Mậu Thân - Phần 1


PLEIKU - ĐÀ LẠT



Truyện ngắn không tên

       Tưởng chừng trong mơ, anh đưa em trở về, căn nhà cũ cao nguyên. Này em, ngôn ngữ cũng thưà, thế giới nay chỉ c̣n hai tiếng yêu em.

Trần Thiện Thanh

       Quá khứ, vui buồn, lăng mạn, cũng vẫn là quá khứ.   V́ vậy, tôi mạnh bạo viết truyện ngắn về những ngày c̣n trẻ, những ngày sống và chết cận kề.

       Nhiều người hỏi tôi, truyện có thật không?   Thành thật mà nói, thật và không thật.  Truyện như món ăn ngon, luôn cần gia vị.

Phạm Lương
Cùi 20/VBQG-LĐ6/BĐQ


       C̣n khoảng hơn tháng là Tết lại về, nhiều nhà khá giả trong thành phố đă chuẩn bị sơn nhà, dọn dẹp trước sau, chuẩn bị những chậu kiểng, tiả cành, bón thêm phân cho mấy cây bông Thược Dược.  Mấy chậu Cúc bắt đầu trổ nụ nho nhỏ.  Nhà nào cũng có vài chậu.  Chăm sóc cây kiểng cũng có nhiều thú.  Mỗi buổi sáng, những cụ già tay cầm tách trà nóng, tay khẩy nhẹ vào cành bông, ngắt chiếc lá chưa kịp vàng, như sợ lây sang những lá khác.  Dân chúng đếm từng ngày, mong tới tết.  Những tiệm buôn, chuẩn bị mua thêm hàng.  Xe đi Qui Nhơn tăng thêm chuyến, xe từ Sài G̣n chạy thẳng lên Plei Ku.  Không khí nhộn nhịp, mọi người quên hẳn tin tức từ giới Quân Sự, chiến trận có thể xảy ra ngay trong thành phố.  Họ nghe quen những tin này, chẳng ai thèm để ư.  Suốt ngày, suốt tháng, suốt năm, lúc nào cũng thấy lính, đủ mọi Binh Chủng, nhiều nhất vẫn là Biệt Động Quân.  Họ nh́n bảng xanh, đỏ, tím, biết ngay là tiểu đoàn nào.  Bảng Xanh, 22, bảng đỏ,11, bảng tím 23. Thiết Giáp, Lữ Đoàn 2, cũng là cơ hữu.

       Thật sự, ba tiểu đoàn bđq thay phiên hành quân ṿng đai hơn hai tháng, hết Hàm Rồng, Thanh An, An Khê, lại Quốc Lộ 14, 19, Mang Giang.  Tin tức Việt Cộng điều quân khắp nơi, từ Tân Cảnh, Dakto, An lăo, Ban mê Thuột, Đèo Mang Giang, xuống tận Qui Nhơn, dọc theo hướng Bắc, Phù Củ, Bồng Sơn ,Tam Quan, mật khu An Lăo, chạy thẳng lên Kontum.  Họp hành quân, nghe pḥng Hai thuyết tŕnh trận điạ, pḥng Ba, kế hoạch hành quân, nếu Việt Cộng tấn công vào Pleiku.  Chủ lực chống đỡ Pleiku vẫn là BĐQ và Thiết Giáp và các tiểu đoàn Điạ phương Quân.  Plei Ku luôn có Sư Đoàn Hai Không Quân, nằm ngay cạnh Quân Đoàn, và phi trường, nhiều phi cơ chiến đấu lên xuống dễ dàng.  Nếu cần, phi trường Holloway cuả Mỹ sẵn sàng lâm chiến.  Xa hơn nữa, Nha Trang, hơn nưả giờ bay, với nhiều phi cơ chiến đấu cuả Quân Lực VNCH.  Tất cả chỉ chờ lệnh Quân Đoàn, tổng hành dinh ngay tại Pleiku.Tất cả những đường tiến sát vào thành phố đều có xe M113 án ngữ.

