. . . . . . .
Khi tới nhà th́ John phải đi công tác 2 tuần mới về, nên mấy ngày cuối tuần chị em tôi thay phiên nhau đọc thơ ba tôi viết cho gia đ́nh.
Tất cả cùng nức nở, nhưng mang niềm vui chung. Tôi thuật lại rất chi tiết những ǵ hai cha con nói với nhau, phản ứng của cả hai cha con tôi khi tranh luận với nhau.
Mẹ tôi lắng nghe, c̣n chị em tôi đặt ra rất nhiều câu hỏi về đủ thứ. Khi thảo luận về chuyến đi cuả mẹ tôi th́ mọi người đều mang chung một ư nghĩ là có nhiều triển vọng mẹ tôi sẽ đồng ư với đề nghị của ba tôi trở về Việt Nam, nên đây là lần cuối cùng của sự xum họp giữa mấy mẹ con với nhau. Cường và tôi hoàn toàn đồng ư để mẹ tự lựa chọn lấy quyết định, chứ chúng tôi không góp
ư. V́ bà đă hy sinh cho con cái cả về tinh thần lẫn vật chất cho tới lúc chúng tôi đủ lông cánh bay nhảy với nếp sống riêng tư rồi, nên chúng tôi sẽ không thể ảnh hưởng vào quyết định đặc biệt riêng tư của bà được. Chúng tôi hiểu là bà sẽ gặp rất nhiều khó khăn một khi hy sinh cái giá của tự
do để đổi lấy sự gần gũi với Khôi cũng như những năm tháng cuối của cuộc đời với ba tôi.
Khi làm thủ tục cho mẹ tôi qua Ba lê mang tôi trở về với hệ thống giấy tờ mà tôi đă gặp khi xin sang Hoa Kỳ, Nhân viên toà Lănh Sự Pháp cho hay là nhanh nhất cũng phải mất sáu tuần lễ và cũng cần 2 người là cư dân bên Pháp kư bảo lănh, c̣n sở di trúHoa Kỳ cho hay là phải 4 tuần mới hoàn tất hồ sơ. Về nhà, tôi nhớ lại ba tôi có cho tôi điạ chỉ của đại diện MTGP là Phan Thành Nam ở Ba Lê, nên tôi gọi cho ông ta yêu cầu ông liên lạc với Bộ Ngọai giao Pháp giúp th́ hơn 2 tuần sau văn pḥng Tổng Lănh Sự Pháp gọi tôi báo chiếu khán của mẹ tôi đă được chấp thuận mà chẳng cần ai kư bảo lănh. Khi tôi tới nhận giấy th́ nhân viên phụ trách c̣n nói chắc tôi quen với giới chức cao cấp của
Bộ Ngoại Giao nên mới nhanh như vậy. Về phía sở di trú Hoa kỳ tại Honolulu, tôi gọi điện một người mà tôi đă tiếp tay khi làn sóng di dân tới
Hawaii. Anh ghi nhận tất các điều cần thiết, nên đúng 2 tuần sau tôi được gọi tới lấy hồ sơ.
Trước khi chúng tôi đi Ba Lê, tôi có thông báo cho Rob. Anh đề nghị cần chúng tôi ghé lại Hoa Thịnh Đốn thảo luận một số chi tiết cần thiết cũng như gặp cấp chỉ huy của anh.
Tôi đồng ư nhưng cũng nhấn mạnh với Rob là không ai có thể ảnh hưởng đến quyết định củûa mẹ tôi.
Việc bà đồng ư trở về Việt Nam hay ở lại Hoa Kỳ là hoàn của bà. Chị Kim và em B́nh được tôi thông báo nên cả hai sẽ qua DC để cùng thảo luận.
Hai người cũng đồng ư mẹ tôi phải có toàn quyền trong quyết định quan trọng nhất này, dù chúng tôi không ai muốn xa mẹ gần như vĩnh viễn.
.........
Khôi đă gửi thơ cho mẹ tôi khẳng định rằng mẹ không nên về lại Việt Nam...........
-
"Trước khi quyết định, mẹ cần có thời gian thảo luận thật chi tiết với ba các con về những điều kiện mà chính phủ Viêt Nam sẽ áp đặt với mẹ, t́m hiểu cặn kẽ cái gọi là giải phóng.
Mẹ hoàn toàn không tin vào báo chí cũng như đài truyền thanh của họ hay bất cứ ư kiến của ai về cái chính phủ đó và ngay của chính ba các con. Khi mẹ quyết định th́ mẹ sẽ nói cho ba các con hay về cái chính phủ của ông và dân chúng nghĩ ǵ về cái mà họ gọi là cách mạng".
Sau này anh Khôi cũng cho tôi hay là nhân dân Miền Nam quá khốn đốn, bị cướp đoạt tài sản, bị đưa vào các trại tù gọi là cải tạo, không liên hệ gia đ́nh nào có thể bảo vệ được cho nhau. Trường hợp nhà văn quân đội Đại Úy Nhảy Dù Phan Nhật Nam, có cha là Đại Tá Bắc Việt mà anh vẫn ở tù 13 năm.
Em gái anh phải tự sát, v́ không chiụ nổi cái áp đặt dă man của đám cán bộ Cộng Sản khi chồng cô cũng đi "học tập". Sau khi cánh cửa nh́n về phiá thế giới tự do bị nhà cầm quyền khoá chặt, người miền Nam cũng như đa số những người được gọi là Việt Công mở mắt sực tỉnh nhận chân được cái giá phải trả mà Cộng Sản gọi là "Đỉnh cao xă hội chủ nghiă, quyền b́nh đẳng với tự do..." đang nằm bên bờ vực thẳm với tù đày, bóc lột tới xương tuỷ.
Sang tới Ba Lê đến khách sạn nghỉ một lát rồi tôi phải liên lạc với Rob tại khách sạn
Sheraton. Tôi cứ lên xuống cầu thang máy cho tơí một tầng của vừa mở thấy Rob đứng bên ngoài.
Chúng tôi lờ như không quen biết, cho tới khi chỉ c̣n lại hai người anh nói chào mừng tơí Ba Lê, đưa cho tôi cái hộp quẹt rồi chia tay.
Tôi ra khỏi cầu thang ở tầng kế trở về pḥng mở hộp quẹt thấy số pḥng ghi ở trong. Tôi hỏi mẹ là đă sẵn sàng đến gặp ba chưa th́ bà nói chưa.
Nhưng thấy mặt bà vui tươi và có hướng như trẻ trung hơn b́nh thường, tôi ngồi xuống cạnh mẹ và hỏi bà nghĩ ngợi ǵ vậy mẹ nói:
- Mẹ nghĩ ba mẹ có 20 năm để làm lại và chỉ c̣n mấy tiếng đồng hồ để gặp lại nhau.
Mẹ chẳng có ǵ đáng buồn nhưng nghĩ tới đảng phái của ông ấy, cái mà ông gọi là xă hội chủ nghĩa, ông biết rằng mẹ yêu ông và ông cũng nghĩ là mẹ ái mộ cái đảng của ông luôn!!!
- Mẹ, điều chính yếu để cho ba thấy được là mọi người rất kính yêu ba như thế nào, nhưng ngược lại tất cả chúng ta đều căm hận cái tổ chức mà ba đại diện, con tin là ba cũng hiểu như vậy!! Bỗng mẹ tôi cao giọng:
- Đứa con trai, con trai duy nhất cuả mẹ đang nằm dưới nanh vuốt của Cộng Sản.
