Mậu Thân - Phần 2


PLEIKU - ĐÀ LẠT

Phạm Lương


       . . . . . .

      Tôi cứ vơ vẩn nghĩ.   Nếu không uống rượu, đi với Phượng cũng hơn 12 giờ, rồi c̣n ăn uống như Phượng nói, về tới đơn vị cũng phải hơn một giờ khuya.  Tôi nhúm bếp, nấu chút nước sôi, pha miếng trà, ly cà phê sưă, ngồi dưạ trên chiếc salon, vưà uống, vừa nghe tiếng đạn rít trên đầu.  Tôi suy tính, đi hướng nào để về tiểu đoàn.  Trong đầu tôi, như đang vẽ bản đồ hành quân.  Hơn 4 giờ sáng rồi, thỉnh thoảng có tiếng xe GMC chạy.  Nh́n ra cưả, trời c̣n tối quá, khoảng hơn 5 giờ mới đi được.  Tôi nhắm mắt, nằm im lặng.  Nh́n quanh nhà, không biết thằng Đệ để chiếc Radio ở chỗ nào, muốn nghe tin tức, đành chịu.  Tôi thiếp đi khoảng nửa giờ, giật ḿnh khi tiếng súng nhỏ nổ, hướng Bưu Điện, 5 giờ 45.  Rưả mặt, và tắm, nước lành lạnh, tôi tỉnh hẳn.  Đeo cây súng colt, giây ba chạc, bước ra cửa.  Bây giờ mới thấm thiá, lính không đơn vị, không đồng đội, không truyền tin, như người đi lạc. 

       Tôi nh́n chiếc xe Jeep, bánh trước xẹp, không buồn để ư, taị sao.  Tôi đi theo sát cửa nhà, từng nhà, từng nhà, đa số đóng cửa.  Một vài nhà, cửa mở, không người.  Không khí chiến tranh thật sự đă vào thành phố.  Đi vài nhà, laị dừng để quan sát.  Quăng đường ngắn, đi mất hơn 20 phút, rẽ phải, ngược phiá dinh Tướng và Phượng Hoàng.  Nhắm thẳng rạp Diệp Kính.  Tôi thầm cám ơn trời, không có ǵ, phố xá vắng tanh, các đơn vị vẫn án binh bất động.  Cứ đi từng nhà, tôi không sợ bị bạn bắn lầm, sợ Viêt Cộng núp đâu đó, th́ không c̣n chỗ đỡ.  Tới bến xe Lam, thường.  Lính mọi đơn vị hay chờ tại đây để đón xe đi Quân Đoàn, Quân Y Viện, Phi trường, và C2, LLĐB. 

       Tôi đi hơn 200 thước th́ nh́n thấy đoàn xe GMC chở BĐQ, lính bảng đỏ, tiểu đoàn tôi, thật mừng. Thiếu tá Huân, dừng chiếc xe Jeep:

       - Lên xe đi ông tướng.  Tôi tưởng cậu đào ngũ rồi chứ. 

       Tôi cười, ngượng ngùng. Chợt hỏi truyền tin,

       - Có nghe Alpha 4 gọi không mày. 

       - Có, Alpha 4 nói với Đại úy Dếnh, là alpha sẽ về tiểu đoàn khi trời sáng. 

       Nghe tin Lạn, tôi yên tâm, giờ này đánh đấm cỡ nào cũng không ngán.  Đoàn xe vừa tới ngă ba Diệp Kính, một chiếc Jeep ngược chiều, dừng khi thấy xe thiếu tá Huân và tôi.  Tôi và thiếu tá Huân xuống xe, xe quân đoàn chở một Trung Tá, một Thiêú Tá, một Đaị úy và một truyền tin.  Trung tá quân đoàn bắt tay Thiếu Tá Huân và tôi, nói sơ t́nh h́nh và giao một phóng đồ.  Ông ta nói:

       - Quân thiếu tá sẽ đổ ngay đây, đi dọc theo Dinh thiếu tướng, ngang dinh gần Phượng Hoàng, bắt đầu khai triển đột h́nh, đánh ngược xuống khu Hoàng Diệu, Khu Quân Cụ, ḷ heo, nhưng không vượt qua suối cạn.  Khu đó tôi giao cho bộ binh và thiết giáp.