       Càng gần Tết, tiểu đoàn tôi càng về gần thành phố.  Chỉ c̣n vài ngày nưă là Tết. Tiểu đoàn 11, ứng chiến Plei Ku. Thật ra chỉ đại đội 4, do Lạn, cùng khoá tôi làm Đại Đội Trưởng, ứng chiến Tiểu Khu, nằm ngay trong phố, pḥng thủ kho đạn.  Ba đại đội, và đại đội chỉ huy ở Biển Hồ, ứng chiến tại chỗ.  Hai đơn vị đạn, năm ngày ăn, khi có lệnh, tâp họp trong ṿng nưả giờ là di chuyển.  Tiểu đoàn có sẵn đoàn quân xa cùng ứng chiến.  Không khí tuy khẩn trương nhưng đám Sĩ Quan trẻ tụi tôi cũng đi tứ tán.  Nếu có tin ǵ, tiểu đoàn thể nào cũng cho xe chở về Biển Hồ, đón xe ngay tại bến xe lam, gần nhà thờ Pleiku.

       Hơn ba năm tham chiến, đi cũng nhiều nơi, nhưng khi Tết về, tôi thâư nhớ nhà.  Nhớ ngày c̣n đi học, nhớ khi c̣n nhỏ, tôi luôn đi quanh hàng xóm, kiếm tiền ĺ x́.  Má tôi mua cho con heo đựng tiền.  Tôi muốn mua cái mũ nồi, mấy năm chưa mua được.  Tiền bỏ heo chưa được nửa ngày lại moi ra cho vào đám bầu, cua , tôm , cá.  Có lẽ v́ vậy, khi vào lính, tôi chọn BĐQ.  Quanh năm suốt tháng, chiếc mũ nồi ước mơ thuở nhỏ ở trên đầu.  Giờ này, hằng năm, ba tôi gói bánh chưng.  Ba tôi gói rất vuông và đẹp, sau đó, luộc bánh.  Cái thú canh nồi bánh chưng, ba tôi luôn để tôi coi bánh ban ngày.  Về đêm, ba tôi canh lửa, châm nước, lưả đều, bánh mới dền.  Tôi thích nhất chiếc bánh nậm, chiếc bánh gói cuối cùng, khi thịt nhiều, khi đậu nhiều, khi th́ gạo chiếm hết nưả.  Lúc nào bánh nậm cũng ngon, v́ cả năm mới ăn lại bánh chưng Tết.

       Tiểu đoàn ở Biển Hồ, gia đ́nh binh sĩ nhộn nhịp đón Xuân.  Mấy khi vợ chồng, con cái đoàn tụ cạnh nồi bánh chưng, xoong thịt gà kho, hũ dưa hành, củ kiệu, vài lít rượu ngon, con có bộ quần áo mới.  Tất cả chỉ chờ Giao Thưà, và Tết đến.

       Tôi lái xe jeep, ra phố, uống cà phê, chơi Billard, mua tờ báo, rồi về.  Làm ban ba tiểu đoàn, tối đến tôi ngủ tại hậu cứ.  Thiếu Tá Huân, nhà tại phố nên cũng tới lui.  Phần canh gác, thường vụ tiểu đoàn sắp xếp.  Từ hậu cứ đi hơn sáu trăm thước là tới khu gia binh.  Mọi người đều vui, chờ Xuân mới.

***

       Khoảng 10 giờ sáng ngày 30, năm Mậu Thân, vưà ra khỏi quán cà phê, Tôi tính lái một ṿng coi chợ Tết rồi về Biển Hồ. Tay cầm chiếc chià khoá, tôi chợt khựng lại.  Một cô gái tóc ngang vai, áo sơ mi màu, chễm chệ ngồi trên xe, chiếc xe của tôi không thể lầm được.  Nhưng một thoáng thôi, tôi nhận ra Phượng.  Cô ta đang soi chiếc gương chiếu hậu, lấy tay sửa lọn tóc, cũng vừa nhận ra tôi.  Tôi làm bộ hỏi:

       - Sao em dám ngồi lên xe, không sợ lộn xe ư.

       Phượng cười :

       - Làm sao lộn đuợc, số 117989, xe của anh chứ của ai nữa.  Mà có nhầm xe, em cười trừ là xong ngay.

       - Em đi đâu giờ này, anh tưởng em về Saigon ăn tết rồ́ chứ! 

       - Em ở lại ăn tết với anh.  Phượng cười thật tươi.

       - Em có nói lộn không, nói lại đi.

       - Thật mà, em t́m anh hai ba buổi rồi.  Em ṿng mấy quán cà phê anh hay tới, không gặp.  Thấy ai mang bảng đỏ, em đều hỏi, họ nói giỡn, anh về Dalat cưới vợ rồi.  Họ nghĩ em và anh chắc thân nhau lắm. 