Nếu mẹ phải về lại Việt Nam th́ cũng chính v́ nó và đó là anh của con.
- Mẹ không thể làm ǵ cho anh ấy được.
- Nhưng mẹ cũng sẽ cùng chịu cực khổ như anh con. Rồi nức nở khóc.
- Mẹ ơi, tốt nhất là bây giờ chú trọng đặc biệt tới ba con. Ba đang cần nghe biết những lời lẽ chính đáng nơi mẹ, đừng làm cho ba con thất vọng.
- Được, mẹ sẵn sàng gặp ba con đây.
Tôi gọi điện thoại tới toà đại sứ MTGPMN gặp ông Phan Thành Nam quyền Đại Sứ.
Được biết ba tôi đă đến và đang trông chờ tin chúng tôi. Ba trả lời điện thoại hỏi điạ chỉ khách để có người cùng đi với ba đến đón chúng tôi.
Tôi nói ba có thể ở lại khách sạn với chúng tôi, nhưng ông nói quy luật buộc ông phải ở với cơ quan. Tôi chọc ông là lâu lâu có thể phá giới một lần đâu có sao.
Ông cười nói ông với Nam sẽ đến ngay...
Khi ba tôi và Nam đến dưới hành lang khách sạn th́ tôi xuống đón. Nam người miền Nam, lùn và đẫy đà nếu không muốn nói là mập, ngón tay vàng khè v́ khói thuốc lá, bắt tay tôi rồi nói:
- Đây là cô gái đă gọi nói chuyện với tôi từ bên Mỹ phải không?
- Chú nói vậy có nghĩa là chưa hề có ai gọi chú từ bên đó phải không?
Khựng lại một chút Nam nói:
- Có chứ, họ gọi tôi nhưng không phải......
- Bởi người đó không phải là Việt Cộng, và tất cả cùng cười theo ư riêng.....
Người kế tiếp được giới thiệu là Phan Gia Thái, người miền Bắc, khoảng 40, có đôi kính dày cộm, là du học sinh loại đặc biệt. Trên cầu thang lên pḥng, Nam đề nghị tất cả chúng tôi cùng qua bên cư xá toà đại diện ở với ba tôi luôn và hôm sau Thái sẽ chở tất cả sang thăm nhà Đại diện.
Tôi rất thích nh́n thấy mấy nơi đó, nhưng tôi không muốn ở chung cùng dưới mái nhà với bọn CS. Tôi không muốn mang nợ họ v́ tôi biết mức lời họ sẽ đ̣i sau này. Điều quan trọng là tôi không thể ở với họ v́ tôi c̣n phải gặp Rob nữa. Nam nói tùy tôi lựa chọn, nhưng họ không thể cung cấp phương tiện di chuyển cho tôi mỗi ngày được. Tôi trả lời tôi sẽ t́m cách đi xe điện ngầm qua lại không có ǵ khó khăn.
Cửa pḥng mở. Ba mẹ tôi đứng nh́n nhau không nói ra lời, bốn mắt đều ngấn lệ, rồi nức nở, nhưng phải ḱm hăm v́ có mặt của Nam và Thái bên cạnh. Tôi muốn yêu cầu cả hai ra ngoài để ba mẹ tôi có một chút tự do, xúc cảm sau hơn 20 năm xa cách, nhưng tôi không thể làm đối với những người mà ba tôi gọi là đồng chí. Sau khoảng từ 15 tới 20 phút, Thái phải đi họp và Nam cũng có hẹn, ba tôi có thể ở lại lâu hơn nhưng quy luật CS không cho ở một ḿnh khi không có người bảo vệ, nên ba tôi cũng phải đi. Me tôi nói là muốn ở lại khách sạn tối nay nên đặt chương tŕnh để ba tôi sang đón vào sáng hôm sau.
Sau khi mọi người đă đi tôi xuống hành lang gọi điện thoại cho Rob v́ Rob không muốn tôi gọi từ trên pḥng, có thể bị nghe lén bởi nhiều cơ quan t́nh báo kể cả người Pháp nữa. Tôi đến gặp Rob, anh bất măn v́ tôi bỏ lỡ cơ hội "Ở trong chăn để biết chăn có rệp hay không", nhưng tôi cho anh biết đối với CS, ở nhờ họ đêm nay, ngày mai họ sẽ đ̣i lại pḥng vĩ đại nhất cuả Sheraton, nên tôi nhất định không chịu trao đổi ǵ với họ cả.
Sáng hôm sau, Thái đưa ba tôi đến đón mẹ con tôi. Thay v́ về thẳng nhà nghỉ, chúng tôi được yêu cầu viếng thăm trụ sở phái đoàn trước v́ các nhân viên mong muốn gặp gia đ́nh ba tôi.
Me tôi nói nhỏ là bà không muốn gặp bất cứ phái đoàn CS nào, nhưng muốn ba tôi vui nên bà đồng ư đi.
Văn pḥng đại diện nằm tại số...... đường khu Ba Lê, Thái nói là Nam bận họp với một nhóm bạn Mỹ đến gặp, nhưng thực tế khi chúng tôi tới th́ thấy ông ta có ở văn pḥng và cặm cụi xem cuốn " Phiá trong CIA" của
Philip Age. Tôi biết cuốn sách này nhưng chưa đọc. Tôi đi tới rất nhẹ nhàng và đặt ngón tay lên sách, Nam nh́n lên như một đứa trẻ bị bắt khi "thó kẹo " và vội vàng cất vào ngăn kéo.
- Chú Nam đang làm bài tập hả? Tôi hỏi.
- Không, tôi đang tự học Anh Văn. Nhưng hơi ngượng về câu hỏi bất ngờ cuả tôi. Khi các tách nước trà được đem ra th́ Nam mời tất cả nhân viên vào pḥng giới thiệu từng người,.
Người đàn bà có tên Như Phi là thư kư, nhưng sau tôi biết cô là vợ của khoa học gia Pháp, ông Kaplan làm việc tại Trung Tâm nghiên Cứu Khoa Học quốc gia.
Ông Thanh là tài xế, nhưng thực tế ông ta là nhân viên phụ trách t́nh báo, cánh tay mặt của Nam, một người được giới thiệu làm dưới quyền ba tôi ở bộ Ngoại giao.
Người khác nói là đă trông nom ba tôi năm 1971 ở Ba Lê, khi ba tôi làm Đại Sứ ở Nga bị đau nặng phải đưa qua đây chữa trị.
Thái đề nghị đưa tôi đi quanh trong toà nhà, rồi anh đưa tặng tôi lá cờ nhỏ MTGP, lá cờ vẫn được treo trước ṭa nhà này khi phong trào chưa bị giải thể.
Ngẫu nhiên tôi được lá cờ có tính cách lịch sử, sau đó tôi tặng cho Rob là kỷ niệm tôi lọt vào đất địch.
Tất cả những đón tiếp thân t́nh và ấm cúng đă bị đổ vỡ khi tôi ngỏ ư muốn sử dụng pḥng vệ sinh và được chỉ là pḥng cho khách ở trên lầu. Khi đèn bật sáng, tôi nổi lạnh toàn thân khi thấy lá cờ VNCH được sử dụng làm khăn lau ở dưới sàn và một lá khác được để trước bồn cầu như một tấm thảm.
