MẸ

Nguyễn Thụy Giáng Sinh


       Ông bà ta thường nói "có nuôi con mới biết ḷng cha mẹ" - Kinh nghiệm của các cụ qua nhiều thời đại mà, chẳng ai dám bảo không đúng! - Thật sự nhiều khi có những "ông con, bà con" lúc trẻ, hay khi c̣n son rỗi, mỗi khi nghĩ tới cha mẹ toàn thấy phiền phức, hôm nay nghe ông bố răn chuyện này, mai lại bà mẹ khuyên chuyện nọ.  Nhiều cô cậu nghĩ rằng, ông bà ấy chỉ muốn hành con chứ không thương yêu ǵ cả, nhất là những người tuổi trẻ ấy nếu đang sống trong xă hội Âu, Mỹ, lại ra vẻ ḿnh là con người tiến bộ, thức thời.   Họ đưa nhiều lư lẽ, nào là phong tục, tập quán mới, nào là văn minh phương Tây khác phương Đông, phải nhập gia tùy tục v ..v.. - Cuối cùng, thế nào họ cũng kết luận cha mẹ ..không đúng v́ không chịu hội nhập - Nhưng mọi nhận thức đó sẽ đảo lộn hết, khi họ có con, họ được làm cha mẹ - Lúc đó mới thấm thía được thế nào là t́nh cha mẹ với con cái, tự ḿnh mới cảm nhận được những tâm t́nh khó diễn tả bằng lời, đó là sự yêu thương gắn bó, lo lắng, săn sóc của các bậc cha mẹ với một phần máu huyết của ḿnh - Chuyện đă rơ ràng, "minh minh, bạch bạch" , chẳng cần bàn luận ǵ thêm, có điều tôi muốn chia sẻ một chút tâm tư của một người con, mà đến nay cũng đă được làm mẹ, bộc bạch t́nh cảm của tôi với các bà mẹ, qua hoàn cảnh chung của những người mà tôi được nghe hoặc được biết.

***

       Vừa bước sang hè, trong bụng đinh ninh sẽ được vài tháng nghỉ vui vẻ, nhưng chưa kịp mừng th́ trong người tôi thấy khang khác, ngửi mùi thức ăn là muốn ói, đồng thời nhiều cơn mệt làm toàn thân bải hoải - triệu chứng mang thai rồi - Đây là lần thứ ba, nên tôi nghĩ chắc cũng sơ sài như hai lần trước, cũng chỉ hôi cơm tanh cá, mệt mỏi chừng vài tuần là đâu lại vào đấy - Nhưng không ngờ lần này tôi phải chịu trận ṛng ră gần ba tháng trời, làm những chuyến đi chơi xa đành phải hủy bỏ - Lạy Chúa!  Sao có chuyện lạ lùng như thế!   Trong suốt thời gian này, tôi như người bệnh nặng, suốt ngày đêm lúc nào cũng mệt mỏi, ră rời, ăn vào được đôi chút lại ói ra gần hết - Bàn dân thiên hạ biết bao nhiêu người mang thai, chắc cũng như tôi hai lần trước, khó chịu vài tuần đầu, rồi sau đó đâu lại vào đấy - c̣n thèm thứ này thứ khác mà dân gian gọi là "ăn dở", để suốt ngày chỉ nghĩ đến món này, món nọ, ăn được là ăn thả dàn chứ có đâu khổ sở như tôi lần này vậy - Tôi chưa thấy thèm món nào cả, thậm chí mỗi khi nhớ đến "ăn dở" tôi lại thấy ơn ớn, v́ liên tưởng đến câu chuyện thường nghe trong gia đ́nh - Chả là mỗi khi chị em tôi mang thai, những lúc thèm ăn những món "dở hơi", bà mẹ tôi thường kể :