       Ông Đại úy giao tôi phong b́ đặc lệnh truyền tin, c̣n nguyên dấu nổi màu đỏ, hàng chữ tối mât màu đen.  Ông Trung tá hỏi,

       - Thiếu tá và trung úy có ǵ hỏi không? 

        Thiếu tá Huân trả lời không.  Ông Đaị uư nói với tôi,

       - Truyền tin theo đặc lệnh mới từ giờ này, cho tới khi có lệnh mới. 

       Xe quân đoàn vưà chạy, thiếu tá Huân cho lệnh xuống xe.  Rải quân, an ninh, mời ĐĐT họp.  Các đại đội trưởng tới ngồi gần thiếu tá Huân, ngồi ngay bên hè trường tiểu học:

 BĐQ tại Hạ Lào        - Đđ 3, 2 đi đầu, bộ chỉ huy tiểu đoàn, đại đội chỉ huy, đại đội 1, sau cùng.  Nhắc các Alpha, áp dụng tam tam, chiếm, lục soát từng nhà, tránh đi ào ào qua.  Tụi VC laị ở đằng sau đánh tới,  Thanh toán đâu, giữ tới đó.  Chúng ta đi theo hướng Phượng Hoàng, khi nào thấy nhà nghỉ Chính Phủ trên đồi, báo cáo.  Tôi sẽ cho lệnh rẽ trái.  Chiến trận có thể xảy ra khi chúng ta tới bến xe chợ mới, khu quán cơm Ba C̣.  Thiếu úy Thông phát bản đồ, thiếu úy Huấn đổi đặc lệnh truyền tin mới, thử máy.  Nhớ, coi chừng bắn lầm dân chúng.  Giới hạn tối đa khi bắn M 79, cối 60.  Có ai không h́nh dung ra địa thế không?  Các ông họp trung đội trưởng.  Sau 15 phút, hành quân bắt đầu.

       Khi ngồi chờ, tôi chợt nhớ tới Phượng.  Không biết Phượng có an toàn không?   Tin tức tôi có, Việt Cộng từ phiá Hàm Rồng, theo đồn điền trà, ém quân, tối tiến vào thành phố, theo thung lũng và suối cạn phiá ḷ heo để chiếm mấy cơ sở dọc theo tuyến từ đồi pháo binh, xuống tới ty Bưu Điện.  Như vậy, đêm qua, tôi cách không xa hướng hành quân của VC. Tôi thầm nghĩ, nếu đêm qua, tôi đi với Phượng, có lẽ kẹt trong gọng kềm của VC, v́ chắc chắn VC sẽ chiếm toàn khu suối dưới chân đồi, gần nhà Phượng.  Một ḿnh Phượng ở căn nhà nhỏ dù sao đỡ hơn có tôi.

       Đại Đội 3 và 2 báo cáo xuất phát.  Đội h́nh đi thật thưa.  Đường phố vắng tanh, nhiều nhà thấy bóng dáng BDQ, rất mừng.  Một vài cánh cửa hé mở, vài khuôn mặt tươi cười chào chúng tôi.  Mấy quán cà phê dọc theo rạp Diệp Kính, đối diện nhà thờ thường ngày đă mở cửa, giờ này c̣n đóng.  Cổng nhà thờ trang hoàng thật đẹp đón xuân, không một bóng ngườ́.  Một vài chiếc GMC chạy thật nhanh về hướng Thiết Giáp.  Tiếng súng nhỏ nổ nhiều.  Tôi tỉnh táo, không như đêm qua.  Niềm tự tin trở lại, tôi buồn buồn nh́n khu phố.  Khu này là trung tâm sinh hoạt của Pleiku.  Ngang qua tiệm chè Diệp Kính, cửa đóng, tôi nhớ tới Mậu.  Không biết khu Phan Đ́nh Phùng nơi Mậu ở có sao không?  Hai năm vừa qua, tôi đón Mậu đi chùa, năm nay, lại khác.

       Tôi và Mậu vẫn thân, rất thân.  Nhưng đôi khi như hôm qua, Phượng làm tôi quên Mậu.  Nhiều khi tôi cũng không hiểu ḿnh muốn ǵ.  Tôi ít lệ thuộc trong t́nh cảm lắm.  Mậu hay trách tôi như vậy. 