Tôi cúi xuống với y định nhặt tấm " THẢM " lên, nhưng v́ sũng nước tôi bị té xuống.
Tôi nhớ đây là lá cờ đă phủ áo quan em tôi trước khi hạ huyệt và cũng lá cờ này phủ áo quan bạn học tôi khi anh tử trận, khiến tôi bị ngất sỉu nằm xuống sàn.
Tôi không biết tôi đă ngất đi bao lâu nhưng đủ để những người bên ngoài lưu tâm.
Tôi nghe tiếng ba gọi và tiếng đụng vào chân nên tôi mở cửa kêu ba tôi vào trong với tôi:
- Nh́n! Tôi chỉ vào lá cờ và nói:
- Đây là hành động vô liêm sỉ, vô giáo dục.
Ba tôi nói:
- Ba sẽ nói với họ ngay bây giờ. Ba sẽ nói với họ.
Tôi đẩy ba tôi ra ngoài, rồi cúi xuống lượm lá cờ bỏ vào túi xách. Tối hôm đó khi trở về khách sạn, tôi bỏ lá cờ c̣n sũng nước vào một bao nylon đựng quần áo giặt, quấn kỹ rồi mới bỏ vào thùng rác. Sự căm thù của tôi đối với hành động vô giáo dục, vô liêm sỉ của bọn nếu không muốn nói là côn đồ, đă hành sử với lá quốc kỳ của chúng tôi, cái mà ông ngoại tôi đă tôn kính khi tôi c̣n trẻ dại.
Cho tới giờ này tôi đă có gia đ́nh và có con, tôi lại thấy trách nhiệm phải tôn kính hơn - Tối hôm đó tôi tự nhủ " Mỹ Yung, cô phải cố gắng trở nên một gián điệp có hạng,
cô sẽ lột mặt nạ toàn thể bọn quái thai của xă hội và ngay từ bây giờ, nếu cần, cô phải nói theo đúng cái lối phát ngôn của chúng, cho tới khi đạt được mục tiêu".
Rob hơi bất b́nh với tôi về những sự việc xẩy ra có thể làm hư đại sự. Anh nói tôi vẽ cho anh sơ đồ của văn pḥng đó, có thể anh nghĩ v́ nóng giận nên tôi quên chi tiết.
Nhưng đừng quên là tuy thân h́nh nhỏ bé, nhưng thiên phú cho có bộ óc voi, nên tôi ngồi xuống vẽ ra rơ ràng từng chi tiết đưa cho anh, nh́n sơ đồ anh gật đầu tỏ vẻ rất hài ḷng về trí nhớ của tôi - Nghề gián điệp cuả tôi thăng tiến.
Buổi tối đầu tiên đến với văn pḥng liên lạc, chúng tôi được mời ăn cơm tại một tiệm ăn Việt
Nam. Người chủ tên Thanh, đă sinh sống nhiều năm tại Ba Lê, có vợ tên Simon. Ba tôi giới thiệu chúng tôi với chủ nhân, khiến tôi đặc biệt lưu tâm là ông đă biết họ khá nhiều năm,
Simon đem ly và chai rươu Johnny Walker nhăn đen cho Nam, khi cô ta ghi chép các món ăn được khách yêu cầu th́ ba tôi nói:
- Hôm nay là ngày đặc biệt, nên tôi sẽ uống rượu và gọi chai vang đặc biệt Cote du Rhône.
Mẹ tôi luôn tin con gái ngoan th́ không uống rượu, nên tôi thường làm theo mỗi khi có mẹ. Khi Nam cố rót rượu vang vào ly cho tôi lúc me tôi vào phiá trong, tôi từ chối nói sẽ có nhiều thời gian để uống khi ba me tôi không c̣n ở đây.
Ông cười tỏ vẻ đắc ư nên vẫn để ly của tôi trống. Mặt Thái đỏ gay sau ly vang đầu, ông Nam th́ vẫn tự chủ được, mặc dầu đă cạn hơn nửa chai và mặt hơi tái hơn b́nh thường.
Bữa ăn thật ngon lành và thịnh soạn, hết món này tới món khác, theo khẩu vị miền Nam v́ Thanh quê quán ở Trà Vinh. Rob không cho tôi chỉ thị đặc biệt nào mà anh chỉ nhắc phải theo sát và lắng nghe những hành động cũng như lời nói của họ, nên trong bữa ăn tôi quan sát sự xum họp của ba me tôi và tôi cũng đặc biệt theo sát cả Nam lẫn Thái.
.......
Nam là loại người khá linh hoạt nên tôi tự nhủ phải cẩn thận khi đối thoại. Mở đầu ông ta hỏi tôi tại sao tôi lựa chọn Hoa Kỳ đầu tiên khi xuất ngoại? Tôi nói Mỹ là xứ sở tự do và cũng là xứ triển vọng tương lai, có chiều hướng thuận lợi cho tôi liên lạc t́m gặp lại ba tôi.
- Cô làm ǵ ở bên đó?
Thái xích lại gần hơn để nghe rơ cuộc đối thoại.
- À, tôi dạy tiếng Việt cho các quân nhân ở Trại Bliss và sau đó là Monterey California.
- Bằng cách nào cô vào dạy tiếng Việt cho quân đội Mỹ
- Ông có biết Đại Tá Phạm Ngọc Thảo, người bị chết trong cuộc đảo chính, bà vợ ông ấy.
Nam cắt ngang:
- Bà Phạm Thị Nhiệm, em gái Phạm Ngọc Thuận có đúng không? Họ đều là người của chúng tôi đó, Mỹ Yung!
- Tôi hy vọng vậy và bà Thảo cho tôi việc làm khi tôi cần.
- Cô đă sống cách biệt, không được sự hướng dẫn trực tiếp của thân phụ, nên đó là một lợi điểm khi cô làm việc chung đúng người - Nam nói ra có vẻ thoả măn, có nghĩa tôi có dịp học hỏi về chính trị qua những người thân Cộng mà tôi đă cùng làm nên tôi trả lời ngay:
- Không có một người nào có thể nghĩ là các con của ba tôi thuộc đồ bỏ, hư hỏng.
- Khi cô dạy những quân nhân Mỹ, cô nói sao về chiến tranh VN với họ? Cô có cho họ hay đó là một sự sai lầm khi họ qua tham chiến không?
Tôi hiểu là Nam muốn nhắc tới một số cán bộ xâm nhập vào các trường sinh ngữ bên Mỹ, nên trả lời một cách mập mờ:
- Tôi không được huấn luyện để kêu gọi các quân nhân đào nhiệm. Tôi cũng không chú tâm tới hoạt động của những giáo viên cả nam lẫn nữ, sống thân t́nh với các quân nhân, để gây ảnh hưởng, kêu gọi họ đào nhiệm, bằng cách bịa đặt những tin tức sai lạc làm giảm tinh thần trước khi họ đối đầu với thực tế.
- Cuộc chiến đă qua rồi, nhưng nếu Mỹ Yung muốn đóng góp cụ thể cho đất nước th́ cô vẫn c̣n nhiều cơ hội - Nam nh́n thẳng vào mặt tôi để ghi nhận phản ứng.
- Nếu tôi muốn, lẽ đương nhiên là tôi muốn chú Nam. Tôi nói.