       - Thèm ăn chua, ăn ngọt là chuyện b́nh thường v́ theo đ̣i hỏi của cơ thể, thế nhưng có người lại thèm những món lạ lùng như nến (đèn cầy), gạo sống, đất vách v...v....  C̣n má lại hay thèm cà phê, thèm đến độ phải ăn cà phê sống ḱa - Khi mẹ tôi nói đến đây, thế nào ông bố lắm lời của tôi cũng chen vào một câu thuộc loại "chuyện xưa, tích cũ", mà mẹ con chúng tôi đă từng nghe nhiều lần :

       - Ba nghe nói c̣n có bà thèm cả ...  cứt gà sáp nữa đấy! Những lần trước mẹ con chúng tôi chỉ cười, nhưng lần này th́ eo ơi!  Cười không nổi - Nghĩ đến mà phát khiếp ?.. Đứa bé này mới thành h́nh trong bụng mà đă làm đảo lộn mọi sinh hoạt gia đ́nh, ai cũng vất vả v́ nó - Tôi nằm vật vă suốt ngày, nên bà nội, bà ngoại của nó phải giúp đỡ những công việc trong nhà, trông nom hai đứa lớn - Chiều về, ba nó cũng muốn chia sẻ vất vả, nên t́nh nguyện tắm rửa cho chúng - Nh́n "tướng công" của tôi loay hoay, lóng ngóng với những khăn, những tă, mặt mày th́ hem hễ nhưng vô cùng "khẩn trương" v́ chăm chú vào công việc, làm tôi tuy mệt hụt hơi mà vẫn thấy tức cười - Đáng buồn nhất là bà cô tôi từ VN qua, anh chị tôi bảo lănh sang chơi, vậy mà chương tŕnh du lịch xuyên bang phải bỏ, đă vậy bà cũng c̣n phải vất vả với đứa cháu mới.. 

       Những ư nghĩ lan man đưa tôi từ chuyện này đến chuyện khác - Phải thành thực mà nói, tôi là người có phúc, đầy đủ người thân bên cạnh những lúc thai nghén, sinh đẻ - C̣n những người kém may mắn hơn tôi th́ sao - Tôi mường tượng đến thế hệ trước, những người có vợ, có chồng đàng hoàng, nhưng v́ chinh chiến hay công vụ, không hiện diện bên cạnh người vợ trong những lúc này, chắc các bà cảm thấy cô đơn và buồn phiền lắm - Đau đớn hơn nữa là những người lâm vào hoàn cảnh bi đát, bụng mang dạ chửa mà "thủ phạm" vẫn nhởn nhơ ngoài ṿng cương tỏa ...  Nếu đây lại là một cuộc t́nh dị chủng nữa th́ hậu quả thật khôn lường - Nghĩ đến đây, tôi chợt nhớ đến một câu chuyện rất cảm động, mà tôi được nghe cách đây mấy năm, nay xin kể lại, không phải để phê phán, mà chỉ muốn nói lên một cách trân trọng về "mẫu tử thâm t́nh" - T́nh Mẹ thương Con, bao la bát ngát, dù trong hoàn cảnh nào, môi trường nào, cũng chỉ đơn thuần gói ghém trong hai chữ "Mẹ - Con".

***

       Chỗ tôi làm việc là một ngôi trường trung học có khá đông học sinh người Việt, công việc của tôi tuy đa dạng, nhưng chính yếu là thông dịch trong mọi hoàn cảnh, hoặc thay mặt nhà trường liên lạc với phụ huynh học sinh mỗi khi có việc cần thiết - Ngoài các nhân viên nam, trong pḥng có 4 phụ nữ kể cả tôi - Trời sinh các "đấng" phụ nữ, bất cứ thuộc chủng tộc nào, thường hay nói nhiều hơn nam giới..một tư.  Các phụ nữ làm thư kư văn pḥng cũng không ngoại lệ, có khi c̣n nói nhiều hơn các nghề khác v́ các mợ thường làm việc nhẹ, đôi khi hai tay thoăn thoắt trên bàn phím mà miệng lại vẫn tía lia câu chuyện dang dở với các bạn như thường ...

