Phần 2DALAT và EMPhạm Lương. . . . . . - Không. Má cũng thương anh. Anh chỉ cần đưa ba má tới, má gả em liền. Má nhắc, "Con viết thư nói nó. Hai đứa lấy nhau rồi, má quen nhiều, sẽ chuyển anh về Dalat". Em trả lời; "Trời, anh Lương mà má nói chạy với chọt. Má có thấy mấy anh ấy chọn đơn vị chưa: Nhảy dù, Thủy Quân Lục Chiến, Lực lương đặc biệt, Biệt đông quân, hết được rồi mới ra bộ binh. Có ông nào ra văn pḥng đâu. Má nh́n em tội nghiệp,"Họ huấn luyện sao mà hay thật. Sĩ quan mà chết nhiều ngang với lính. Ba mày lại thích Sĩ Quan đánh giặc mới buồn cuời chứ. Ba mày mà cho thằng Lương theo thầu xây dựng th́ chẳng mấy chốc?" Em nói với mẹ, "Mỗi người có một số chứ má. Con nhớ hồi anh Lương t́nh nguyện bđq. Con khóc quá trời. Hai đứa giận nhau cả tuần. Cuối cùng con phải năn nỉ, chứ anh Lương nhất định không theo con". Má em cười, "Bây giờ ai nói mày nghe?" Tôi mở cửa, rồi né người cho Sang vào quán. Cô chủ là bạn Sang mừng rỡ, - Lâu lắm không thấy mày ghé tao nói chuyện. Lấy chồng rồi hả? Cô chủ hóm hỉnh nh́n Sang. - Đây là Thủy bạn em. C̣n anh Lương, mày nhận ra không? - Anh Lương có h́nh trong pḥng ngủ mày. Thủy nh́n thoáng qua rồi nói. Thủy kéo Sang ngồi vào bàn ngay cạnh quầy tính tiền, một lọ hoa Pensée nhiều màu khá đẹp. - Anh Lương uống ǵ? - Cho anh Lương ly cà phê sữa. - Sữa nhiều hay ít. Thủy c̣n chọc quê. - Thủy hỏi anh ḱa! Sang hóm hỉnh nh́n tôi. - Cô cho Sang ly ca cao nóng nghe. Tôi né. Chiếc máy nhạc mở nhẹ nhàng, một giọng ca ấm áp: Tưởng chừng trong mơ, trao chiếc hôn muộn màng, Tôi không dám nh́n Sang, khi câu ca tới đoạn này. Tôi đưa ly ca cao cho Sang: - Em uống cho nóng! Một thoáng buồn trên khuôn mặt trái soan, hiền lành. Tôi ép Sang uống hai ba ngụm ngắn. Sang cầm tay tôi thật chặt, nói trong hơi thở: - Em yêu anh. Tôi hôn nhẹ bàn tay Sang. Tôi và Sang tự nhiên im lặng. Vừa lúc Thủy tới: - Hai người th́ thầm ǵ đây, cho ngồi chung với được không ? - Ai chọn nhạc hay và buồn vậy cô Thủy? Tôi hỏi. - Em và người đẹp của anh. Sang mang cho em mấy cuộn băng khi em mới mở quán. Sang giúp em nhiều lắm đấy. Anh thấy tấm h́nh treo góc kia không? Sang tặng em đấy Tôi nh́n Sang. Cả ba đều im lặng. Tôi chợt nghĩ, sao ḿnh không quyết định. Nhiều khi có những quyết định tự ḿnh làm không được, cuối cùng đành nhường cho định mệnh. Sang đưa ly cà phê cho tôi, dục: - Anh uống đi cho nóng, - Anh Lương uống cà phê nhiều nơi rồi, cà phê uống được không anh? Anh cứ phê b́nh để em pha ngon hơn. Thủy hỏi tôi: - Cà phê ngon Thủy à! - Anh khen thật không? - Thật chứ! Thủy đứng dậy khi có khách mới vừa vào. Ngồi nghe thêm một bản nhạc