- Chúng ta sẽ có nhiều thời gian với nhau sau khi ba me cô trở về thành phố Hồ Chí
Minh. Cô cũng cần ghi nhận là cái tên Sài G̣n không c̣n nữa.
Tôi muốn nhổ vào mặt khi hắn nhắc về cái thành phố thân yêu ấy, nhưng tôi kịp ḱm hăm lại và tự nhủ "nóng giận mất khôn" và sẽ làm hư đại sự. Tiệc đă tàn tôi nói ba tôi là để tôi trả tiền nhà hàng th́ Nam nghe được nên nói:
- Đừng lo, đó là chuyện nội bộ.
Tôi đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác, là ḿnh phải làm việc vất vả kiếm tiền đài thọ cho những người khác đến nhà ḿnh ăn, ở dưới chế độ xă hội chủ nghiă của CS, nhưng sao ở ngay giữa kinh đô ánh sáng Ba Lê, cũng có chuyện đó. Trên đường về, Nam nói với chúng tôi là những người "BẠN" ở đây, không kể là nhà buôn, các nhà trí thức hay công nhân, đều t́nh nguyện đóng góp thời gian và tiền bạc trong chiều hướng xây dựng cuộc nổi dậy.
Nhà hàng th́ nuôi ăn, tiệm may cung cấp quần áo, nhân công đóng góp tiền bạc. Tôi nghe chuyện mà thấy ghê tởm, ra nước ngoài làm ăn rồi, mà cũng c̣n bị bóc lột, không hiểu họ muốn ǵ ở tôi.
Ngày hôm sau, thay v́ đến với ba me tôi, nhưng tôi muốn thử cái hệ thống an ninh của toà đai diện khi dùng danh nghĩa ba tôi.
Trước khi đi tôi cho Rob hay và nhấn mạnh là nếu tôi không ra khỏi nơi đó vào trước nửa đêm, th́ tôi muốn Phan Thành Nam phải bị treo ngược tại trụ sở CIA ở đây.
Lối đuà rỡn của tôi làm Rob không yên tâm. Công việc làm và các hành động của tôi đều do sáng kiến riêng, chứ tôi có được huấn luyện đâu. Rob hỏi là tôi có nghĩ là tôi được an toàn khi vào đó một ḿnh không, tôi hỏi lại:
- Sao? Ông có muốn đi cùng với tôi không?
- Ư tôi là nếu không cảm thấy an toàn th́ không nên vào, đó là ư kiến tôi!
- Không bao giờ tôi cảm thấy thoải mái, khi những tên ác bá CS ở xung quanh, nhưng tôi phải cố thử xem sao vả lại cần ông mong tôi gặp may mắn.
- Được, chúc may mắn nhưng phải cẩn thận nghe cô bé.
Rob nêu lên các chi tiết, như phải biết rơ cách sử dụng đường xe điện ngầm, coi kỹ các bảng chỉ dẫn xe nào tới điạ điểm đó, nên tôi chỉ dùng xe điện trong một quăng đường rồi tôi đi taxi giao cho người tài xế trách nhiệm kiếm đường tới địa chỉ tôi muốn đến.
Văn pḥng đại diện được coi là rất kín cổng cao tường, đứng ngoài khó có thể nh́n được ǵ bên trong, cửa đóng và khóa chắc chắn, có hộp liên hợp liên lạc không ai trả lời, nhưng có người đứng phiá trong cửa sổ văn pḥng của Nam nh́n xuống rồi cửa mở. Ông Thanh tài xế ra đón tôi ngay phía trong cổng đưa tôi vào pḥng khách nói ngồi chờ.
Sực nhớ lại thời kỳ kháng chiến chống Pháp, ba tôi phải cho gia đ́nh nuôi tằm, để tạo phương tiện may quần áo.
Cũng chính ba tôi phải trồng gừng, để làm thuốc tẩm bổ bù lại những ngày ông lao lực v́ trèo đèo lội suối, trong khi đó th́ cái cơ quan này được trang trí rất xa hoa, trải loại thảm đắt tiền, tranh cùng với các loại đồ gốm cổ xưa.
Phan Thành Nam ngạc nhiên khi gặp tôi, nhưng trong đầu ông nghĩ rằng, đây là cơ hội bằng vàng để kết nạp tôi vào cái tổ chức của họ.
Chúng tôi vào ngồi tại một bàn ăn nhỏ trong bếp, v́ Nam nói nó kín đáo và riêng tư hơn là ở pḥng khách.
Để không phí th́ giờ, Nam hỏi về ông xă tôi và có thể y đă biết anh là người Mỹ rồi, nên tôi quyết định nói luôn.
Ông bà nội của John gốc Ba Tư, di cư sang Mỹ th́ Nam nói không xa lạ với chúng tôi.
- Ư ông muốn nói ǵ vậy, chú Nam?
- Ba Tư là đồng minh của ḿnh. Hắn trả lời:
Tôi thầm nghĩ trong đầu, anh là một thằng ngốc - Cuộc hành tŕnh cuả ông bà nội John cho thấy ǵ và vội nói ai ai cũng thường hănh diện về nguồn gốc. Nam hắng giọng ra điều quan trọng rồi hỏi:
- Mỹ Yung, thế chồng cô làm nghề ǵ?
- Anh ấy có bằng cao học về hải dương học và khí tượng, chuyên về phân tách khí tượng.
- Nếu cô đặt đúng câu hỏi với chồng th́ tôi nghĩ sẽ rất lợi cho quê hương ta đó Mỹ Yung!
- Chú Nam có thể nói rơ hơn không?
Nam trả lời là ngay bây giờ th́ chưa được, tôi cần nghiên cứu thêm về các câu hỏi cho chồng cô . Nam dựa người sát bàn hỏi tôi:
- Mỹ Yung, cô có yêu quê hương không?
Tôi đứng thẳng người nh́n Nam và nói:
- Lẽ đương nhiên, tôi bảo đảm với chú là hơn chú v́ tôi sinh ra lớn lên ở đó, có t́nh yêu ở đó, chứng kiến nhiều thảm kịch bi thương ở đó, trong khi ông ở Ba Lê chỉ biết tin tức qua báo chí hay nh́n thấy chiến tranh qua truyền h́nh, tôi nhấn mạnh từng chữ một. Nam nói:
- Tôi ở trong quân đội bên nhà.
- Rất tiếc tôi không được biết!
- Cũng giống như ba cô, tôi hy sinh cả đời cho sự tự do của quê hương, chưa hề có cuộc sống riêng tư ngay cả chuyện gia đ́nh.
- Chú Nam có nghĩ gia đ́nh là chướng ngại vật đối với một con người nhiều tham vọng như chú không?
- Sao cô biết chi tiết vậy?
- Đừng quên quá khứ của tôi trước khi tôi qua Mỹ nhé!
Nam trở lại vấn đề chính ngay khi nghe tôi trả lời tháêc mắc của ông ta.
- Cô có cố khuyên mẹ cô nên trở về Việt Nam không ? Cô có nghĩ đó là mục tiêu chính hiện tại không?
- Gia đ́nh tôi có truyền thống là ai nấy đều tự định đoạt, tôi sẽ hỗ trợ mẹ tôi về bất cứ sự lựa chọn nào cuả bà!
- Đôi khi người lớn tuổi không tự định đoạt được cho ḿnh.