       Tôi tuy là nhân viên mới, nhưng cũng chỉ đến tháng thứ hai là... hết chuyện nhà, có nghĩa là những chuyện liên quan đến nơi làm việc, tính t́nh, hoàn cảnh của các boss hay các bạn đồng sự nam, nữ, tôi đă được nghe đủ - Bây giờ đến giai đoạn phải đưa câu chuyện ra ṿng ngoài thôi...  Ở ṿng ngoài, có một chuyện hơi liên quan đến tôi...  Công việc tôi làm hiện nay đáng lẽ phải tuyển người từ lâu, nhưng trong thời gian qua, có một anh cựu học sinh của trường, t́nh nguyện đến giúp mỗi ngày vài giờ, thông dịch mỗi khi cần.  Do đó chẳng bao giờ ông Hiệu trưởng nghĩ đến chuyện tuyển nhân viên để tốn thêm công quỹ.  Khi học college xong, anh ra làm việc, lúc đầu vẫn c̣n đến, nhưng ít lâu sau, nghe nói anh mở một gara sửa xe, công việc bận rộn, nên không đến giúp được nữa.  Do đó phải tuyển người và tôi trúng tuyển - Bây giờ, thỉnh thoảng anh vẫn ghé thăm mọi người.  Tuần trước anh mới đến, nhưng không gặp tôi, v́ hôm đó tôi nghỉ đưa con đi bác sĩ - Hôm sau vào, các bà tíu tít kể chuyện về Denny, tên anh, và nói anh nhắn lời hỏi thăm, v́ tôi vừa là đồng hương vừa có tên đặc biệt dễ nhớ, làm anh ta có thiện cảm ngay .

       Mấy hôm sau, tôi đang ngồi trong văn pḥng dịch tài liệu th́ một người da đen xuất hiện - Hai, ba tiếng "Hi" của các bà cất lên chào ông ta rồi thôi, chẳng ai nói năng ǵ - Thấy vậy, tôi cất tiếng hỏi theo thói quen: - May I help you, Sir? - Ông ta tươi cười nh́n tôi : - Chào Christmas! Tôi tṛn mắt ngạc nhiên, nhưng chợt hiểu ra, đây có lẽ là anh cựu học sinh thông dịch tiếng Việt mà các bà ấy đă nói chuyện với tôi đây! thảo nào các bà ấy chỉ "say Hi" v́ đă quá quen - À, th́ ra anh ta lai, hèn ǵ tiếng Việt chả giỏi - Tôi cảm thấy thích thú, nên vui vẻ nói:

       - Anh là Denny hả - Mời anh ngồi chơi ! - Anh kéo ghế ngồi, giọng cởi mở:

      - Mấy hôm trước tôi ghé chơi, nghe các bà ấy nói chuyện về cô mà không gặp - Hôm nay tiện đi ngang vào thử lần nữa xem lần này có... hên không?

       - Vậy là anh hên mà tôi cũng hên, đúng không? - Anh cười vui vẻ, miệng nói lia lịa:

       - Đúng vậy, đúng vậy! - Lần sau nếu anh gọi Christmas th́ anh nói "Hi Christmas", nếu nói chào, phải "chào Giáng Sinh mới đúng!

       - Đồng ư ngay lập tức.  Câu chuyện ngay từ phút mở đầu đă đầy vẻ thân t́nh, anh và tôi ngồi nói chuyện cả giờ đồng hồ mới chấm dứt - Từ đó tuần nào anh cũng ghé thăm chúng tôi, có khi chỉ năm, mười phút, nói vài ba câu chuyện vui rồi lại đi.

      Bẵng đi một thời gian cả vài tháng anh không ghé, khi gặp lại thấy anh có vẻ hớn hở vui tươi, mọi người thắc mắc, anh cho biết sở dĩ lâu nay vắng mặt v́ vợ... đẻ, anh móc túi đưa ra một tấm h́nh :

       - Đây!   Con bé đây.  H́nh chụp hôm rửa tội đấy. 