       - Thân quá đi chứ. Tôi tỉnh bơ .

       - Không dám đâu.  Cách đây một bữa, thấy xe anh, em ghé vào tiệm bánh.  Tiệm đông, phải chờ.  Khi ra khỏi tiệm, anh đi mất tiêu, tức muốn chết.  Hôm nay, em chờ bằng cách này chắc ăn nhất.   Bây giờ anh đi đâu?  Phượng hỏi.      

       - Anh tính lái một ṿng rồi về hậu cứ.  Giao thưà ở tại trại.

       - Anh chở giùm em lên chợ mới một chút, rồi em nói chuyện này cho nghe.

       Tôi và Phượng quen nhau gần môt năm.  Tôi nhớ, một lần lái xe lên Phượng Hoàng, thấy Phượng vừa đi vưà nh́n như muốn t́m xe quá giang.  Tay Phượng xách một giỏ thật nặng, tay trái c̣n lủng lẳng chiếc thau nhôm, thấy tôi, Phượng gọi to: "anh Lương, cho em đi nhờ một chút".  Một thoáng ngạc nhiên, tôi dừng xe.  Phượng biết tôi muốn hỏi làm sao Phượng biết tên tôi, liến thoắng một hơi:

       - "Em thấy anh nhiều lần ở Phượng Hoàng.  Em nhớ nhất, đêm 19 tháng 6, anh ngồi một bàn BĐQ.  Có con Kim, thêm hai cô ở ngoài, có vẻ nữ sinh, thật đẹp.  Em ngạc nhiên nhất v́ một cô, giọng Bắc, lên ca bài "Bây giờ tháng mấy",  để riêng tặng anh Lương và các anh BĐQ.  Cô ta ca thật hay.  Bữa đó, em đang ngồi bàn danh dự với Đại Tá Tự."

       - "Ông ta lại biết anh", tôi nói, "Đại Tá Tự là anh rể của bạn anh tên Trần Dân Chủ "(Chủ sau này bị bắt làm tù binh, hay tử trận, tôi không gặp, khi trở lại Pleiku năm 1974).

        - Em ṭ ṃ, hỏi anh Tự, "anh chỉ anh Lương cho em".  Anh Tự vưà chỉ vưà nói: "thằng Trung úy, đồ rằn đang ngồi nghe cô bé ca đó".  Em hỏi anh biết cô đó tên ǵ không, anh chịu.  Đêm đó , em hỏi Kim, Kim nói h́nh như tên Mậu.  "Mày thấy nó đẹp không, đẹp, ăn nói có duyên và vui nữa."  

       Tôi dừng xe ngay sát cổng Phượng Hoàng.  Phượng cám ơn rồi xuống xe, nhưng chợt khựng lại, hỏi tôi:

       - Anh có bận không, em muốn mời anh đi uống Cà Phê.

       Tôi vui vẻ gật đầu.

       -  Vậy anh chờ em chút, em cất mấy thứ này.

       Tôi dặn với, 5 phút thôi nghe, anh không chờ lâu đâu.  Thật đúng 5 phút, Phượng chạy ra, một chiếc áo sơ mi mới, cổ áo may thật khéo, chiếc quần Jean ka ki trắng vưà vặn. Phượng thật xinh.  Phượng lên xe,

       - Anh làm em không kịp thở, anh không gallant chút nào, nhưng em thích vậy, đàn ông phải có cá tính chứ.

       _ Thôi để nhận lỗi, anh mời em cà phê vậy - Tôi cười.

       -  Không , chỉ nhờ anh chở tới quán nào anh thích là được.

       - Vây ḿnh đi quán Văn trên chợ mới nghe.

       Vừa lái, vừa hỏi,

       - Quê em ở đâu? 

       - Em ở Sài G̣n.  Đường Trần Quí Cáp, hướng đường xe lửa hay rạp Nam Quang, anh rành vậy. 

       - Anh ở đó mà.   Em thử hỏi chỗ nào , anh trả lời cho. 

       - Thật nghe, anh biết quán cơm tấm gần chợ Đũi không?