nữa, Sang rủ tôi, -Tối nay em và anh đi Moulin Rouge nghe. Pḥng nhảy này ở đường Hoàng Diệu. Ban nhạc hay và ca sĩ ca được lắm. Nhảy xong, về nhà em ngủ! Sang không cho tôi ư kiến. Tôi do dự, nh́n chăm chăm vào mắt Sang, - Làm ǵ mà sợ dữ vậy.Anh sợ không có chỗ ngủ hả? Sang tiếp. Em không sợ thôi chứ anh sợ ǵ? Sang rất thông minh, một câu trả lời cho hai câu hỏi, - Tối anh muốn ngủ pḥng khách. Hai đứa hai ghế. Nói chuyện cho đă, rồi mạnh anh anh ngủ, mạnh em em ngủ. Nếu không, ḿnh ngủ ở pḥng khách của ba. Ba có pḥng dành riêng để bạn làm ăn của ba khi cần ngủ lại. Em một giường. Anh một giường. Pḥng của em th́ phải mang thêm chiếc ghế dài. Nằm bên cạnh, em nằm ghế, cho anh nằm giường, đựợc chưa? Tôi vẫn không trả lời, cuối cùng nói một câu vô tội, - Lỡ ai biết th́ sao? - Anh ơi, ai biết được. Mà có biết th́ cũng có sao đâu? Ḿnh ngủ và nói chuyện, có làm phiền ai đâu mà sợ. Trông anh mặt mày thông minh sao bây giờ ngây ngô dữ vậy. Cũng may, em mà nói anh về hỏi cưới em ngay, chắc anh chết điếng luôn chắc. Em hỏi cho anh vui thôi. Chứ anh phải làm theo ư em đó. Sang cầm tay tôi. Chiều tối anh phải về. Má anh chờ cơm. Em đi với anh luôn nghe, Tôi thay đổi chiến thuật. - Bây giờ ḿnh về nhà anh, nói cho ba má biết. Tối anh và em đi chơi, ngủ nhà bạn cho má khỏi trông. Sang vui vẻ. Tôi trả tiền cà phê, Thủy không nhận. Nhưng Sang nói Thủy phải nhận, - Mày cầm đi. Bây giờ tao với anh Lương về nhà anh Lương. Tối tụi tao đi nhảy. Tiếc mày bận, không đi được cho vui. Thủy chào hai đứa tôi, Thủy nói với Sang, - Mày hạnh phúc quá, Sang cười, rồi nắm tay tôi đi ra cửa. - Anh ghé tiệm gị chả để em mua ít chả lụa về cho má. Sau đó về nhà em, lấy xe. -Tiện con mua ít chả luạ má dùng. Để con dọn cơm, anh Lương và con ăn. Má ăn với tụi con luôn nghe. - Không bác ăn rồi, hai đứa ăn đi. Sang dọn cơm, hai đứa tôi ăn, nói chuyện, đùa thật vui. Đang ăn, má tôi hỏi tôi, - Bao giờ con đi. Má dặn mấy món quà cho con rồi đó, - Má mua ǵ cho anh Lương. Để con mua, con sắp xếp cho anh Lương, má khỏi mệt. Sang hỏi má tôi. Má tôi nh́n tôi như ngầm hỏi ư kiến. Đă lỡ, dấu không được, tôi nói với má tôi để Sang lo. Tôi biết Sang muốn biết tôi mua ǵ. - Anh Lương dặn má mua ǵ vậy? Sang làm bộ hỏi, - Nó dặn mua mứt mận, khoai lang khô, và hoa tươi. Má tôi vô t́nh trả lời. - Hoa tươi nữa hả má. Con biết rồi. Để con lấy. Sang nh́n tôi, hăm: - Quà ǵ cũng được. Hoa tươi, đừng ḥng. Hoa tươi th́ không được, cưng ơi. - Anh mua cho gia đ́nh người bạn mà. Tôi chống chế, - Ai cũng vậy. Em không mua. Anh mang đi tặng cô nào chứ ǵ? Tôi chẳng biết nói ǵ, đành im lặng. Ăn cơm