       - Em thấy anh khó hiểu quá, như có ai mới vậy. 

       - Tại em nghĩ vơ vẩn chứ anh có ǵ khác đâu.  Dại ǵ xa em th́ c̣n kiếm ra ai hơn nữa.  Tôi cười.

       Được cái Mậu rất dễ tha thứ, bao giờ Mậu cũng vui vẻ liền.  Thường th́ sau mỗi lần như vậy, tôi và Mậu đi nhẩ.  Mấy cô Phượng Hoàng quen tôi hay nói đùa, cho cả hai người nghe,

       - Anh Lương quên tụi em rồi nghe. 

       - Sao không nghe anh trả lời.  Ghé tai tôi, Mậu cười.

       - Trả lời sao? 

       - Trả lời là chưa quên ai hết. 

       Trong mấy cô, có Kim, bắc kỳ, rất bạo, cố t́nh nắm tay tôi kéo lại

       - Người yêu anh Lương đẹp quá, hèn nào. 

       Mậu không bao giờ giận hờn khi có đông người,  Mậu nói vui theo,

       - Em chỉ mượn của mấy chị thôi. 

       - Thôi tha anh đó.  Cả bọn cùng cười,

       - Anh Lương, bữa chị này mặc đồ rằn, anh phải cho em một bộ đó.  Thanh gọi.

       Tôi và Mậu vào pḥng nhảy.  Tôi nhẩy không hay.  Mậu khá hơn tôi một chút.  Hai đứa lại thích nhẩy.  Tôi luôn coi nhẩy là môn giải trí dễ thương và lịch sự nhất.  Tất nhiên, không kể những người, coi nhẩy như một phương tiện khác.

       Đại đội 2 và 3 đă tới ngă ba Ba C̣, bến xe cũ.   Nhà vẫn đóng cửa, quán cơm, càphê, trạm xe đi liên tỉnh không bóng người.  Thiếu Tá Huân dặn ḍ,

       - Cậu rành khu này, nhớ nhắc tụi nó cẩn thận, đánh trong thành phố khác hẳn, không ào ạt, không súng lớn. 

       Tôi thấy thấp thoáng từng toán nhỏ bđq tiến theo đường, biến mất sau mấy căn nhà mái tôn.  Tiểu đoàn cũng phải tự pḥng thủ, theo từng toán nhỏ.  Thiếu tá Huân, tôi và 3 máy C25, thêm mấy lính theo để bảo vệ.  Tôi đề nghị,

       - Ḿnh dừng cạnh chổ bán vé xe để theo dơi các đơn vị. 

       Đại úy Dếnh, đang chỉ huy Bộ chỉ huy, tổ chức pḥng thủ.  Hơn một giờ, hai đại đội vẫn lục soát từng nhà, bung rộng hướng lục soát.  Vùng này nhà san sát, nhưng càng ra xa, nhà thưa thớt, cho tới khi chỉ thấy đồi thấp, không có cây lớn.  Thiếu tá Huân nói nhỏ:

       - Chắc tụi nó xâm nhập chưa nhiều v́ ngoài ṿng đai thành phố có thiết vận xa M113, mà đường xâm nhập th́ trống trải . Có lẽ đêm nay, tụi nó sẽ tăng cường thêm. 

       Tiếng súng AK réo trên đầu, tiếng súng Carbine BDQ trả lại ḍn dă (BDQ chỉ trang bị M16 khoảng tháng 5, 1968, Mậu Thân 2).  ĐĐ2 và 3 báo loáng thoáng thấy bóng VC tại những vị trí gần nhà, nhưng cũng gần đường.  Có lẽ VC chấp nhận đánh ngoài thành phố hơn là nằm cạnh nhà, v́ bọn nó sợ lạc đồng đội.  Thiếu tá Huân cho tôi làm việc với máy ĐĐ nhiều hơn với máy Liên Đoàn và Quân Đoàn.  Dân chúng khi thấy chúng tôi lục soát và giữ từng cụm nhà, bắt đầu chạy ngược lại với chúng tôi.  Họ mừng rỡ v́ sợ nằm trong ṿng kiểm soát của VC.  Thấy một người khoảng trung niên chạy với vợ và đứa con gái, tôi kêu anh ta, cho ngồi xuống góc mấy bức tường để hỏi t́nh h́nh.  Tôi hỏi,

       - Anh thấy nhiều VC không? Bọn nó mặc đồ ǵ?  Tụi nó có vào nhà không?