       - Gần xe chè và xe nước mía, chợ Đũi trên đường Lê văn Duyệt chứ.   Tôi vặn lại,

        Phượng cười thật to.  Tới quán Văn, tôi và Phượng chọn chiếc bàn nhỏ, ngay góc nhà. 

       - Anh uống ǵ?  Cà phê sữa nóng.  C̣n em, cho em ly chanh Rhum, em uống Rhum Deoda nghe.

        - Em làm lâu chưa? Tôi hỏi Phượng.

       - Được 4 tháng rồi, sao anh không biết. 

       - Trời làm sao anh biết được.  Mà biết làm ǵ chứ. 

       - Nói vậy thôi, em thấy anh mấy lần rồi.  Một lần anh nhẩy với con Thanh.  Một lần anh nhẩy với cô nào đẹp lắm, không phải bọn em. 

       Tôi biết Mậu, nhưng làm bộ nói,

       - Nhẩy với Thanh th́ có.  Đâu có ai nưă mà đẹp. 

       - Anh nói dối, Nhưng thôi, không phải chuyện em. 

       Ly cà phê và ly chanh rhum mang ra.  Phượng khuấy ly cà phê của tôi, vưà hỏi,

       - Sao anh đi lính dữ vậy?

       - Lính nào hiền.  Tôi làm bộ ngơ ngác.

       - Lính bộ binh hiền, lính bđq dữ.  Anh hiền hay dữ, ai biết.  Phượng đanh đá trả lời. 

      Câu chuyện cứ dần dà thêm chi tiết.  Phương kể,

       - Em học Hưng Đạo, thi tú tài rớt, gặp con bạn ở Pleiku về, rủ lên đây.  Em mới tập thêm, con bạn em dậy.  Em không thích công việc này lắm, chừng vài năm, em về Saigon lại.   Em nói dối má em, đứng bán tiệm cho gia đinh ngườ́ quen. 

       Phượng có vẻ tin tôi nên nhiều khi không dấu diếm. 

       - Anh biết không, nếu đông khách, hàng tuần cũng khá lắm.  Em để dành, mở trương mục tiết kiệm, em không xài nhiều đâu. 

       Tôi biết nhiều về mấy vũ nữ.  Nhiều cô xài không đếm, tới khi Phượng Hoàng cấm quân là đói dài dài.  Trung úy Quảng, quản lư Phượng Hoàng là bạn tôi, nên tôi ra vào hội quán thường xuyên.  Các cô ở ngay sau toà nhà lớn, tôi biết mặt và quen gần hết.  Tổng cộng hơn 10 cô, đa số đều trẻ, trang lưá tôi.  Có chị Hà lớn , làm tài pán, biết tôi khi mới ra trường.  Phượng hỏi tôi có bồ chưa. 

       - Anh có hỏi em có bồ đâu mà em hỏi anh. Tôi trả lời.

       - Tại anh không hỏi. 

       -Vậy em có bồ chưa? 

       -Có rồi.  Hai người, chủ tiệm vàng, và một ông lính. 

       - Lính ǵ? 

       - Bđq. 

       Tôi biết Phượng nói ǵ, nhưng tảng lờ im lặng.

       - Anh có đi nhẩy nhiều không?

       - Tiền đâu mà đi nhiều. 

       - Em thích câu trả lời cuả anh, nhiêù ông trả lời loanh quanh.  Anh cứ tới sớm, em ra ngồi nói chuyện với anh, khi nào em có khách th́ anh về.  Anh biết không, nhiều bữa em ngố cả giờ.  Em có ông thương gia khá lắm, nhiều khi ngồi có hai giờ, ông ta trả em luôn 15 ticket.  Buồn cười ghê anh, ông ta cứ đ̣i em làm bé.  Ông ta cho tiền tháng, và mua nhà cho em nưă. 

       - Em trả lời ông ta ra sao? 

       - Em nói làm lớn thôi, không làm nhỏ ai hết.  Ông rủ em đi ăn, em luôn rủ thêm mấy con bạn, ông ta rầu lắm.  Nhưng không dám nói. 

       - Em có quyền ghê hé. 

       - Bây giờ th́ có, nhưng không biết được bao lâu. 

       - Em thích có uy với ông ấy không? 

       - Em thích tiền của ông ấy, em thích có uy với anh. 

       Phượng trả lời tỉnh bơ. 

       - Em thất vọng rồi, đâu dễ có uy với anh đâu em. 