xong, Sang rửa chén. Dọn dẹp xong, Tôi nói với má tôi, - Thôi tụi con đi phố chơi, tối con ghé nhà bạn ngủ lại. - Anh lấy quần áo để thay và một bộ để ngủ. Sang nhắc. Nói xong Sang mở chiếc giỏ của tôi lấy quần áo, lục lạo hết các ngăn. Tôi hỏi Sang, - Em có thấy thư của ai trong xách tay không? Sang cười không trả lời. Sang chào má tôi trưóc khi đi. Tôi và Sang về nhà tôi nhiều lần nên gia đ́nh tôi ai cũng mến Sang. Má tôi khuyên tôi, - Má thấy nó cũng được. Nếu con muốn, má làm đám hỏi, sau làm đám cưới. Con gái chỉ có một thời. Nó chờ mày hoài sao được. Hơn nữa, nó con nhà giàu, học trường Tây. Thiếu ǵ người muốn. Tôi cứ lần lữa. Thật t́nh thấy cuộc sống nay đây mai đó, tôi không dám nghĩ tới lập gia đ́nh. Trời c̣n sớm, hai đứa ghé nhà Sang rồi mới đi pḥng trà. Sang mở cửa. Hai đứa tôi vào pḥng khách. - C̣n cả tiếng đồng hồ nữa mới đi. Em thay quần áo. Anh đi tắm thay bộ đồ khác đi. Sang thay bộ đồ ngủ, ngồi chờ tôi. - Em pha trà anh uống nghe. Ḿnh uống trà, chừng 9 giờ đi là vừa. Chơi chừng hai tiếng đồng hồ, về nhà em nấu chút ǵ ăn rồi đi ngủ. Nghe được không? - Em muốn ǵ cũng được. Có lần nào anh được điều khiển chương tŕnh đâu. - Vậy mới dễ thương chứ. Sang cười. Hai đứa tôi tới nhà hàng Moulin Rouge. Tuy là ngày thường nhưng cũng khá đông khách. Sang chọn chiếc bàn nhỏ gần ban nhạc. - Em kêu champagne nghe anh, Sang kêu một chai Champagne - Chị cần người mở Champage không? Cô tiếp viên hỏi. Sang trả lời không. Cô tiếp viên đi. - Ở đây, tiền mở bằng tiền rượu đó anh! Sang ngồi dựa đầu vào vai tôi. Tôi nh́n sàn nhảy. Mấy chiếc đèn ch́m dưới sàn thật đẹp, bản slow, có vài cặp ra sàn. Cô tiếp viên mang chai champagne để trong chiếc xô ướp lạnh kèm theo một khăn trắng quấn chai rượu và hai chiếc ly thủy tinh. Chờ cô tiếp viên đi, Sang mở chai Champagne. Chiếc nút chai bắn lên trần và rớt vào góc pḥng. Sang rót vào hai ly, và nâng ly, - Chúc anh luôn mạnh và hai đứa sớm thành vợ chồng. Chất rượu the the, ngọt dịu dịu trên luỡi. Tôi uống một nửa ly. Sang lại châm đầy cho tôi, rồi rủ tôi nhẩy bản Boston. Ban nhạc chơi hay. Cô ca sĩ ca, giọng trầm, ngọt ngào:
Em mơ thấy anh, ở nơi kia xa lắm, Tiếng nhạc nhịp ba chầm chậm, đèn mờ mờ. Sang quàng hai cánh tay trên vai tôi, chân nhè nhẹ theo tiếng nhạc. Sang nói bên tai tôi, "bản nhạc buồn và đúng tâm trạng của Sang ..." Cô ca sĩ vẫn rót giọng ngọt ngào:
V́ đời không như là mơ, Lời nhạc như oán trách, như giận hờn. Hai đứa tôi thả hồn theo tiếng nhạc cho tới khi tiếng Saxo vút lên rồi tắt lịm. Tiếng vỗ tay nổi lên. Tôi và Sang về chỗ ngồi. Sang hỏi, - Anh thích bản nhạc không? - Anh sợ th́ đúng hơn. Sang đưa ly rượu cho tôi,. Rượu làm ấm môi. - Phượng Hoàng Pleiku có giống như Moulin Rouge không anh. Sang đột ngột hỏi tôi - Ở đây lớn hơn, ít lính hơn. Ở Phượng Hoàng, em thấy mặc đồ lính ra sàn nhảy nhiều hơn. Ước ǵ em lên Pleiku, nhảy với anh một đêm. Tôi nói nho nhỏ. - Đi với anh, ngủ lại với anh ở một nơi nào đó, em không sợ, v́ em hiểu anh. Biết bao nhiêu lần anh và em gặp nhau riêng lẻ, thiếu ǵ cơ hội, nhưng không bao giờ anh sàm sỡ với em. Chính v́ thế em thương anh nhiều. Tôi im lặng nghe Sang. Sang nắm bàn tay tôi thật chặt. Tôi tưởng chừng như ḿnh lừa dối Sang, nhưng thật ra, tôi không dám quyết định v́ cuộc chiến nghiệt ngă. Suốt năm tháng hành quân, mạng sống bấp bênh, bạn bè quanh tôi, cùng khóa tôi đă chết, đă bị thương. Tôi sợ, không chỉ riêng tôi mà cho những người gần gũi tôi, thương tôi như Sang, như Mậu... Sang ngồi dựa hẳn vào vai tôi như muốn tận hưởng giây phút gần nhau, đă lâu lắm rồi mới có dịp. Sang rót tiếp rượu cho tôi. Cô ca sĩ tiếp tục ca:
Anh xin em một lần cuối, Điệu Rhumba rộn ràng. Nhiều người ra sàn, tôi và Sang cũng ra. Sang nhảy rất hay. Tôi khen, đúng là nữ sinh Couvant, bước chân thật hay. Sang ghé sát mặt vào tôi, cấm khen. Mùi nước hoa Chanel 5, nhẹ nhàng làm tôi ngây ngất. Bản nhạc hết, hai đứa ra ngồi. Vẫn ngồi dựa vào tôi, - Em ước ǵ cứ măi như thế này. Anh không phải về đơn vị, ḿnh làm đám cưới... - Lấy ǵ ăn. Tôi hỏi đùa, - Em làm thư kư cho ba em đủ nuôi anh rồi. Tiền lương anh, dành để uống cà phê và đi pḥng trà được không? Nh́n đồng hồ, hơn 11 giờ rồi, ḿnh về nghe anh, Sang đưa bóp cho tôi, - Anh trả tiền. C̣n tiền của anh, mang về Pleiku tiêu. Bất cứ khi nào anh về Dalat, em chi. Tôi kêu tính tiền. Chiếc đèn pin nhỏ trong tay cô tiếp viên vừa đủ sáng để thấy số tiền. Tôi đếm, không quên để lại tiền pourbois. Xong xuôi đưa bóp cho Sang, hai đứa tôi về nhà Sang. Từ đường Hoàng Diệu lên dốc Duy Tân, rẽ phải, căn nhà đầu tiên là nhà Sang. Tôi dắt xe vào garage. Hai đứa tôi vào bếp, căn nhà rộng, quá rộng với ba người. Sang hiểu ư tôi: - Nhiều khi ba má đi xa, ḿnh em ở nhà. Em ước phải chi có anh ở gần. Anh về nhà, em nấu cơm hai đứa ăn, vui biết mấy. Anh thay quần áo ngủ đi, em cũng thay quần áo. Anh thấy bộ này được không, đẹp, em chuẩn bị thức ăn nghe, em làm ḿ hoành thánh nghe, anh phụ em pha hai ly Ca Cao nóng. Ăn xong, ḿnh nằm pḥng khách nói chuyện. Sang mặc bộ đồ ngủ thật rộng, líu lo đủ chuyện. Sang nấu thật mau, hai tô hoành thánh, có mấy cọng hành tươi xanh ở trên mặt. Sang mang tương ớt để riêng ra chén nhỏ. Tôi cứ để Sang gắp thứ này, bỏ thứ kia. Hai