Tôi phải cố nắm chắc hai bàn tay với nhau để khỏi đập xuống bàn v́ giận về lời nói của Nam.
- Chú Nam, chú với ba tôi là bạn đồng chí. Để tôi cho chú biết về mẹ tôi mà chú đừng đánh giá sai lầm. Mẹ tôi lấy ba tôi và bà đă nuôi dưỡng dạy dỗ mọi người có nề nếp trong suốt thời gian ba tôi vắng nhà. Mẹ tôi khác xa, rất xa, so với những ngựi đàn bà tân tiến khác.
Bà thông minh, người mẹ hiền thục, một người đầy nghị lực. Bà chưa già, năm nay mới 60 tuổi.
Nếu ba tôi sống thêm 25 lần tuổi nữa, tôi chắc chắn ông không thể kiếm ra người đàn bà thứ 2 chia sẻ cuộc đời với ông, như mẹ tôi đă làm và bà cũng không thương yêu bất cứ một ai như cách yêu thương bà dành cho ba tôi, nên làm sao tôi có thể khuyên bà nên về hay nên ở.
- Tại sao lúc trước bà lại rời Saigon?
- Tôi đem mẹ tôi ra khỏi Saigon, v́ sự an toàn của bà v́ tôi nghĩ có thể sẽ xẩy ra một cuộc tắm máu không đo lường được.
- Chính cô về Saigon đem mẹ cô đi?
- Không, tôi muốn nhưng tôi không làm được mà chồng tôi đă về cứu mẹ và các em tôi ra!
- Các em cô cũng nên về lại Việt Nam.
- Nữa, tùy theo họ chú Nam. Chúng tôi được nuôi dưỡng và trưởng thành dưới thể chế gia đ́nh dân chủ không ai bắt ai làm một việc chống lại ư muốn cuả người đó được.
Các anh chị em tôi sẽ la thấu trời, nếu tôi muốn họ làm theo ư tôi.
- Mỹ Yung, có thể cô đă quên đó là bổn phận của họ phải trở về. Theo sự mong muốn của người cha, cô có thấy đau đớn cho cha cô khi tất cả con cái của ông đều sống trên đất của kẻ thù không?
- Chúng ta không nên tranh luận về vấn đề này trong lúc này.
- Sau khi me cô về rồi, tôi vẫn hy vọng là cô tiếp tục thúc đẩy các em cô.
- Tại sao, chú Nam?
- Ba cô là một người rất chân t́nh, là một Đại Sứ được nể nang nhất ở Mạc Tư Khoa. Nga đă đồng ư cấp chiếu khán cho mẹ cô vào Nga, mời bà thăm viếng Nga trên đường về Việt Nam, cũng như tặng bà vé máy bay từ Ba Lê đến Mạc Tư Khoa.
Cô có thấy cái danh dự mà họ giành cho gia đ́nh cô không?
- Tôi không thấy cái danh dự nào mà ba tôi và chú cảm thấy qua sự đối xử của Nga, như một ly cà phê, một sự đón tiếp nồng hậu, những cái đó không có ư nghiă ǵ với tôi.
- Đó sẽ là một chiến thắng cho ḿnh và cho Việt Nam khi mẹ cô rời đây về Việt Nam.
- Đâu có ǵ đáng nói. Mẹ tôi chỉ là 1 trong số hàng trăm ngàn di dân sống trên đất Mỹ. Bây giờ nếu ông Nguyễn Cao Kỳ xin ty nạn tại Bắc Việt, th́ có thể ông ta được báo chí khắp thế giới nhắc nhở tới ở trang đầu, nhưng mẹ và các em tôi th́ có ǵ để nói,,..
- Mỹ Yung, cô sai lầm rồi. Mẹ cô là vợ một đại sứ bị CIA bắt cóc đưa qua Mỹ. Nếu bây giờ bà về, th́ đó là cái tát cho Tổng Thốâng Ford và chính phủ Mỹ nữa.
Tôi bực ḿnh khi Nam không tin là tôi đă đem mẹ tôi sang Mỹ mà vẫn nói CIA bắt cóc bà.
Tôi xin lỗi đi vào pḥng vệ sinh để làm dịu bớt áp xuất. Khi tôi trở ra th́ Nam đă đem bia ra mời, nhưng tôi nói tôi không uống bia. Nam chuyển đề tài qua tai nạn của Vân, để thử thách tôi và tạo cho tôi sự hận thù với Mỹ, Nam nói:
- Tôi nghĩ cô không thể bỏ qua chuyện em cô bị ám hại, cô phải cho những kẻ liên hệ cũng phải đau đớn giống như cái đau đớn mà gia đ́nh cô phải gánh chịu.
- Chú Nam, cái chết của em tôi là tai nạn cho gia đ́nh tôi rồi. Tôi nói thêm.
Rất hân hạnh được dịp tiếp xúc với các đồng chí của ba tôi. Tôi tự nhận thấy cần học hỏi thêm nhiều về việc ông làm, mục tiêu cần tới, để xem tôi có thể tiếp tay nếu cho phép tôi làm.
- Tôi rất vui vẻ hướng dẫn cô, khi ba cô vắng mặt. Cô có thể làm rất nhiều việc rất lợi ích để giúp quê hương bằng các kỹ thuật của Mỹ và sự việc họ kiến thiết cho chúng ta bằng cách này cách khác, cũng vẫn là kiến thiết phải không?
- Tối hôm qua chú với ba tôi nói chuyện với nhau về bồi thường, theo chú th́ Mỹ phải trả cho Việt Nam bao nhiêu ?
Tôi hỏi, và Nam trả lời:
- Theo như hiệp định Ba Lê th́ Mỹ đồng ư trả cho chúng ta 3 tỷ rưỡi mỹ Kim.
Nghe tới đây tôi rất bất b́nh, tôi nghĩ là lời nói kế tiếp củû tôi có thể gây rắc rối, nhưng tôi cũng phải nói theo kiểu hơi ngu đần một chút nếu cần.
- Người Mỹ có thể nhắc chúng ta rằng, Theo hiệp định Ba Lê, th́ chính phủ miền Bắc không được xâm lăng miền Nam VN. Th́ chú nghĩ sao chú Nam?
- Cô hơi rắc rối, Chúng tôi không xâm lăng mà là giải phóng miền Nam khỏi bàn tay Mỹ và bù nh́n thôi!
Mặt hắn vênh lên tỏ vẻ đắc chí, tôi không muốn đi xa hơn nữa nên nói:
- Hăy quên cái đó đi!
- Khi về Mỹ hăy phối hợp và khích động quần chúng đ̣i chính phủ phải thực thi những điều khoản trong hiệp định Ba Lê.
- Xin chú Nam cho tôi biết phải phối hợp với những ai? Những người chống chiến tranh? Những người đào ngũ, trốn quân dịch ở Canada hay Nghị Sĩ George Mc Govern, để làm việc này; Tôi đang nghĩ về nguời tôi có thể phối hợp với, hoặc chuyển thơ tín của chú tới cho họ và cũng phải là người đủ khả năng hối thúc các dân biểu Mỹ hành sử cho mục tiêu chung.
- Ai, ngừơi đó là ai vậy? Nam hỏi và có vẻ nóng ḷng muốn biết, tôi nói:
- Thượng nghị sĩ Mc Govern.
