Chút t́nh cho Thủ Đức

Vũ Đ́nh Trường



Bỗng như c̣n nghe thoáng chút dư âm
     Vang vọng lại từ một thời rất cũ
Ḍng kỷ niệm chảy về như thác lũ
       Nhớ trường xưa, ơi Thủ Đức thân thương
Nhớ đêm đen, nhớ những sáng mờ sương
       Hương dạ lư sân tiểu đoàn thoang thoảng
Một mùi hương chưa tàn theo năm tháng
       Ôi Thủ Đức trường tôi!
Đă thăng trầm theo mệnh nước nổi trôi
       Đă đào tạo biết bao chàng tuổi trẻ
Những trưa hè gió nhẹ
       Những buổi sáng tơ mềm
Trung Nghĩa Đài sừng sững đứng uy nghiêm
       Như thúc giục người đi làm lịch sử
Quên sao được đồi Tăng Nhơn Phú
       Chiều cuối tuần trên đại lộ B́nh Long
Khu tiếp tân vội vă chút t́nh nồng
       Và những tối một ḿnh đi gác tuyến
Khu Gia Binh có mắt nh́n lưu luyến
       Của người em đang độ tuổi xuân th́
Đă bao lần dơi bước người đi
       (Có lắm kẻ chẳng bao giờ trở lại)
Thủ Đức ơi, ḷng ta ghi nhớ măi
       Những băi, sân, doanh trại, lớp, giường đôi
Vẫn chưa quên cầu Bến Nọc lẻ loi
       Đường ra băi máu đàn anh đă đổ
Nhớ mái tôn dấu đạn thù loang lổ
       Giao thông hào, đêm dă chiến mồ hôi
Thủ Đức ơi, trường mẹ mến yêu ơi
       Quên sao được những ngày xưa ấm áp
Vũ đ́nh trường tiếng chân đi rầm rập
       Đoàn sinh viên vang khúc hát quân hành
Sống oai hùng trọn vẹn tuổi xuân xanh
       Chí đă quyết đi vào nơi gió cát
"Cư An Tư Nguy!" lời vàng ta ghi khắc
       Trên cánh tay, trên phù hiệu huy hoàng
Khăn đỏ, khăn xanh, Khăn tím, khăn vàng
        Khóa trước khóa sau hàng hàng lớp lớp
Quên sao được cuối thời gian huấn nhục
       Lễ gắn alpha trang trọng, chí t́nh
"Qú xuống Tân Khóa Sinh!"
       Khi đứng dậy cầu vai vàng chói sáng
Quên sao được đêm cuối cùng thức trắng
       Ḷng nôn nao nghĩ đến buổi ra trường
"Qú xuống các ngươi!"
      Tiếng hô to vang dội đến ngàn phương
Hồn tử sĩ đă về đây chứng kiến
       Những đứa con trên đường ra trận tuyến
"Đứng dậy Tân Sĩ Quan!"
       Lời hiệu triệu âm vang...
Trong hàng quân có kẻ lệ đôi hàng
       Giọt nước mắt buồn vui ngày măn khóa
Rời Thủ Đức bạn bè đi trăm ngả
       Thằng Pháo Binh, đứa Thiết Giáp, Nhảy Dù
Thằng Sư Đoàn, thằng Biệt Động, Chi Khu
       Bay tản lạc như chim non ĺa tổ
Chua xót thay!  Mộng đầu đời găy đổ
       Miền Nam rơi, trường mẹ cũng tan hoang
Kỷ niệm xưa nay chép vội đôi hàng
       Ḷng vẫn ước có một ngày trở lại ...