đứa vừa ăn, vừa nói chuyện: - Ở Pleiku, có cô nào nấu ăn cho anh không? - Không. - Anh ăn cơm với ai? - Khi đi hành quân ăn cơm với lính, về hậu cứ, ăn cơm tháng. - Tội nghiệp chưa. Tại anh chứ, anh muốn chọn khổ cho anh. Anh mà không quen ai th́ em không bao giờ tin được. Em suy từ chuyện của em th́ em biết anh phải quen nhiều cô, nhưng biết làm sao em giữ anh được. - Để anh rửa cho, em đi lấy mền đi! Tôi dành rửa chén. Sang lên lầu, mang hai mền, hai gối, - Ḿnh ngủ ngay pḥng khách nghe anh. Anh ghế này. Em ghế này, Sang nói đủ chuyện, hết chuyện tôi và Sang, chuyện mấy người muốn làm quen Sang - Em cứ chờ anh, c̣n người ta cứ chờ em, giáp ṿng, Sang hát nho nhỏ, mà đời đâu là mơ, nên em không trách anh hững hờ.... Tiếng nói chuyện nhỏ lần, hai đứa ngủ thiếp khi nào không hay. Tôi có thói quen thức dậy sớm, nh́n đồng hồ, 6 giờ sáng, vào pḥng rửa mặt, tắm nước nóng. Lâu lắm rồi mới được tắm nước nóng tại nhà, thường phải ra tới phố mới có pḥng tắm nước nóng. Tắm xong, ra pḥng Sang c̣n ngủ. Tôi nắm tay Sang. Bàn tay Sang ấm áp, khuôn mặt hiền lành, dễ thương. Sang c̣n ngủ nhưng vẫn nắm tay tôi. Tôi ngồi yên lặng trong ánh đèn ngủ lờ mờ, không mở đèn. Sang cựa ḿnh, nhận ra tay tôi. Sang cảm động, nắm thật chặt, nũng nịu, muốn tôi nằm xuống. Sang lăn ḿnh thu gọn vào trong, rồi nói hết chuyện này sang chuyện khác: - Anh nằm đây này. Không ai ăn thịt ăn cá ǵ đâu mà anh sợ. Chỉ có anh vậy thôi. Chứ mấy ông khác, cứ tươm tướp như muốn ăn tươi nuốt sống chứ dễ ǵ. Anh ngủ ngon không? Đêm qua trước khi ngủ, em hôn má anh, anh đâu biết ǵ. Em tính nằm chung ghế với anh nhưng sợ anh la. Trông khuôn mặt anh dễ thương th́ thôi. Sang quàng tay ôm tôi. Người Sang c̣n nguyên hơi ấm, mùi nước hoa nhè nhẹ. Tôi cảm thấy hạnh phúc, - Nằm với em một chút rồi ḿnh dậy uống cà phê. Ở Pleiku, có ai đ̣i nằm ngủ với anh không? Anh không quen ai hết thật à. Thôi em cứ tạm tin anh, được ngày nào hay ngày ấy. Hai đứa nằm. Sang nói chuyện nho nhỏ, tiếng chuông đồng hồ điểm 7 giờ. Sang dậy. - Em đi tắm, xong chuẩn bị thức ăn sang cho anh. Sang tắm xong, thay bộ đồ pyjama màu xanh: - Bây giờ anh muốn ăn ǵ nào? Bánh ḿ thịt nguội hay xôi lạp sưởng. Em nấu xôi nghe. Lạp sưởng có sẵn, em hấp xong ḿnh ăn. Anh phụ em pha cà phê, em uống cà phê, ít cà phê thôi. Tôi pha hai ly cà phê, cầm ly cà phê cho Sang, và cho Sang từng ngụm nhỏ. Tôi hỏi Sang: - Có ai cầm như anh cho em uống không? - Không. Nhưng nếu em muốn, chắc nhiều. Bây giờ th́ chưa, em mê anh. Má nói em vậy! Thấm thoát vậy mà mấy ngày phép trôi qua. Suốt mấy ngày tôi và Sang quấn quít bên nhau. Sang không cho