       - Em thấy ít.  Ka ki xám, nhiều đứa đồ đen.   Buổi tối, khi mới tới, vào nhà lục soát, nhưng mờ sáng ra ngoài.  Anh ta lễ phép

        - Nó mang nhiều đạn không? Có súng lớn không?

        - Không nhiều.   AK và súng trường, lựu đạn cán gỗ nữa (lựu đạn chầy). 

       Tiếng súng trao đổi, nhiều hơn.  Tiếng alpha 3 gọi tôi:

       - Alpha 12 hả, một súng trường bá đỏ và một tên VC mặc aó đỏ.  Nó đang ngó giớn dác, lính tôi cho một băng, gần lắm 12 ơi.

       Tôi nói vớí thiếu tá Huân,

       - ĐĐ 3 thu một súng, bắn chết một em.

       Tiếng lựu đạn nổ, tiếp theo một tràng súng, máy báo cáo,

        - Một em tính chém vè ra ngoài lănh nguyên một băng.

       Tôi nhắc hai alpha, đỊa thế sẽ cao và thưa nhà khi họ tiến về hướng đồi pháo binh và truờng Trung Học, nhưng càng đông nhà khi đi theo hướng về thành phố.  Tôi chợt nhớ khi mới quen Mậu, đi hành quân về, tôi hay lái xe theo hướng trước mặt để lên trường trung học. Thiếu tá Huân nói,

       - Tụi nó không thể di chuyển đi đâu được v́ ra ngoài, toàn đồng trống.  Nói với mấy alpha, coi chừng về chiều và xẩm tối, chắc chắn nó phải đánh mạnh để chờ tụi ngoài vào thêm.

       Đánh trong thành phố rất khó khăn, v́ dân chúng, tiếp tục chạy ngược để tránh hai lằn đạn.  Tiếng súng càng ngày càng nhiều.  Hai bên thật sự tiếp chiến, tiếng súng nổ nhiều.  Khi đđ 2 xuống thung lũng, có cả tiếng M79.  Ngườ́ truyền tin đưa ống liên hợp cho tôi. 

       - Alpha 2 gọi.  Báo cáo cho 54, lượm 3 AK, hai em VC áo đỏ. 

       - Ḿnh có sao không?

       - Một áo vàng nhẹ.

       Tôi chuyển lời cho thiếu tá Huân.  Khoảng ba giờ chiều, sau hơn 4 giờ lục soát và tiến quân, đoàn đă tịch thu được 7 súng, một colt.  Tụi tôi 3 bị thương, đánh thành phố thường kết quả không nhiều v́ địa thế rất khó, lính tránh làm hư hại nhà cửa hay bắn lầm dân.  Nh́n địa thế thành phố, tôi nói với thiếu tá Huân,

       - Ḿnh c̣n xa khu ḷ heo và khu ĐĐ Quân Cụ lắm,  Cứ đà này, phải chiều mai, mới tới trung tâm Bưu Điện, ngă ba Hoàng Diệu và Dinh Thiếu Tuớng.

       Gần chiều, lệnh cho các đại đội pḥng thủ, dựa vào địa thế để canh gác, tuy không thành tuyến tṛn nhưng theo từng cụm nhỏ.  Tiểu đoàn nằm trong ṿng đai của bốn đại đội, không đào hố, dựa vào nhà cửa, các bức tường, và cây lớn để đóng quân.  Qua máy Quân Đoàn, tôi biết Thiết Giáp trúng mánh, buổỉ chiều khoảng 3 giờ, máy bay L19 thấy VC núp duới đồn điền trà hướng Hàm Rồng, báo cho Thiết Giáp.  Các Thiết Vận Xa, cứ vậy mà xả, 30 và 50.  Lính sư đoàn 23 tùng thiết cứ theo lượm súng, và đếm xác.  Tịch thu hơn 70 súng, đếm hơn 40 xác.  Tụi tôi cũng nhờ vậy mà không đụng nhiều, VC không thể đưa quân thêm vào thành phố.  Địa thế của PleiKu rất khó xâm nhập, ra khỏi thành phố, toàn đồi thấp, không cây lớn, tầm mắt nh́n rất xa.  Chỉ cần một Chi Đoàn M113 với bộ binh tùng thiết là có thể bảo vệ ṿng đai thành phố.