       Mọi người chuyền tay nhau coi, một bé gái bụ bẫm, cặp mắt tṛn xoe, tóc xoăn tít và dĩ nhiên cũng đen không kém ǵ anh - Lúc nhận lại tấm h́nh, trước khi cho vào túi, anh c̣n ngắm nghía một chút, gục gặc đầu rồi nói vừa đủ cho tôi nghe:

       - Con bé này hành mẹ nó phát khiếp, từ lúc bắt đầu mang thai đến ngày sinh - Ai đời đau bụng cả hơn một ngày nó mới chịu ra, bác sĩ đă tính mổ rồi đấy chứ - Tội nghiệp mẹ nó thật!  Làm đàn bà cũng khổ nhiều thứ lắm cô nhỉ!

        Tôi hơi ngạc nhiên, v́ thường thường phụ nữ dễ thông cảm với nhau về việc sinh sản, chứ đàn ông mà quan tâm đến việc này chắc không nhiều - Họ cũng thương yêu, lo lắng cho vợ đấy, nhưng sau mỗi lần sanh nở là thôi, không có vẻ đặt nặng vấn đề như anh - Tôi nh́n anh trả lời nhẹ nhàng :

       - Đúng đấy anh ạ!  Việc của Thượng Đế đă phân chia làm sao mà tránh, có điều nếu có gia đ́nh, cha mẹ, anh chị em và nhất là người chồng chia sẻ th́ những lần vượt cạn cũng được an ủi nhiều và không có ǵ sợ hăi phải không anh.

       Bỗng nhiên tôi thấy anh im lặng, nét mặt thẫn thờ, buồn buồn - Tôi không hiểu tại sao một câu trả lời có tính cách chung chung như vậy lại làm anh đột ngột thay đổi thái độ - Có ǵ thất thố làm anh buồn?  - Tôi nh́n anh với ánh mắt ḍ hỏi - Anh vội trấn an:

       - Không có ǵ đâu!  Giáng Sinh nói đúng và cũng b́nh thường thôi, nhưng bỗng nhiên tôi lại liên tưởng đến hoàn cảnh khốn khổ của mẹ con tôi - Từ lúc mang thai tôi cho đến khi hai mẹ con rời Việt Nam là những ngày đầy đau đớn, tủi nhục?..

       - Xin lỗi v́ đă vô t́nh khơi lại chuyện buồn của anh!

       - Thôi, bỏ qua chuyện đó đi!

       Tuy nói vậy, nhưng anh thấy tôi vẫn c̣n có vẻ áy náy không được vui, nên anh ngồi yên lặng - Một lúc khá lâu, anh ngập ngừng một chút rồi mở lời:

       - Không phải tôi buồn v́ câu nói của cô đâu, yên tâm đi - Tôi buồn v́ hoàn cảnh của mẹ tôi và tôi - Để cô khỏi áy náy, nhân tiện hôm nay cũng có giờ rảnh, tôi sẽ tóm lược thật ngắn, kể lại cho cô nghe câu chuyện, cô mới hiểu rơ ngọn ngành và mới thông cảm với tôi được .

       Không đợi tôi trả lời, anh đi ngay vào chuyện:

       Theo lời mẹ tôi kể, năm 1970 bà đă 28 tuổi, ở Việt Nam thời đó một cô gái ngoài 20, mà chưa lập gia đ́nh, coi như gái... ế.  Chiến tranh mỗi ngày một khốc liệt, thanh niên trai tráng phần đông ở trong quân đội, họ chẳng muốn bận bịu gia đ́nh.  Đă vậy, những người lập gia đ́nh cũng chẳng được b́nh an, hy sinh, đền nợ nước khá nhiều.  Có những goá phụ chỉ mới mười tám, đôi mươi - Thật sự xă hội lúc đó đúng là trai thiếu gái thừa - Với số tuổi như mẹ tôi, nhan sắc không có, tiền bạc cũng không, th́ việc làm gái già coi như cầm chắc.  Thời gian đó căn cứ Long B́nh tấp nập quân Mỹ, biết bao nhiêu dịch vụ cần những nhân công VN.  V́ sống trong những xứ đạo gần đó, mẹ tôi cũng t́m được một công việc dọn pḥng trong compound của căn cứ .