tôi đi đâu, chỉ ghé thăm bạn bè một chút, đi đâu cũng có Sang. Sang rất lịch sự, nên bạn bè ai cũng mến. Tất nhiên là bạn trai thôi. Kỳ này không gặp ai khác hơn là bạn trai. Những đường Sang biết sẽ gặp mấy cô tôi quen, Sang né hết. Ngày mai tôi đă phải đi, Sang xuống chợ với tôi, vừa đi vừa tính toán: - Em xuống lấy quà mang về nhà anh, gói ghém xong ra nhà em, ngủ lại, ngày mai em đưa anh ra phi trường. Xuống chợ, tới gặp cô chủ quán, Sang hỏi : - Bữa má em đặt mứt mận, dâu và khoai lang. Chị có sẵn chưa? - Xong rồi, chỉ chưa có hoa, chờ tôi một chút. Cô chủ hàng tinh ư. Thấy tôi bên cạnh, cô vui cười - Thôi khỏi cần hoa chị à. Anh Lương đổi ư rồi. Mang hoa, sợ không kịp hoa héo mất. Sang nói. Tôi im lặng, đành phải thua Sang, để Sang quyết định. Sang đưa tiền. Tôi cầm một xách thật nặng. Tôi muốn chọc Sang: - Anh đâu có đổi ư không mua hoa đâu. - Em không muốn anh mua hoa tươi. Hoa tươi thường tặng người đẹp, em dại ǵ. Nếu người đẹp hỏi tội, anh cứ nói là em không cho mua. Sang tiếp. Đáng lẽ, không có quà ǵ nữa cơ. Hai đứa tôi về nhà, ba má tôi ở nhà. Tôi nói: - Mai con phải ra đơn vị rồi. Ba má ở nhà mạnh khoẻ. Má tôi rơm rớm nước mắt, hỏi tôi đă lấy quà chưa. Sang trả lời, -Con lấy rồi, con trả tiền rồi nghe má. Anh Lương không lấy hoa nữa, v́ anh Lương phải về Kontum rồi mới đi Pleiku, sợ hoa héo th́ uổng lắm má ạ. - Thôi con đi ra phố ngủ, ngày mai con ra phi trường sớm. Tôi thưa với ba má tôi. Ba má tôi buồn bă, im lặng. Nhà tôi ít người. Tôi đi nhà vắng lặng. Sang chào ba má tôi, đôi mắt Sang cũng đỏ. Tôi hiểu Sang khóc cho t́nh cảm tụi tôi. Những ngày gần nhau bao giờ cũng ngắn ngủi. Trở lại nhà Sang, ba má Sang mới gọi điện thoại, phải hai ngày nữa ba má Sang mới về. Giọng Sang buồn buồn: - Anh và em chỉ c̣n một đêm nay nữa, mai em đưa anh ra phi trường. Sang sắp quần áo, quà bánh gọn gàng, dặn ḍ: - Anh để riêng bộ đồ ngày mai mặc, bộ đồ ngủ, mai em giặt và cất cho anh, lên Pleiku mua bộ khác. Đêm nay ḿnh nói chuyện. Đêm không ngủ, em nằm chung ghế với anh, không cho anh nằm riêng nữa. Em chưa thấy ai kỹ như anh. Thường th́ con gái sợ, chứ ai lại con trai sợ. Nhưng nghĩ cho cùng, em thương anh cũng v́ vậy. Nếu một mai, hai đứa ḿnh không lấy được nhau, em vẫn yêu và cảm phục anh. - Thật ra ḿnh yêu nhau, lo cho nhau. Chứ chỉ v́ vấn đề đàn ông đàn bà, anh không thiếu ǵ người sẵn sàng chia sẻ. Nhưng anh không thích như vậy, nhất là với em. Tôi muốn cho Sang hiểu tôi hơn. - Em cảm ơn anh. Thành thật nếu anh muốn, em là người thua cuộc ngay từ đầu. Sang ôm tôi thật chặt, hôn nhẹ lên môi tôi, nói trong hơi thở. Đêm hôm