- Tôi có điều nghiên về ông ta, Mc Govern là một trong những người được coi là tiến bộ và sẵn sàng thông cảm.
Tôi hỏi Nam là căn cứ vào đâu mà ông coi Mc Govern tiến bộ? Nam nói không suy nghĩ:
- Điều chính yếu là ông ta chống chiến tranh Việt Nam.
Đă tới giờ ăn trưa, nên cuộc thảo luận phải tạm ngưng và cũng đúng theo ư muổn của tôi,.
V́ không muốn phải lập lại thêm một lần nữa, Nam mời tôi ở lại, nhưng tôi từ chối và tạm biệt.
Trở về khách sạn nghỉ ngơi chốc lát cùng giải quyết vấn đề vệ sinh cần thiết, tôi ra phố ăn trưa rồi đi thẳng tới chỗ ba mẹ tôi
ở. Khi xe ngừng tôi nh́n thấy hai ông bà đang đứng cạnh nhau trên lan-can lầu 2 nh́n xuống đường.
Cảm giác đầu tiên thấy vui vui, không biết cái thực tế này sẽ được bao lâu, nhưng tôi phải xua đuổi ư nghĩ đó ngay. Mẹ tôi đi vào pḥng để mở cửa.
Tôi gợi nhớ h́nh ảnh năm xưa ở Sàig̣n, bà cũng thường đứng như thế chờ chúng tôi đi làm về, khi thấy con th́ quay vào nhà mở cửa sẵn đứng đón.
Ông Các tự giới thiệu là người giúp việc trong cư xá đón tôi ở cửa, rồi đưa vào pḥng khách.
Ông Các nói sẽ làm cơm tối cho chúng tôi với sự phụ giúp của hai người t́nh nguyện nữa.
Đứng gần bên, khi nghe đối thoại giũa tôi với ông Các th́ ba tôi nói gọi là chú cho nó thân t́nh hơn. Chú Các đem nước trà nóng cho chúng tôi, rồi đi vào phía trong.
Hai mẹ con nh́n nhau, không nói một tiếng nào và cùng đồng ư là khi có những người này ở bên cạnh là một trở ngại.
Ba tôi đi ra ngoài, nên tôi hỏi mẹ tiến tŕnh ra sao th́ bà nức nở:
- Ba con thực tâm muốn mẹ về sống với ông, nhưng chính phủ của ông và cả Nga Sô nữa muốn lợi dụng để tuyên truyền.
Ba con không nói ra và ông cũng chẳng cần, nhưng đối với mẹ con ḿnh th́ đó là cả một vấn đề.
- Con có nói chuyện với Phan Thành Nam sáng nay, con cũng nghĩ đúng như thế. Con không để ư tới họ mà điểm chính yếu con muốn biết là mẹ có được an toàn khi về lại không?
- John chấp nhận hiểm nguy, cũng như v́ tương lai để cứu mẹ và em con.
Con nhận sự nguy hiểm của chồng con đem mẹ ra khỏi Sài G̣n, nên không có lư do nào thúc đẩy được mẹ quên các cố gắng của các con!
- Mẹ hăy bỏ qua hết chuyện đó đi, con chỉ làm nhiệm vụ của con, v́ con thấy là cần thiết vào lúc đó.
Nhưng bây giờ là chuyện giũa ba với me, me có về lại với ba không?
Mẹ tôi chưa kịp trả lời th́ ba tôi vào. Nh́n khuôn mặt cả hai, tôi thấy những nét ưu tư khó tả. Khi c̣n ở Sài G̣n, các chị và em tôi thường nói tôi là một người có 3 đầu 6 tay mỗi khi phải đương đầu một vấn đề nan giải nào, tôi vẫn có thể giải quyết được và ở đây 3 đầu 6 tay cũng chịu thua mà phải do 2 trái tim. Ba tôi có vẻ vui hơn khi chỉ có 3 người chúng tôi với nhau.
- Ba, đây là một giấc mơ mà con mong ước, nay trở thành sự thật là sự đoàn tụ của chúng ta.
- Ba phải nói rơ đó là tất cả sự cố gắng của con. Con đă tạo cơ hội cho ba me có dịp ngồi với nhau ở đây.
- Con không thể đuổi theo ba con với khoảng đường nửa trái địa cầu để chỉ có vài ngày hay vài tuần, mà tất cả do cái đảng của ông ấy ở phiá sau, ư mẹ tôi muốn là đảng chấp thuận cho ba me tôi gặp nhau và cũng có thể là chính tôi sẽ phải trả giá những điều CS muốn để đạt đựơc sư xum họp này.
Khi ở bên Nhật, ông không nhận tôi là con ông trước mặt các đồng chí của ông. Tôi không bằng ḷng như thế. Tôi hiểu đôi khi ông cần che dấu v́ e ngại một khi CS biết là con cái ở Hoa Kỳ luôn t́m cách gặp ông th́ chúng có thể hạn chế bớt các cuộc xuất ngoại của ông" (thực tế tôi cũng cảm thấy tổn thương về chuyện xẩy ra cho tôi chứ).
Cơm tối đă được chú Các và hai người đàn bà phụ dọn ra, chúng tôi ngồi vào bàn ăn.
Sau khi mấy người vào phía trong, chúng tôi vùa ăn vừa nói chuyện cũ về gia đ́nh, những cái tốt đẹp cũng như cái xấu đều được nói tới,
- Mỹ Dung này là đứa gương mẫu trong gia đ́nh, nhưng chính nó cũng làm tóc tôi bạc nhiều cho tới khi nó lập gia đ́nh th́ mới êm.
Nó đúng là con gái ông.
- Tuổi trẻ tự lập mà bà. Ba tôi trả lời câu phê b́nh cuả mẹ th́ bà lườm ông rồi tiếp:
- Cám ơn Thượng Đế cho chúng đủ sức tự lập để t́m ra đúng hướng đi!
Chúng tôi nhắc lại những hoạt động của mỗi người trong gia đ́nh, như nuôi tằm, kéo tơ, trồng dưa leo, trồng mía rồi cùng cựi. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc khi hai người cười nói vui vẻ, nhưng hơi chua xót, biết đâu có thể đây là lần chót.
Buổi trưa vừa cơm nước xong th́ có người toà đại sứ CHXHVN đến thăm ba tôi, ông ta đi trên chiếc xe đắt tiền Mercedes, có tài xế lái ngồi chờ bên ngoài, cho thấy người của XHCN hoà nhập không thua ǵ tư bản. Hai người vào pḥng khách dành riêng, nhưng đang thời kỳ sửa sang không có ghế ngồi, nên cả hai phải đứng dựa vào cửa sổ để nói chuyện.
Me tôi lên lầu kiếm giấc ngủ trưa, nên tôi lợi dụng thời cơ thám sát toà nhà này.
Trong cái văn pḥng nằm sát pḥng tạm trú của ba me tôi, có rất nhiều kệ xếp hồ sơ cũ với b́a màu vàng.
Tôi đưa tay lật qua một vài sắp hồ sơ bám khá nhiều bụi. Tôi nảy ra một ư kiến có thể đây là một trong số tài liệu có tầm mức quan trong, có giá trị đối với chính phủ Mỹ.
Tôi phải đọc và ghi lại những ǵ quan trọng cho Rob. Pḥng th́ tối v́ ngọn đèn quá mờ, cái máy ảnh của tôi khó có thể chụp được một cách chi tiết.