       Suốt cả ngày, quên luôn hôm nay là mồng một tết, đa số dân chúng di tản lên tới các nơi không có tiếng súng.  Tôi nằm ngay cạnh một gốc cây lớn với hai máy truyền tin và người lính bảo vệ.  Thiếu Tá Huân, Đại úy Dếnh, nằm cách vài thước.  Lính rất lanh, họ tản vào mấy nhà, nấu nhờ cơm, xẩm tối là có cơm nóng, thức ăn nhiều v́ mang theo khi dời Biển Hồ.  Thành phố không điện, nằm trong bóng đêm, tôi nghĩ đủ thứ.  Đài phát thanh nói VC tấn công hầu hết các tỉnh.  Sau bản tin là nhạc hành quân rộn ràng.  Dalạt và Lâm Đồng cũng bị tấn công.  Tôi lo lắng, không biết nhà tôi có sao không?  Ḍng suy nghĩ lan man.  Chỉ cách hơn một cây số, hướng chợ mới, đường Phan Đ́nh Phùng, nhà Mậu, không nghe tiếng súng.  Hơn hai cây số, hướng về đại đội Quân cụ, Ḷ Heo, nhà Phượng, nằm gần suối cạn, rất đông dân, cả ngày nghe đủ loại súng lớn nhỏ.  Không biết Phượng có chạy ra khỏi chưa?  Tôi quấn chiếc poncho Line, gối đầu trên chiếc ba lô, không ngủ.  Buổi tối, không khí im lặng, nhiều khi nghe hàng loạt đạn Carbine lẫn tiếng AK, chó sủa nhiều hướng đồi pháo binh.  Tôi thiếp được hơn một giờ, tiếng máy truyền tin sè sè, liên lạc đầu giờ.  Tôi nghe hai truyền tin hỏi tin tức nhau, cười khúc khích.

 Liên Lạc Vô Tuyến        Sáng ngày mồng hai, mở đầu bằng hàng loạt AK và carbine, tiếng súng liên tục.  Đại đội hai báo, VC tấn công mạnh, nhưng không vượt qua được con đường ranh, và dăy nhà bên kia đường.  Tôi kêu máy gần lại chỗ thiếu tá Huân để dễ nhận lệnh.  Trời sáng hẳn, các đơn vị lại bắt đầu lục soát, tiểu đoàn cho lệnh lục soát về hướng trung tâm thành phố.  Hai đại đội tiến nhanh. Tiểu đoàn và hai đại đội c̣n lại thế chỗ.  VC thất bại v́ không đưa thêm quân vào thành phố được v́ bị thiết giáp làm thịt từ ngoài.  Đơn vị chúng tôi trở nên nhẹ nhàng, đụng nhẹ, chỉ từ từ tiêu diệt tụi VC vào từ đêm 30 thôi.

       Cả hơn nửa thành phố, dân chúng đă trở về, tuy nhiên họ chỉ ở trong nhà.  Nhiều người mang bánh, mứt cho lính.  Tới hai giờ chiều, đại đội một, ba, đă tiến tới Bưu Điện, và làm chủ khu ḷ heo, lục soát khu suối cạn.  Tại đây đại đội một đụng khá nặng với VC, súng nổ hơn nửa giờ.  Đếm được 9 xác, bắt được hai tên bị thương, giao cho pḥng Hai Quân Đoàn chở đi.

       Thiếu tá Huân, tôi cùng mấy truyền tin và bộ chỉ huy đứng sát ty Bưu Điện và mấy toà nhà lớn, vừa quan sát vừa điều động hai ĐĐ bung rộng ra, nằm tại chỗ.  Thỉnh thoảng từ trong dăy nhà sát ĐĐ Quân Vận, một vài VC bỏ nơi ẩn trốn, chạy vụt xuống chân đồi, hàng loạt súng bắn theo.  Cứ thế mà cũng được 4 em, lấy 4 súng.