       - Anh cứ chờ xem.  Thôi, em phải về, nhớ nghe, khi nào rảnh, ghé em ngay nghe. 

       - Anh không hưá. 

       - Xí.  Mai mốt đừng năn nỉ nghe. Phượng nói.

       - Không bao giờ.  Tôi trả lời. 

       T́nh cảm của tôi và Phượng cứ như vậy, không gần, không xa.  Tôi coi Phượng như cô em.  C̣n Phượng cứ lưng chừng, luôn chia xẻ tin tức, đủ mọi truyện riêng tư với tôi. 

       Mỗi lần ghé Phượng Hoàng, Phượng luôn t́m cách ngồi bàn với tôi dù có khách.  Có bữa Phượng thấy tôi trong pḥng nhảy, Phượng đang ngồi với hai ba ông khách, Phượng chạy tới tôi, dúi tay tôi mấy trăm,

       - Anh qua pḥng ăn ǵ đi.  Khoảng 11 giờ, anh chở em đi ăn bún nhà xác nghe (quán bún gần bệnh viện dân y). 

       Tôi không lấy tiền.  Phượng nói,

       - Ông khách bưă em nói với anh vưà cho em đó.  Anh cứ tiêu đi, hết cũng được. 

       Phượng vụt chạy.  Tiền rớt xuống sàn, tôi đành phải lượm đút túi.  Tôi không phải dạng thích xài tiền đàn bà đưa, và suốt cả đời tôi, cho tới giờ không thay đổi (có vợ tôi làm chứng).  Cũng v́ phải chờ để trả tiền Phượng, tôi bực lắm.  Phượng tuy ngồi với khách, nhưng cứ ngó về phía tôi, chỉ ngón tay ra phía nhà ăn, ư nói tôi đi ăn đi.  Cuối cùng, tôi qua nhà hàng bên cạnh, kêu ly cà phê, bực dọc ngồi chờ.  Đang ngồi quay lưng về pḥng nhảy, hai bàn tay chợt bịt mắt tôi,

       - Em biết anh chờ em mà. 

       - Thôi cô ơi, lần đầu và lần cuối đấy.  Tuy bực nhưng đành phải cười.  

       - Lần cuối của hôm nay.  Ḿnh đi ăn bún nghe.  Phượng thông minh trả lớ́.

       Phượng vụt chạy.  Phượng thay chiếc Jean và mặc Pull.  Tôi và Phượng ra chỗ đậu xe.  Xe dừng gần quán bún, quán này nhiều người thích.  Cô phụ quán, người Huế, xinh xắn.  Cô c̣n đi học, chỉ phụ bà cụ buổi chiều tối.  Phượng liến thoắng kêu, hai tô.   Hai tô bún trông thật ngon miệng, thêm diă rau thơm.  Phượng vưà ăn vưà hít hà,

       - Cay ghê, để em gắp ớt riêng ra cho anh.  Thấy anh ăn bún sao tội nghiệp quá, cay mới ngon. 

       Ăn xong, trả tiền, tính lái xe đưa Phượng về, Phượng năn nỉ,

       - Anh chở em một ṿng tới ngă ba Thiết Giáp rồi về. 

       Tôi đành phải chạy một ṿng trước khi trả Phượng về Hội Quán.  Vưà lái xe vưà nói đủ chuyện. 

       - Xong đây anh về đâu? 

       - Về Biển Hồ chứ về đâu nưă. 

       - Trời, em tưởng anh c̣n đi nưă chứ. 

       - Khuya rồi, anh về ngủ, em ngủ ngon nghe. 

       - Ḿnh ngồi trên xe nói chuyện cũng được.  Phượng nói.

       - Thôi cô ơi, vào nhà đi. 

       - Anh đi cho em thấy rồi em mới vào.  Phượng bước xuống xe. 

       Tôi lái thật nhanh về hướng Biển Hồ.  Đại khái, tôi và Phượng thân, nhưng rất chừng mực.  Trong giới Ca ve, kiếm một người c̣n ngây thơ , học tṛ như vậy rất khó.  Đa số, chỉ tính tới tiền.  Phượng đủ yếu tố để thành công, đẹp, nhảy khá, ăn nói có duyên.  Phượng bắt đầu,

       - Anh nghĩ ǵ mà thẫn thờ vậy.  Tối nay anh đưa em đi Chùa, cúng Giao Thừa nghe.  Anh đưa sớm, sau Giao Thừa, anh về nhà em, xông nhà.  Rồi em cúng, hai đứa ḿnh ăn tết.  Ngày mồng ba, em mới lên Phượng Hoàng.  Em ở nhà, tối đón em.  Như vâỵ là em và anh có 3 ngày, tha hồ ăn tết. 

