, John mở hộp giấy mà chúng tôi mới mua lấy ra một tờ đưa cho tôi, an ủi:

       - Anh hiểu em cưng, biết cảm nghĩ của em, đó là lư do anh về sớm.

       - Thật chán, cái dễ nhất là không làm chuyện này.

      - Không, không đúng như vậy. Làm sao em có thể sống được khi em gạt bỏ Bộ Tư Pháp ra khỏi việc này, ngoại trừ em tự cảm thấy em chỉ là cát bụi.

     - Có rất nhiều cát bụi ở ngoài kia, Một cái nữa cũng không nhằm ǵ. Tôi nói rồi cười trong nước mắt.

       - Đừng ăn nói như thế, em lượng giá em quá thấp. Việc em làm quá quan trọng, bây giờ là lúc em hiểu em đă làm lợi ích cho quốc gia.

       - Đây là một sự cay đắng nhất đó John. Em nghĩ là em bị thu hút làm một nhiệm vụ cay đắng cho chính phủ..

       - Em phải ngừng ngay ở đó trước khi anh nổi nóng vơi em đó. John nói làm như anh đă nóng giận rồi.

       Mẹ tôi coi tin tức lúc 6giờ nh́n tôi vơi sự im lặng. Tin tức cho hay Hùng bị bắt ngay tại nơi hắn làm việc ở đường K Tây Bắc Hoa Thịnh Đốn, c̣n Humphrey bị bắt ngay tại cơ quan Thông Tin chính phủ. Danh sách các ṭng phạm gồm Huỳnh Trung Đông, Phan Thành Nam, Nguyễn Ngọc Giao và Đinh Bá Thi nhưng chưa bị bắt.

       Vào lúc này chính phủ vẫn giữ kín tên những nhân viên liên quan tới cuộc điều tra khám phá ra đường giây gián điệp kể cả tôi. Không một người nào bên phiùa CS có thể biết là tôi đă trách nhiệm phần nào trong việc bắt giữ. Người đồng hành của Hùng c̣n gửi một thơ khẩn cấp tới điạ chỉ cũ của tôi ở Luân Đôn nói tôi đừng về Mỹ lúc này, đốt hết các thơ từ liên hệ trong việc giao dịch vơi Hùng và tổ chức thiên tả, cuối thơ c̣n nhấn mạnh thêm: ''Đừng về lại Hoa Kỳ''

       Đông cũng gửi một Post Cart cho tôi, nói thiêu hủy tất cả thơ từ liên quan giữa tôi với họ, tránh liên lạc với toà Đại Sứ đừng để ai biết liên hệ gia đ́nh với ba tôi. Cho tới ngày 17 tháng 3, báo chí phát giác ra biệt danh của nhân chứng chính ''Keyseat '', khi Luật Sư của Hùng nạp hồ sơ yêu cầu cung cấp chi tiết về khả năng và nguyên nhân, trong đó được ghi nhận nhân chứng cư ngụ tại số 8 Regal Lane Regent Park Luân Đôn

      Mấy ngày sau, nhà tôi bị cạy cửa và xâm nhập khi chúng tôi đi vắng. tôi về nhà thấy đèn ở pḥng ăn bị đập, mảnh thủy tinh văng đầy nhà chữ "PHẢN ĐỌÂNG" được viết xuống bàn bằng bút mực đen. Tôi không tưởng tượng được, tôi gọi cho John và Don Marsland người điều khiển chiến dịch Rồng Thần. Khoảng vài phút sau John về tới, nhân viên FBI và Cảnh Sát theo nhau tới, nhà tôi trở nên điạ điểm công cộng, thám tử lấy dấu tay ở cửa, bàn ghế, cùng với những câu hỏi chẳng giúp ích chi. Điều chính yếu tôi lo là sắp tới giờ Lance tan học về nhà, nên tôi đốc thúc họ chấm dứt sớm. Don Marsland nói với John sẽ cho nhân viên coi chừng 24 giờ mỗi ngày, v́ có thể chúng sẽ trở lại nữa, cũng như cho nhân viên canh chừng Lance tại trường, khi ra chơi, ǵờ đến và về.

       Vài ngày sau vụ phá vỡ hệ thống gián điệp, B́nh em tôi đi làm về mở cửa bước vào nhà, thấy một tờ post cart luồn qua phiá dưới cửa với chữ viết báo động chị nó không được khai báo ǵ chống lại Trương Đ́nh Hùng, nếu không th́ sẽ bị trừng trị. Phiá sau có h́nh nghiă trang Arlington.

       Giữa tháng 4, có một thơ gửi thẳng tới địa chỉ nhà tôi với những lời lẽ đe doạ như sau: Bạn Mỹ Yung. Rất tiếc tôi không trực tiếp gặp cô để thảo luận một cách chi tiết để cô hiểu là chúng tôi sẽ hành sử như thế nào (Trách nhiệm người bên nhà). Là con của ba cô ít nhất cô phải tránh những việc tổn thương, danh dự quê hương phải được đề cao hơn cả. Khi cô ra toà điều trần là hành động phản bội và cô cũng cần nghiên cứu lịch sử để t́m hiểu là chúng tôi trừng trị kẻ phản bội bằng án tử h́nh, không chỉ riêng cho kẻ đó mà đối với mẹ, cô chú, anh chị em, cũng sẽ là nạn nhân của cái hành động ngu xuẩn. Nghĩ là cô vẫn c̣n đủ thời gian để chấm dứt việc này. Tôi sẽ không liên lạc thêm nữa và cũng đừng đưa thơ này cho Mỹ. Tôi cũng hy vọng cô c̣n đủ th́ giờ để ngừng đúng lúc, kư tên là một người bạn của ba cô.