Tiếc là Rob không cho tôi cái máy tối tân.
Đây là chỗ làm việc của bà Nguyễn Thị B́nh, tôi kéo ghế ngồi đọc vài lá thơ của người Mỹ gửi bà B́nh.
Họ có cháu, có con sang tham chiến ở Việt Nam, đề cao bà B́nh đă tham dự ḥa đàm và điều hợp khéo léo, để đạt kết quả chấm dứt chiến tranh Việt
Nam. Mong bà can thiệp thả con cháu họ ra và hứa khi chúng trở về sẽ ảnh hưởng chúng tiếp tay các hoạt động chống chiến tranh. Bà có bút phê cho thư kư trả lời, đốc thúc phối hợp với những phần tử phản chiến địa phương, cũng như kêu gọi bà con xa gần, hàng xóm xuống đường đ̣i hỏi chính phủ..... Tôi muốn kiếm thêm hồ sơ nhưng nghe tiếng ba tôi gọi, nh́n qua lỗ khóa thấy ba tôi đi phía ngoài, tôi chờ cho ông vào pḥng rồi mới nhè nhẹ đi ra, xuống cầu thang rồi quay lên, làm như tôi ở ngoài vườn. Tôi hỏi ba:
- Tên khốn kiếp nào đén gặp ba vậy?
Ông hiểu ngôn ngữ người Nam ám chỉ cán bộ CS, nên nói đó nhân viên ṭa Đại Sứ đến lấy hồ sơ của mẹ con, để làm thủ tục hồi hương cũng như chiếu khán qua Nga. Tôi không hiểu ba có biết hay không, nhưng hồ sơ tôi đă cất kỹ vào trong tủ an toàn khách sạn. Vấn đề không dễ dàng, nhưng ông nói với họ là mẹ tôi cần thêm thời gian suy nghĩ, họ đang phải đương đầu với lửa về tài liệu di chuyển của mẹ tôi chứ không vui thú ǵ.
Ba tôi có vẻ thất vọng, me tôi th́ bất b́nh. Tôi ghé sát mẹ định đóng góp vài lời th́ mẹ cắt ngang nói:
- Tôi không chịu bị áp lực và tôi cũng không muốn ai ép buộc tôi phải về.
- Ai ép buộc mẹ? Tôi hỏi th́ cũng là lúc ba tôi ra khỏi pḥng không nói tiếng nào.
Mẹ lắc đầu mấy lần rồi nói:
- Thằng cha đó chứ ai nữa. Hắn nói với ba con là đă chuẩn bị chuyến bay cho ông ấy và mẹ đi Mạc Tư Khoa và Hànội vào cuối tuần này.
Đó là một sự ép buộc quá nặng nề đối với mẹ tôi. Tôi cười thầm là đă đoán ra nguyên nhân mẹ tôi từ chối không chịu đi ngay.
Tôi cố gắng an ủi mẹ phần nào và nói mẹ đừng trút nóng giận vào ba tôi, theo như tôi biết và nhắc mẹ là ba tôi luôn luôn để cho mẹ tôi tự quyết tất cả mọi vấn đề.
* * *
Tôi về tới khách sạn ng̣âi ghi lại những sự việc xẩy ra trong ngày. Khi viết xong, tôi điện thoại cho Rob mấy lần mà không liên lạc được. Hơn nữa tôi cũng hết loại giấy đặc biệt muốn Rob đem cho tôi.
Tôi cũng muốn là Rob đến lấy hơn là tôi phải giữ tại khách sạn, để nếu lỡ pḥng tôi bị xâm nhập lục soát, kể cả t́nh báo Pháp cùng
KGB. Cuối cùng tôi kiếm được chỗ cất dấu tương đối rồi lên giường cố kiếm giấc ngủ. Sáng hôm sau, Rob gọi làm như hai người bạn cùng đến thăm Ba Lê và Rob mời tôi đi ăn sáng vào ngày hôm sau, nhưng thực tế áp dụng ngay như đă định trước với nhau.
Khi Rob biết tôi đă vào pḥng bà B́nh th́ anh hơi ngạc nhiên, nhưng nói với tôi thôi đừng chú tâm đến MTGP/MN nữa v́ trong thực tế tổ chức đă bị giải thể, nên bây giờ chỉ nhắm vào CHXH/VN và những người nào có thể tiếp tục liên hệ với BV mà thôi.
Sau 3 ngày ở Ba Lê, tôi toàn tiếp xúc với mấy người Á Châu mặc đồng phục đậm mầu kiểu Tây Phương, cố t́nh lôi kéo tôi làm công cụ cho họ
Nhưng ngược lại, chính tôi là người đang khai thác cái tham vọng của họ, để lùa vào bẫy.
Sau khi ba tôi hoặc cả ba mẹ tôi rời nơi này, th́ tôi sẽ chuyển hướng vào sào huyệt của CSVN và người tôi nghĩ có thể khai thác đưa tôi vào mục tiêu là Phạm Gia Thái, nên khi ăn sáng tại khu Notre Dame, tôi gọi điện thoại đến nhà, th́ bà mẹ người bạn gái của Thái trả lời.
Bà nói Thái đi làm ở ṭa Đại Sứ CHXH/VN, như vậy Thái không phải là sinh viên, mà là nhân viên toà ĐS. Tôi nói là tôi đến Ba Lê thăm ba tôi là ông Đặng Quang
Minh. Bà nói tôi biết anh Minh, gia đ́nh tôi kinh mến anh ấy lắm. Tôi nhờ bà nói lại với Thái là tôi gọi.
Bà liền cho tôi số điện thoại ṭa ĐS, nói tôi gọi cho Thái rồi đi ăn trưa với anh luôn.
Tôi nói không muốn quấy rầy v́ Thái bận làm việc. Nhưng lại nhấn mạnh là Thái rất vui khi gặp tôi và muốn giới thiệu tôi với chủ tịch, có lẽ là nhóm nghiệp đoàn lao động phe tả.
Làm sao tôi có thể bỏ qua cơ hội này đựơc. Nhưng tôi e ngại bị theo dơi, nên làm một ṿng theo dân du lịch quanh vùng cũng như vào thăm viếng ngôi giáo đường nổi tiếng này một lúc rồi tính sau. Khi ghé vào một trung tâm thương mại, thấy có điện thoại công cộng, tôi bèn gọi cho Thái, nhưng ở đầu giây bên kia cho hay Thái đang nói chuyện với ông Đại Sứ.
Tôi để lại lời nhắn và nói sẽ gọi lại sau. Tôi trở về khách sạn nghĩ Thái làm việc trực tiếp với ĐS th́ ít ra anh cũng là một nhân viên có hạng chứ không phải chỉ là một nhân viên b́nh thường, những ǵ Thái nói với tôi phản ảnh của ĐS Sung.
Khi về tới nơi tôi điện thọai cho ba tôi. Nghe giọng ông vui vẻ làm tôi vui theo, tôi hỏi ông có muốn đi xe lửa lên Ba Lê với mẹ tôi rồi ba người đi mua sắm một chút không? Ba tôi nói nếu không có người hướng dẫn ông không thể đi, ông sẽ yêu cầu Thái đón cả ba người cùng đi vào ngày hôm sau.