       Tôi im lặng, thường th́ tôi và Mậu hay đi chùa đêm giao thưà.  Hôm nay Phượng hỏi, không biết trả lời ra sao.  Cũng hơn 10 ngày, tôi và Mậu không gặp nhau, chỉ nhận được thư tay.  Mậu gởi cho một sĩ quan Mậu biết quen tôi.  Phượng rất tâm lư,

       - Anh sợ cô nữ sinh hoa khôi của anh phải không.  Phượng đưa tay cho tôi đ̣i  nghéo tay. 

       - Anh phải ứng chiến mà. 

       - Th́ anh chạy tới lui, không có ǵ, lại về nhà em.  Em th́ nấu thức ăn.  Em mua đủ thứ rồi, có cả gà nấu đông, chân gị nấu măng, bánh chưng chứ không phải bánh tét đâu.  Em chuẩn bị từ lâu, hôm nay mới gặp anh. 

       Tôi buồn cười, ai bầy em nấu món Bắc đấy.  

       -Con Kim.  Anh rành Con Kim quá mà.  Nó thấy em đi với anh.  Nó nói anh dễ thương.  Nó coi anh như anh nó. 

       - Anh biết Kim lâu lắm rồi.   Tôi ậm ự.

       Xe tới chợ mới.  Phượng nói,

       - Anh có muốn vào chợ với em không?   Anh chờ, phải nửa giờ đó nha, đừng bỏ em lại nghe.  Anh muốn mua thêm ǵ không, em mua cho anh mấy tờ báo Xuân rồi, mua Cà Phê, đủ cả. 

       Tôi ngồi chờ.  Chợ 30, tấp nập, chỉ c̣n vài tiếng đồng hồ nữa là xuân mới - Xuân 1968, Mậu Thân.  Phượng từ trong chợ ra, xách một giỏ đầy, khá nặng.  Tôi xuống xe, lững thững đi về phía Phượng, hứng chiếc giỏ trên tay Phượng.  Phượng cười vui, đi với anh hồi hộp thấy mồ, chỉ sợ đi bộ về không à.  Em mua ǵ nhiều thế, mỗi thứ một chút mà nặng ghê. 

      Tôi liếc thấy hộp mứt gừng. 

       -Em thích gừng hả?

       -Mua cho anh đấy. 

       - Sao em biết anh thích gừng. 

       - Bí mật, anh cũng lạ, ớt th́ không ăn mà thích gừng. 

       - Bây giờ, anh bỏ em ở nhà.  Anh về hậu cứ, coi xem có ǵ thay đổi không.  Nếu không có ǵ khác, khoảng 10 giờ tối, anh đón em.  Tôi lái xe về nhà Phượng, dặn Phượng,

       -  Đúng giờ đó nha. Em mặc áo dài, em mới may hai cái, đẹp lắm.  Phượng hớn hở.

       Tới nhà Phượng, xuống dốc ngay gần Quân Cụ, phụ Phượng mang giỏ vào, tiện tay mang luôn thùng gỗ , đựng đạn súng cối, lúc nào cũng có sẵn hai bộ đồ, kem bót đánh răng. 

***

Tại Khe Sanh        Tôi chạy thẳng về Biển Hồ, hỏi sĩ quan trực, tiểu đoàn - vẫn ứng chiến, trực gác, không có lệnh mới.  Loanh quanh tới 5 giờ chiều, tôi lái xe ra Plei Ku.  Chạy ngang Diệp Kính, gặp Lạn, ĐĐT ĐĐ4 lái ngược chiều, hai đưá dừng xe.  Tôi hỏi Lạn,

       - Đại Đội mày đóng chỗ nào? 

       - Đóng ngay gần chùa, và trường Thiếu Sinh Quân. 

       - Tao mới ra đây.  Tính loanh quanh, tối đưa em Phượng đi chùa, cúng Giao Thưà.  Mày có chỗ ăn tết chưa, nếu không th́ về nhà Phượng ăn tết cho vui.  Tôi trả lời.