       Nh́n dăy nhà san sát, tôi chợt buồn cười, chỉ cách khoảng 500 thước, khuất một ngă ba, là trở về nhà thằng bạn.   Tôi và Lạn uống rượu đêm 30.  Lính tới đâu, dân theo tới đó.  Họ chạy loanh quanh, chỗ nào không nghe tiếng súng, hoặc có bóng dáng BĐQ, là họ chạy tớ.  Nhiều người núp ngay bên hè những tiệm buôn lớn, coi đánh nhau.  Từ phía Phượng Hoàng và dinh Tướng Tư lệnh, một nhóm 6, 7 người đi về hướng chúng tôi.  Tôi chợt chăm chú vào một cô gái, aó sơ mi tay dài, chiếc quần tây xám, mang chiếc giỏ, và một chiếc sắc trên vai, theo toán người về hướng tôi và hai máy truyền tin.  Cô ta dừng lại, rồi bất chợt chạy thật nhanh, vừa kêu tên tôi.  Phượng.

       Tôi nhận ra Phượng, ra dấu cho Phượng tới sát thềm ty Bưu điện, cạnh thiếu tá Huân.  Phượng mừng khi biết chắc là tôi.   Phượng vừa thở, vừa chùi nước mắt. 

       - Trời ơi, từ qua tới nay, em cứ nghĩ tới anh.  Không biết anh có sao không?

       - Em chào Thiếu tá rồi ḿnh đứng nói chuyện.  Tôi chỉ Thiêú tá Huân.

       - Em để xắc xuống đây nghe.  Phượng cúi đầu chào. 

       Thiếu tá Huân rất dễ tính, ông kêu hai máy tới cạnh ông.  Mấy người lính ṭ ṃ, nh́n Phượng.  Phượng ngồi ngay trên hè xi măng, vừa nói,

       - Giờ này, mới chắc anh c̣n sống.  Đêm 30, em chờ anh tới 9 giờ không thấy, em giận anh quá trời.  Định bụng nếu anh tới em cũng không đi nữa.  Em nấu thức ăn, trái cây, sắp trên bàn thờ, quần áo ủi sẵn, sợ anh về, chờ lại nhăn.  Anh biết không, cũng may anh không về.  Khoảng 10:30 tối, em tức anh, ngủ không được, chắc anh đưa cô bạn anh đi, quên cả em, chợt tiếng đập cửa nhà bên cạnh, chưa kịp phân biệt tiếng ǵ, th́ tới cánh cửa nhà.  Em sợ điếng hồn, giờ này ai kêu cửa làm ǵ.  Thêm một nhát dộng ngay cánh cửa, em lật đật kéo then.  Trời đất, 3 thằng VC, mang súng vào nhà, c̣n hai thằng ở ngoài.  Vừa vào là lục khắp nhà.  Một tên bắt em ngồi ngay cạnh giường, nó xoi cả gầm giường, cả nhà tắm.  Chợt thấy bộ đồ rằn treo trong cánh tủ, tụi nó xúm lại hỏi,

       - Chồng mày đâu?

       - Em không có chồng.   Em run lập cập,

       - Mày nói dối.  Ai mặc đồ này?  Nó ở đâu?

       - Anh của em.  Dạ em không biết.  Nghe anh ấy nói, đi đánh giặc rồi.

       - Mày ăn nói kiểu đó, ông đánh gẫy răng đấy.  Ai là giặc?   Một thằng nắm tóc em,

       -  Em im lặng, cầu trời anh đừng về nhà em.  Cả xóm nhà nào cũng nghe gơ cửa, lẫn trong tiếng súng.  Khoảng hơn nửa giờ, ba tên đó hỏi em đủ thứ.  Em trả lời cho qua.  Chợt một tên ở ngoài vào nói nhỏ.  Cả 3 tên đi ra, sau khi cấm em không được ra ngoài.

       - Em đóng cửa, thắp nhang trên bàn thờ rồi lên giường nằm. Em nhớ anh, giờ này anh làm ǵ, ở đâu?  Thật may mắn, nếu không, nó bắt anh hay bắn anh rồi.