Tối hôm đó tôi báo cáo với Rob mọi sự việc. Anh rất vui nói sẽ chuyển về cấp cao hơn để nghiên cứu và đề nghị tôi cùng đi ăn tối, để tưởng thưởng sự thành công của tôi. Trở về khách sạn, tôi được thông báo là Thái gọi, cái bẫy đă giương.
Sáng hôm sau Thái đưa ba mẹ tôi, đón tôi, để đi phố như đă dự trù. Khi vào trung tâm thương mại, mẹ muốn mua cho ba tôi mấy bộ quần áo, nhưng ông không chịu và chỉ muốn mua về cho Khôi thôi. Khi đi sát nhau mẹ nói là ba mẹ tôi đă trải qua một đêm dài thảo luận và đă đi tới quyết định không cùng ba về VN, nhưng mẹ không nói được ǵ thêm nữa v́ Thái cũng tới gần vểnh tai nghe.
Tôi hiểu là cả ba mẹ cùng buồn, nhưng đó là quyết định đứng đắn..
Sau khi ra khỏi khu thương măi, Thái bất ngờ nói là Phan Thành Nam muốn gặp hai mẹ con tôi tại văn pḥng.
Chúng tôi đều không muốn, nhưng không thể từ chối v́ Thái lái xe. Khi tới nơi th́ bà Như Phi mời ba tôi ghé văn pḥng của bà ta để xin giúp ư kiến một vấn đề bà phụ trách gặp khó khăn.
Khi gặp Nam chúng tôi thấy có cái ǵ hơi khác lạ trên nét mặt ông ta. Thêm vào đó anh tài xế Thanh cũng ở trong pḥng của Nam, chúng tôi vừa ngồi xuống ghế th́ Nam hỏi mẹ tôi là bà đă quyết định cho chuyến trở về VN chưa?
- Cuối cùng tôi đă có quyết định rồi chú Nam! Vừa nghe xong câu mẹ tôi nói th́ Nam và Thanh nh́n nhau với nét vui mừng trên khuôn mặt.
- Tôi sẽ rời khỏi Ba Lê trong khoảng thời gian ngắn, nhưng không phải về Sài G̣n mà trở về Mỹ.
- Tôi không hiểu. Nam nói.
- Hai chú để tôi phân tách rơ hơn nhé, tôi và nhà tôi phục vụ quê hương bằng hai đường lối khác nhau.
Ông hoạt động cách mạng c̣n tôi nuôi dưỡng gây dựng con cái cho ông. Không ai thay đổi được nhiệm vụ của ai.
- Nhưng bây giờ con cái đă khôn lớn cả rồi và ḥa b́nh đă trở lại trên quê hương. Thanh cắt ngang.
- Chú hăy để cho tôi nói hết đă. Tôi c̣n hai đứa con nhỏ và bây giờ VN đang phải đương đầu với cuộc chiến khác mà ông ấy phải lo là làm sao để thống nhất được đất nước. Tôi lớn tuổi hơn các chú, tôi đả trải qua nhiều giai đoạn chiến tranh cũng như hoà b́nh và không dễ dàng như ḿnh tưởng đâu. Không có tôi, ông ấy có nhiều thời giờ hơn để kiến tạo ḥa b́nh. Tôi với hai người con nhỏ sẽ có cuộc sống ổn định ở nước ngoài, tôi yêu cầu hai chú hăy chuyển đến cho giới hữu trách ở Hànội cái nguyên do của tôi thôi.
Mẹ quay lại phía tôi nói:
- Con gái, chúng ta không nên làm mất th́ giờ của hai chú nữa.
Tôi liền chạy ra ngoài kiếm ba tôi và được cho hay là ông đang ở trong pḥng khách, tôi vào thấy ba đứng bên cửa sổ nh́n ra ngoài, tôi bước tới choàng tay qua lưng rồi hỏi ba đang thấy và suy tư điều ǵ vậy?
......
Tôi hỏi ba là ông có gần gũi với ông nội tôi không?
- Ông nội thương yêu ba c̣n hơn cả chính ông, nhưng bà nội th́ rất đặc biệt, không giống bất kỳ một bà mẹ VN nào, không dịu ngọt đối với con cái mà đôi khi ngay đối với ông nội con nữa.
Ba nói.
- Như vậy con nên mang họ Trần (họ mẹ) để khỏi bị phiền hà. Ba ôm sát tôi rồi nói:
- Trong trái tim, trong gịng máu con là con của ba, đó là điều chính yếu đó con! Tôi trả lời.
- Không ai có thể lấy đi được ngay cả Cẩm Linh, con ba biết rơ như vậy đó.
- Con trông nom săn sóc mẹ con nhé!
- Ba cứ tin đi! Tôi nói.
- Ba cũng hứa với con là ba tận dụng mọi khả năng để đem đến cho toàn dân sự tự do b́nh đẳng.
Ba biết đó là một trong những mối ưu tư chính yếu của con.
Tôi và ba mẹ tôi được Đại Sứ Vơ Văn Sung mời dùng cơm tối với ông bà ấy để mừng sự đoàn tụ của ba mẹ tôi trước khi họ biết quyết định của mẹ tôi là nhất định không về VN.
Nam nói là ông Đại Sứ mong muốn được gặp hai mẹ con tôi. Nhưng mẹ tôi đă quyết định là cho đến hết đời, bà sẽ không bao giờ chung sống với CS và cũng không muốn có liên hệ nào với họ, nên không tham dự bữa cơm họ muốn mời.
Buổi chiều Thái đưa ba mẹ tôi về cư xá, anh mời tôi đi cùng. Nếu không mời tôi cũng đi, v́ tôi muốn có mặt bên cạnh ba mẹ tôi vào những ngày giờ cuối của hai người.
Khoảng thời gian ngắn sau khi nói rơ quyết định của ḿnh, mẹ tôi muốn bay về Mỹ càng sớm càng tốt, v́ sự căng thẳng giữa hai người cũng có và rất nhiều người lạ ra vào căn nhà này, nên mẹ tôi cũng muốn về khách sạn ở với tôi luôn và nói muốn chuyến bay của bà đi hướng Tây chứ không muốn đi hướng Đông, có nghĩa là bà không muốn bị bắt cóc đưa về VN. Tôi không ngạc nhiên về quyết định của mẹ, v́ tôi biết và mẹ tôi cũng biết chắc chắn mẹ tôi sẽ gặp rất nhiều khó khăn khi vừa đặt chân xuống Tân Sơn Nhất. Một điều mẹ chỉ nói ra vài ngày sau, là khi mẹ hỏi ba tôi chính phủ của ông sẽ đối xử ra sao khi tôi về VN, ba không trả lời ngay mà đứng dậy và đi bộ một ṿng quanh hồ trở về nói với mẹ rằng:
- Như bà đă biết là bà để cho con lấy Mỹ khi tôi ở xa. Bà là mục tiêu của nhiều cuộc phê phán, nên dù muốn hay không, bà sẽ phải gặp những người có trách nhiệm để trả lời họ về thắc mắc đó!
- Mẹ sẽ vẫn yêu thương ông ấy và kính trọng khả năng phi thường của ông ấy, nhưng mẹ sẽ không bỏ qua được câu: "bà để cho các con chúng ta lấy chồng Mỹ.
Người Mỹ mà ông nói lại là cha của các cháu ngoại của ông".
.......
(C̣n tiếp)