       Lẽ tất nhiên công việc của bà thường phải tiếp xúc với những quân nhân Mỹ đủ mọi thành phần, trước c̣n lạ lùng bỡ ngỡ, dần dà mọi chuyện cũng thành quen.  Với ư nghĩ luôn ám ảnh trong đầu là ḿnh đă trở thành một gái già, thanh niên VN cách ǵ mà họ ḍm ngó tới, họa may là những ông sồn sồn nửa đường găy gánh, mà chắc ǵ họ đă để ư đến ḿnh, thành phần không được thiện cảm với những ông già bà cả hồi đó: "gái làm sở Mỹ".   V́ thế nên bà cũng chẳng ngại ngùng ǵ mà không sống một cách tự do, phóng túng.  Bà kể lại sau một thời gian quen biết nhiều người, bà lựa cha tôi, tuy ông người da đen, nhưng tính t́nh hiền lành, dễ mến.

       Hai ông bà bồ bịch với nhau một thời gian khá lâu.  Mẹ tôi kể thật với tôi, v́ ông là da đen, nên bà rất ngần ngại chưa dám đem ông về giới thiệu với gia đ́nh.  Đang khi đắn đo và chờ cơ hội thuận tiện, th́ ông măn hạn phục vụ ở VN, lên đường trở về Mỹ, cùng lúc đó bà cấn thai, mang bầu tôi - Ông bố tôi nghe tin rất vui, ông hứa rằng về đến Mỹ, ông sẽ xin thêm một nhiệm kỳ nữa để trở lại VN với mẹ con tôi - Nhưng rồi biệt vô âm tín, không hiểu ông gặp hoàn cảnh ǵ trở ngại thật, hay ông chỉ hứa nhăng, hứa cuội cho qua để... chạy làng.

       Mẹ tôi kể lại, khi bụng bắt đầu lu lú là bà đă bị một trận đ̣n thừa sống thiếu chết của ông ngoại tôi - sau đó là những lời xầm x́, chê trách, xiên xỏ của bà con cḥm xóm.  Bà nói với tôi là không hiểu có một sức mạnh thiêng liêng nào đó mà bà c̣n giữ lại được tôi ở trong bụng.  Chịu biết bao nhiêu đ̣n đánh và những tủi nhục về tinh thần, vậy mà hầu như không ảnh hưởng ǵ đến cái thai trong bụng.  Bà nói, thật là buồn mỗi lúc thai hành bị ói mửa, hay những khi thèm của chua như quả me, trái xoài tượng...  cũng phải lén lén, lút lút, dấu diếm mọi người, để khỏi làm dịp cho họ khinh khi, dè bỉu .

       Mẹ tôi vẫn âm thầm chịu đựng những đắng cay v́ mang tôi trong bụng, nhưng điều tệ hại nhất chỉ xảy ra khi tôi chào đời...  Mọi người đều chưng hửng, nhất là ông bà ngoại tôi càng "shock" mạnh - Họ cứ đinh ninh rằng, con lai Mỹ th́ phải là một thằng bé da trắng, mắt xanh, tóc vàng, c̣n có thể...  coi được.  Đến khi thấy tôi đen thui, mọi người đâm ra thất vọng và họ càng khinh khi mẹ tôi hơn,.  Đại để đối với họ, những người da đen đều là... Mọi cả .