       Tôi im lặng nghe Phượng, khuôn mặt mệt mỏi, nhưng dáng dấp rất cân đối, hèn nào Phượng được rất nhiều khách kêu ngồi bàn.  Phượng thấy tôi chăm chú nh́n,

       - Tóc em chải không kỹ phải không? 

       - Đâu có, em lúc nào cũng xinh xắn. 

       - Thôi cám ơn, để dành cho cô nữ sinh của anh đi.   Sao không thấy lính đâu hết anh.   Phượng nh́n chung quanh,

       - Đông lắm nhưng rải khắp nơi.

       - Giờ này duới nhà em, lính cũng đông lắm.  Đụng cũng nặng phía suối cạn. 

       - Bây giờ em đi đâu? 

       - Nếu không kẹt mấy cái giỏ này, em theo tiểu đoàn làm lính luôn.  Em không biết đi đâu.  Nếu không gặp anh, em đi theo cô gái mới quen, ngủ nhờ nhà bà con cô ta vài ngày.  Cô ta bằng ḷng rồi, và cho địa chỉ rồi.  Phượng chợt hỏi,

       - Anh ăn ǵ?  Ai nấu ăn cho anh.  Em vào nhà kia, nấu nhờ cơm nghe?  Em nài gạo và thức ăn, rồi trả tiền chắc họ cũng bằng ḷng. 

       Từ lúc Phượng tới, chỉ có tiếng súng xa xa thôi.  Thiếu tá Huân cho lệnh thu hẹp ṿng đai, chuẩn bị pḥng thủ đêm.  Tôi để Phượng ngồi tạm chỗ cũ, đi tới mấy căn phố gần, đề nghị, tiểu đoàn pḥng thủ tại đó, tránh tầm nh́n từ bên kia phố.  TIểu đội bảo vệ tới trước, chia ra lục soát kỹ, rồi làm thành ṿng đai.  Hai người lính chuyên theo tôi cũng đă có chỗ ngủ đêm cho 3 người, gần thiếu tá Huân, Đại úy Dếnh, truyền tin, ban hai.  Tôi chỉ hướng cho cây đại liên, dặn thường vụ canh gác, đổi mật khẩu ban đêm, rồi kêu Phượng tới.

       - Anh có ch́a khóa nhà thằng bạn thân.  Đêm qua anh uống rượu sau khi chia tay em, định khoảng 8 giờ tối xuống đón em.  Nhưng anh và thằng bạn say, ngủ quên, nên lỗi hẹn, mà c̣n sống.  Em thấy số anh cao chứ không chết rồi.

       Phượng ôm chầm lấy tôi, quên cả mấy người lính và thiếu tá Huân bên cạnh.  Thiếu tá Huân th́ biết tôi rồi.  Nhiều khi cuối tháng, không có tiền, tôi tới nhà ông, bao giờ cũng vậy, ông kêu chị Huân, em, Lương nó tới thăm em kià.  Chị vui vẻ hỏi, em muốn bao nhiêu?  Chị cho em mượn 1000 thôi.  Sao ít vậy?  Thôi vậy đủ rồi.  Chị Huân có hai em gái cùng ở chung nhà.  Chị luôn nói vui, sau này, ai mà lấy cậu, chắc đói quanh năm.  Lấy vợ th́ khác chứ chị.  Chị cười. 

       Mà thật vậy, từ khi lấy vợ, cuộc đời tôi thay đổi hẳn.  Sau này, lần cuối cùng tôi gặp thiếu tá Huân khi anh làm Quận Trưởng tại Qui Nhơn.  (Viết tới đây, tôi nhớ bài đăng trên BĐQ khi anh Huân chết năm vưà rồi.  Tất nhiên, nếu không phải là thiếu tá Huân, tôi không thể nào nói chuyện với Phượng khi tiếng súng c̣n nổ, ngay trên chiến trường).

       - Nhà bạn anh cách đây chưa quá 400 thước, ngay ngă ba, em vừa đi ngang.  Em thấy chiếc xe jeep của anh, bánh xẹp lép nằm ngay con hẻm.  Em theo con hẻm, nhà thứ tư bên trái, số 7.  Em cứ vào ở đó, gạo, mắm, đường, cà phê, sữa hộp, nước máy, nhà tắm đầy đủ.  Ở bao lâu cũng được.  Hai vợ chồng nó nói ngày 10 sẽ ra, nhưng kiểu này th́ không biết bao giờ mới ra lại.  Anh dặn hờ, nếu anh phải đi xa bất ngờ, nó ra, em nói tên anh, nó sẽ để em ở bao lâu cũng được. 