đó, Sang và tôi ngủ chung một chiếc ghế, đắp chung chiếc mền, vẫn mùi nước hoa thoang thoảng quyền quyện bên tôi. Sang nằm nép bên vai tôi, ngủ một giấc ngủ thật ngon. Nhiều lần trong bóng đêm Sang hôn nhẹ lên má, lên vai tôi. Tôi im lặng , lén dời tay Sang ra, bước nhè nhẹ về phía tủ rượu, rót một ly Martell, lấy mấy miếng đá lạnh quay nhẹ nhẹ trong ly, rồi về ngồi cạnh Sang. Ánh đèn ngủ vừa đủ soi khuôn mặt hiền lành, chiếc áo ngủ rộng màu xanh trông Sang như nàng tiên trong truyện. Tôi nhắp từng ngụm rượu, mùi Martell thơm. Hết một ly, tôi lại bước nhẹ tới rót ly thứ hai. Sang vẫn ngủ ngon lành. Tới ly thứ ba, vừa ngồi xuống, Sang giật ḿnh, cánh tay không đụng tay tôi. Mở mắt, thấy tôi tay cầm ly rượu, Sang ngồi hẳn dậy: - Anh không ngủ hả! - Anh ngồi coi em ngủ cũng ngon rồi. - Anh uống rượu hả, hư quá đi thôi! Tiếng chuông đồng hồ đánh hai tiếng: - Trời, hai giờ mà anh không ngủ. Đưa em ly rượu. Chỉ c̣n một chút, tôi uống hết. Sang đẩy tôi xuống chiếc ghế: - Anh ngủ chút đi kẻo mệt. - Em muốn nghe anh hát không? Có hơi rượu, tôi hỏi Sang. - Em muốn nghe anh hát cả cuộc đời! - Em uống ǵ không? - Em muốn uống rượu với anh. - Không được! Hay anh pha cho em ly chanh Rhum nghe. Mấy đêm nay em thiếu ngủ mà. Tôi bước xuống sàn. Sang quàng tay sau lưng tôi, đi theo. Tôi pha cho Sang ly chanh, rót chút Rhum cho thơm. Sang ghé sát bên má tôi : - Anh ca cho em nghe đi! - Nhưng em phải hôn anh cho huề chứ, - Dễ ợt, Sang nói. - Được chưa? Sang hôn trán tôi thật kêu. - Biết bao giờ cho được. Tôi cười. - Anh tham lắm. Sang dí trán tôi. Sang đẩy tôi về chiếc Sofa, dựa vào ngực tôi. Hai đứa uống chung ly chanh. Sang uống rồi đưa cho tôi. Tôi ca nho nhỏ, vừa đủ hai đứa nghe:
Gặp người yêu xa cách bao năm,Sang ôm chặt vai tôi, hôn nhẹ môi tôi, nói như thổn thức : - Em yêu anh, Lương ơi. Em không bao giờ luyến tiếc! Tôi quên cả thời gian, lời ca bây giờ như nhắn nhủ với Sang :
Cho ḷng anh đau vạn ngày sau, Sang như đắm ḿnh trong hạnh phúc, tôi đưa ly chanh, Sang uống một hớp thật dài: - Em muốn ngày mai anh đừng đi. Ngày mai anh sẽ thuộc về em. - Một ngày nào đó, anh sẽ thuộc về em. Tôi bóp vai Sang. - Thật nghe anh! Sang ngồi nh́n thẳng vào mắt tôi, nước mắt ràn rụa. Tôi gật gật đầu, ca tiếp:
C̣n đâu yêu dấu, hương cũ phôi phai, - Thôi, em ngủ đi! Hết bài ca, tôi dục Sang. - Anh cũng ngủ em mới chịu. Tiếng chuông thong thả buông 3 tiếng. - Anh ơi! Ba giờ rồi, anh ngủ một chút cho khoẻ. Mai em dậy sớm, dọn cho anh ăn sáng. Ḿnh c̣n phải đi phi trường.... Thể nào, em cũng lên Pleiku thăm anh. Hai đứa ḿnh phải mất vài đêm không ngủ... Nghe anh.
|