       Ông ngoại tôi ra lệnh cho mẹ tôi, nếu muốn trở về nhà phải bỏ thằng con đen, c̣n nếu muốn giữ thằng con th́...  cút thẳng - Khi tôi đă khôn lớn, mẹ tôi tâm sự: - "Mẹ đă biết con là con của mẹ, biết trước màu da của con - Cha con chỉ gieo vào một hạt giống, c̣n việc cưu mang con từng ngày, từng giờ là do máu huyết của mẹ - Con là một phần thân thể của mẹ, dù thế nào mẹ vẫn yêu con, nuôi nấng con và bảo vệ con, làm sao mẹ đành đoạn đưa con cho người khác" - Một chút may mắn cho mẹ tôi không phải bơ vơ khi ôm tôi ra khỏi nhà bảo sanh, v́ bà được một người có ḷng bác ái cho tá túc - Người này là một bà góa, chồng đi lính nghĩa quân vừa bị tử trận, họ mới có một đứa con gái chừng vài tháng tuổi - Hai bà cùng trạc tuổi với nhau, không chồng, cùng nuôi con mọn, v́ thế nên rất dễ thân thiện với nhau - Khi mẹ tôi hết cữ, bà để tôi cho bà bạn trông nom, đi làm tiếp trong căn cứ, cho đến năm 1973, quân Mỹ rút hết về nước mới nghỉ ...

       Những ngày thơ dại của tôi cũng b́nh thản trôi qua.  Sự việc nào dù cả thể đến đâu, nhưng qua thời gian cũng giảm dần dần cường độ - Tôi chưa có nhận thức và cũng không nhớ ǵ những năm đầu đời ấy.  Tưởng rằng trường hợp của mẹ con tôi sẽ được người đời quên đi, để chúng tôi có được cuộc sống an b́nh như mọi người, không ngờ ngày 30-4-1975 ập đến.

       Qua năm sau, tôi bắt đầu vào mẫu giáo.  Ngày nào đi học về cũng khóc v́ bị chọc ghẹo, bị lũ trẻ con ném đá v...v...  Càng lớn tôi càng nhận thấy mọi người đối xử không tốt với tôi.  Thà họ xa lánh th́ ḿnh cũng c̣n dễ chịu.  Đàng này, cả người lớn lẫn trẻ con, luôn t́m cách hành hạ tôi, đơn giản chỉ v́ màu da của tôi chứ không hề thù oán ǵ với họ - Tôi vừa chán nản, vừa buồn, hận, chẳng muốn đi học chút nào.  Nhưng mẹ tôi hết ḷng khuyên nhủ, dỗ dành, bà c̣n tỏ ra âu yếm thương yêu hết mực để khuyến khích tôi cố gắng học, kiếm chút chữ nghĩa sống với đời - Học hết cấp 1, lên cấp 2, đầu óc tôi mở mang thêm được một chút, nhưng cùng lúc lại đau khổ hơn - Chắc cô cũng có thời gian sống và học trong chế độ cộng sản, cô biết chương tŕnh học của Việt cộng lúc bấy giờ hoàn toàn đả phá chính thể cộng ḥa.  Chúng tuyên truyền, dạy dỗ, kể cả cưỡng bách mọi người phải hiểu theo đường hướng của chúng, lên án chế độ miền Nam trước đây, lên án "Mỹ Ngụy" và lần nào tôi cũng được coi là tiêu biểu của "tàn dư Mỹ Ngụy" - Ḿnh chẳng làm ǵ nên tội mà cứ bị đem ra sỉ vả hoài, chịu ǵ nổi, cho nên, dù tôi cố chiều ư mẹ, nhưng chỉ học xong lớp 9 là tôi nhất định không học nữa, lúc này tôi đă lớn, khôn ra nhiều và cũng biết nhiều lư lẽ để thuyết phục mẹ tôi cho tôi nghỉ học.