       Phượng ngây thơ, em xin Thiếu tá ở đây được không?  Ở chỗ nào.  Anh ngủ dưới gốc cây kia ḱa, càng vui, giống cắm trại hướng đạo quá.. 

       - Thôi cô ơi, đừng tưởng tượng, Thiếu tá cho nói chuyện như vậy là quá rồi.  Tôi chợt hỏi, em có tiền không?  Phượng nói nhỏ, chỉ túi xách, em có nhiều lắm, xài vài tháng không hết, anh cần tiền không?  

      - Không, tụi anh có tiếp tế rồi, mà cũng sắp lănh lương.  Thôi, trời sắp tối rồi, em đi đi.  Khi nào yên ổn, rảnh, anh sẽ tới.  Nếu em đi xa, để chià khóa trong hộp thư, anh sẽ lấy.  Nhớ viết vài chữ, cho anh biết. 

       - Anh phải hứa, em mới đi.  Khi nào rảnh phải ghé em. 

       - Thời gian nào cho người đẹp của anh.  À quên, nhưng anh phải công bằng.   Cứ đi đi. Tôi cười, nói đùa.

       Phượng tới lễ phép chào Thiếu tá Huân.  Thiếu tá Huân hỏi. 

       - Bây giờ cô đi đâu? 

       - Cháu đi tới nhà bạn anh Lương.  cháu có chià khoá rồi, chúc Thiếu tá và các anh lính luôn b́nh an.  Phượng bịn rịn, nh́n tôi. 

       -  Để anh cho lính mang giùm giỏ cho em.  Tôi cười khuyến khích.

       - Chú mang giùm cô này hai chiếc giỏ, tới ngă ba đằng trước kia.  Đưa cô ta vào nhà, rồi trở lại.  Toi nôi vớ́  Hoành. Hoành vui vẻ gật đầu. 

       - Em đi nghe anh.  Mai, anh c̣n ở đây không?  Em mang cơm tới cho anh và Thiếu tá ăn luôn.  Phượng kêu khẽ.

       - Em cứ lo cho em đi.  Ngày mai, làm sao biết anh sẽ ở đâu?

       Tiểu đoàn sau đêm đó, di chuyển về sân vận động.  Hai ngày sau, gắn huy chương, nhận lênh ra phi trường Holloway để đi hành quân vùng khác.  Tôi chỉ gặp Phượng vài lần, mỗi lần chừng một giờ.  Phượng ở nhà bạn tôi.  Khi tới thăm, tôi chở theo hai thùng cơm sấy, một thùng thịt và cá hộp, chục hộp sữa và mấy kư đường.  Tôi ngạc nhiên, Phượng, Kim, Thanh, ba cô làm ở Phượng Hoàng cùng ở chung.  Phượng ríu rít,

       - Kim ơi!  Anh Lương tới, mang nhiều đồ ăn cho ḿnh nữa. 

       Kim đang nấu cơm, Thanh và Phượng lau nhà.  Kim mừng:

       - Anh ăn cơm với tụi em luôn.  Hôm qua, con Phượng ra phố, gặp hai đứa em, rủ về ở chung.  Nó nói nhà bạn anh.  Tụi em nói chuyện về anh cả ngày.  Tính ngày mai, mang quà bánh đi t́m tiểu đoàn anh. 

       Phượng nh́n tôi, cảm động, cứ xớ rớ.  Tôi biết nếu không có hai cô bạn, Phượng sẽ không cho tôi đi, ngồi nói chuyện cả giờ.  Gịng đời đẩy đưa, tôi phải theo tiểu đoàn.  Hơn nửa tháng sau, tôi nhận thư Phượng khi đang hành quân Dalat.  Thư dài.  Thư như gói trọn cả chuỗi ngày Phượng và tôi biết nhau, gần và xa, đậm đà nhưng luôn cách trở.

       . ........ Truyện ngắn c̣n dài...................

Massachusetts, 2006