       Bây giờ chúng tôi phải nghĩ tới chuyện bảo vệ Lance. Không thể so sánh được việc phục vụ quốc gia với sự đe dọa đối với con trai chúng tôi như vậy được. John và tôi đồng ư nơi an toàn và tốt nhất là gửi Lance đến với gia đ́nh em Cường. Chồng Cường là Wray, hiện phục vụ tại Arizona. Chúng tôi nghĩ là cư xá trong căn cứ quân sự la nơi an toàn nhất thế giới, kể cả Bạch Cung. Chúng tôi giải thích cho Lance là mamy sẽ rất bận trong những ngày sắp tới, ba th́ phải đi làm, không ai lo cho Lance được. Con của Wray và Cường cũng ngang tuổi với Lance nên không có ǵ trở ngại, Bill Fleshman và Don Marsland cũng đồng ư như vậy, họ c̣n liên lạc cho nhân viên đón chúng tôi ở phi trường đưa về căn cứ Huachuca.......

       Việc truy tố được ấn định vào ngày 1 tháng 5, chúng tôi trả lại căn nhà mướn và tạm cư tại khách sạn Ramada. Ngày hôm sau John đi làm, c̣n lại ḿnh tôi trong pḥng suy nghĩ miên man, nằm trên giường nghe nhịp tim ḿnh đập, tưởng nhớ khuôn mặt mẹ nh́n tôi bằng cái nh́n không chấp thuận - với vóc dáng ba tôi gầy gầy, đôi vai hơi so v́ tuổi tác, tóc bạc mầu qua những năm tháng hoạt đâng, tôi mong là ba đủ nghị lực t́m hiểu nguyên nhân việc làm của tôi. Tôi cũng hy vọng là chính phủ của ông sẽ không gán cho việc làm của tôi là v́ tiền như đă bịa đặt với ba tôi về chuyện em Vân bị người Mỹ ám hại. Tôi biết chắc chắn khi ba biết tôi làm công việc này hoàn toàn không phải v́ tiền, Ba tôi thường nói làm ǵ cho danh dự của tổ quốc Việt Nam, nhưng tôi biết tôi không c̣n là VN nữa. Ngày mai khi tôi bước vào toà án, những lời khai của tôi hoàn toàn là sự thật, từ trong tâm tư tôi, màng lưới gián điệp Việt Nam phải được vén màn. Tôi làm tất cả những ǵ phải làm để bảo vệ danh dự cho quê cha và làm cho quyền lơi của Hoa Kỳ.

       Tôi nhớ lại Bill ghé thăm tôi một ngày trước, Mời tôi đi ăn trưa, Bill cũng không nói ǵ nhiều, nhưng tôi hiểu ngầm là ông Bộ Trưởng Tư Pháp muốn Bill thăm ḍ và kiểm điểm lại thái độ của tôi. Khi Bill thả tôi trước khách sạn, tôi nói anh cho ông Bộ Trưởng hay là Keyseat vẫn c̣n đây và không c̣n đường nào khác cả......

       Tôi cũng nhớ lại lời Cường, em tôi, nói khi tôi đem Lance xuống gửi:

       - Làm cái ǵ mà trong thâm tâm ḿnh thấy là đúng, không làm v́ FBI và đừng làm nếu ảnh hưởng tới ba. Làm việc ǵ mà ḿnh nghĩ là đúng, cần phải làm. Chị là người sẽ sống với quyết định đó cả đời. Em không thể nói với chị nên làm như thế nào.

       Tôi cảm thấy rất an toàn từ khi chúng tôi về lại Hoa Thịnh Đốn, FBI lo bảo vệ an toàn cho chúng tôi bằng mọi giá và tôi có cảm tưởng nằm trong phạm vi gia đ́nh lớn đó. Tôi biết CIA không vui mấy với quyết định của tôi và tôi cũng nhận được lời nói là Đô Đốc Turner lưu ư tôi dù trễ nhưng tôi vẫn có thể từ chối điều trần, nếu tôi không muốn và ông sẽ ủng hộ nếu tôi thay đổi.

       Sau một thời gian dài tranh căi và xét xử, cho đến ngày 8 tháng 7 năm 1978, ṭa tuyên án phạt các bị can Trương Đ́nh Hùng và Ronal Humphrey mỗi người 15 năm tù.

       Ông Đặng Quang Minh vẫn làm việc tại bộ Ngoại Giao và từ trần năm 1986 tại Sài G̣n, c̣n Đặng Văn Khôi trốn khỏi VN cũng trong năm 1986 và định cư tại Hoa Kỳ.

Đặng Hữu Thăng tóm dịch

 

Bà Yung Krall qua Vũ Uyên Giang H́nh b́a cuốn sách