       Cô biết không!  Trong xứ đạo mà mẹ con tôi cư ngụ, có tới mấy ngàn người, nhưng chỉ có 4 người là thương yêu tôi thực sự -  Người thứ nhất dĩ nhiên là mẹ tôi, người thứ hai là bà Bác cho mẹ con tôi ở nhờ mười mấy năm, người thứ ba là Loan, cô bé con bà Bác, bạn chơi với tôi từ thuở nhỏ, bây giờ là vợ tôi - Ba người đều là phụ nữ, người đàn ông duy nhất thương tôi lúc đó là... cha xứ.  Ngài cư xử với tôi b́nh thường như những trẻ khác, tôi được vào toán nhi đồng giúp lễ, tôi vui lắm, nhưng chỉ một thời gian rất ngắn là thiên hạ x́ xầm - Thậm chí có những bà già nói thẳng với cha: "Lạy cha, cha làm sao chứ, để một thằng giúp lễ đen x́ x́ như cột nhà cháy trên cung thánh như vậy, chúng con 'chia trí' lắm"  -  Nghe được những lời như vậy, chính mẹ tôi phải vào xin với cha cho tôi nghỉ giúp lễ - Thấy mọi người đối xử bất công với tôi, cha an ủi tôi, không phải họ ghét con đâu, cũng nhiều người có cảm t́nh với con mà họ không dám biểu lộ, v́ sợ làm như vậy là có ư "biểu đồng t́nh" với những việc sai sót mà mẹ con đă làm... Cha cũng không biết phải nói cách nào để họ hiểu, họ là những người dân b́nh thường, sự hiểu biết giới hạn, thậm chí đôi khi c̣n rất cổ hủ nữa con ạ.

       T́nh cảm của tôi không phải là khô khan, nhưng thật sự không có nơi để biểu lộ.  Ngoài những người tôi vừa kể th́ chẳng c̣n ai, ông bà ngoại tôi hay các bác, các cậu, anh chị em con cái của họ, chẳng một ai nh́n nhận hay hỏi han tôi một câu bao giờ - Khi tôi đă khá lớn, nhiều lần tôi cũng phàn nàn với mẹ tôi, thường th́ những lúc ấy bà ôm chặt lấy tôi, th́ thầm vào tai tô : "Đừng buồn con!  Mẹ biết con bị thiếu thốn t́nh cảm gia đ́nh, mẹ sẽ cố gắng bù đắp cho con - Con chỉ cần nhớ rằng, mẹ là của con và con là của mẹ" - Cứ nghĩ đến lúc mẹ tôi nói những lời như vậy, tôi muốn trào nước mắt.

       Cuộc đời mẹ con tôi bỗng dưng được hưởng những ngày vui mừng sung sướng - Đó là lúc chính phủ Mỹ cho định cư thành phần con lai và gia đ́nh - Ôi chao! lúc này bà con hỏi thăm tôi tíu tít, hết chuyện này đến chuyện khác, nhiều khi chẳng có chuyện ǵ, tôi đi ngang, họ cũng cố ới vài câu tỏ t́nh thân thiện - Các Bác, các cậu tôi có người ngỏ ư nhận tôi làm con nuôi, có người "can đảm" hơn c̣n đề nghị mẹ tôi cầm vài "cây" ở nhà làm vốn, để tôi đi với gia đ́nh họ v... v... Lúc này tôi mới thấm thía hai chữ "t́nh đời".

       Mẹ con tôi vẫn im lặng, nhưng bàn với nhau là sẽ đi, và chỉ hai mẹ con thôi, không làm những điều khuất tất - Có điều phải giải quyết câu chuyện giữa tôi và Loan - Hai đứa tụi tôi đă thương nhau - Trong âm thầm, chỉ hai bà mẹ và hai chúng tôi, sau khi cầu nguyện, chúng tôi đính ước với nhau trước sự chứng kiến của hai bà mẹ - Tôi muốn, khi tôi có công việc đàng hoàng, ổn định cuộc sống, rồi mới về về làm đám cưới với Loan, để vẻ vang cho mẹ con Loan một chút.

       Mọi chuyện sau đó diễn tiến tốt đẹp - Tôi cám ơn mẹ tôi hết sức v́ bà đă cố gắng cho tôi đi học - Sang đến Phi Luật Tân, mới biết tôi là người "có hạng".  Hầu hết các bạn không biết chữ - Ai lo cho mà học, vừa ẵm ngửa có khi đă phải đẩy ra đường, hay đưa vào viện mồ côi, rồi sau đó Việt cộng chiếm miền Nam.  Chúng "đ́" cho chết, mà không chết là may, làm ǵ mà được đi học- Cô có thấy mẹ tôi tuyệt vời không?

       Nhờ học xong cấp 2, tôi có chút căn bản nên học tiếp tương đối dễ dàng.  Sang Mỹ, tôi học trường này được hơn 1 năm rồi lên college.  Xong AA tôi ra làm việc, sau đó tự ḿnh mở một gara sửa xe, công việc hiện cũng khá.  Sau đó hai mẹ con tôi về VN làm đám cưới như lời hứa - Loan mới sang được ba năm, vậy mà đă có được 1 con rồi đấy! Denny hỏi tôi:

       - Nghe xong chuyện cô đă thông cảm chưa? À, mà cô có biết tại sao tôi thích nghề sửa xe không? Tại ḿnh đen sẵn rồi, làm nghề này có dính dầu mỡ cũng không ai thấy.. h́ h́...

       - Cám ơn anh đă cho nghe chuyện đời tư - Có một chút thắc mắc là hồi năy anh có xưng là Cu Đen, v́ tên đó mà anh đổi sang tên Mỹ là Denny đấy hả? Anh vẫn cười thoải mái:

       - Cô đoán đúng, phải nhắc hoài để nhớ đến ơn mẹ chứ!

       - Anh nói tiếng Mỹ hay lắm, chắc có cái gene của ông già há! Anh trả lời:

       - Gene con mẹ ǵ cô - Tại bất cứ da trắng, da vàng, da đen, Mỹ, Việt ǵ, ai gặp cũng nghĩ tôi là Mỹ Đen.  Họ đều xổ tiếng Mỹ.  Tôi phải nói riết rồi quen đi thôi -Thật sự khi nhắc tới ông già, tôi không có cảm giác ǵ hết.  Tôi không yêu mà cũng không hận - Tôi cũng không muốn t́m ông nữa.  Nhiều khi nhiệt t́nh của ḿnh lại làm đổ vỡ gia đ́nh người ta th́ sao, nên tôi để mặc, tới đâu hay tới đó - Này, cô nh́n kỹ coi, ngoài màu da ra, tôi là một người Việt Nam, hoàn toàn giống mẹ.

       Tôi nh́n anh, quả nhiên màu da anh đen, nhưng mắt, mũi, miệng mang nét Á đông, đúng hơn đầy nét Việt Nam.  Anh đứng dậy từ giă, trước khi rời pḥng, anh c̣n nói với tôi bằng một giọng hết sức chân thành đầy xúc cảm:

       - Cô thấy không, màu da tôi là Mỹ đen, nhưng từ thân xác đến tâm hồn tôi hoàn toàn Việt Nam.  Thân xác này do máu huyết của mẹ, tâm tư t́nh cảm cũng do mẹ truyền đạt - Quan trọng hơn nữa tôi được như ngày nay đều do công ơn của mẹ - Nhờ mẹ đă chịu qua những khổ ải, đắng cay, từ tinh thần đến thể xác, để bao bọc cho tôi, từ ngày mới chỉ là "hạt bụi" trong ḷng mẹ, cho đến khi khôn lớn - T́nh Mẹ của tôi không thể nào diễn tả hết được - Tôi không thể t́m một danh xưng nào để có thể lột tả hết được về mẹ tôi cô ạ!