       Mỗi lần gặp mày, mày gọi một tên mới.  Tao chẳng biết ai vào ai.  C̣n em Mậu ra sao rồi?  Lạn cười.

       - Th́ vẫn như vậy. 

       - Tao có chai rượu, mày có nhà nào uống không.  Tết nhớ nhà, hai đứa uống, nói chuyện cho vui.  Lạn chỉ chai Martel, hỏi tôi. 

       Tôi nghĩ, bây giờ mới hơn 5 giờ, uống tới 7 giờ cũng đươc.  Dư thời giờ đón Phượng.  Tôi vui vẻ,

       - Tao có ch́a khóa nhà thằng Đệ.   Chủ pḥng tắm hơi đó.  Mấy bữa, gặp tao, nó mừng quá, giao chià khóa cho tao, dặn ḍ: "Mày đi đâu th́ đi, thỉnh thoảng ghé nhà tao coi giùm, tao đi tới mồng mười mới ra."  Gạo, đường, cà phê, thịt hộp, đủ cả, nếu mày ngủ lại càng tốt. 

        Tôi với Lạn, lái xe tới nhà thằng Đệ.  Tôi mở cửa.  Lạn có sẵn đồ nhắm.  hai đưá cởi áo lính, mặc may ô cho thoải mái.  Trước khi uống, tôi hỏi Lạn,

       - Ai coi đại đội cho mày,

       - Thằng Lũy, tao dặn nó rồi. 

       Vừa uống, vưà nói chuyện, quên cả thời giờ.   Hai đứa ít khi uống, nên hết chai là say.  Lạn nằm trên nền xi măng ngủ.  C̣n tôi, nguyên cả giầy, leo lên chiếc giuờng, ngủ say sưa.  Cuộc đời, sau này suy nghĩ lại, tôi vẫn tin, mỗi cuộc đời, mỗi phút, mỗi giây đều có số, đều đă được sắp sẵn.  Bữa uống rượu hôm nay ngoài dự tính, nhưng hâụ quả thật khôn lường.

       Lạn gọi tôi, Lương, pháo ǵ, giống súng nổ quá, pháo ǵ nổ, có tiếng gió rít, có tiếng pháo binh, có tiếng M16 và đại liên nưă.  Tôi chưa hoàn toàn tỉnh, hỏi Lạn, mấy giờ rồi, hỏi ǵ nưă, hơn mười hai giờ khuya rồi, nghe hơn mườ́ hai giờ.  Tôi tỉnh hẳn, chết, sao mày không kêu tao, giờ này th́ c̣n đón ai nưă.  Tao cũng mới tỉnh khi tiếng đạn réo trên đầu -

       Tôi vừa nghe tiếng nổ, vừa nghĩ tớí Phượng, tự trách ḿnh, nếu đừng uống rượu th́ đâu tới nỗi này.  Lạn nói,

       - Đúng là súng nổ rồi, không c̣n lầm lẫn ǵ nưă, tao phải đi về đại đội, không về, có ǵ th́ chết. 

       - Bây giờ, biết ngoài đường ra sao mà mày đi.  Lỡ ra, không Việt Cộng, th́ cũng bị đơn vị khác bắn chết.  Tôi nói,

       Tôi lắng nghe tiếng súng để định hướng.  Pháo binh ḿnh bắn về hướng Thanh An, Hàm Rồng. 

       - Quân mày ở hướng Thiết giáp và chùa, chắc không đến nỗi nào.  Tao dặn thằng Lũy kỹ lắm, có ǵ cứ cầm chừng chờ tao, mà giờ này chắc không đơn vị nào di chuyển đâu, trừ thiêt giáp.  Tao có mật khẩu đèn xe, và bán tiểu đội ngay đường xuống chùa, tụi nó sẽ chặn mọi xe khi súng nổ, trang bị M 72, và M 79 nhiều bằng cả trung đội.   Lan tiếp.

        Cuối cùng, Lạn cương quyết,

       - Tao lái xe chạy thí mạng, chết th́ cũng chịu. 

       Tôi biết không thể cản được.  Tôi nói:

       - Cũng may, hướng xe mày không qua Dinh ông Tướng, giờ này đoạn đó kéo kẽm gai hết rồi. Thôi mày đi cẩn thận, sáng liên lạc tao.  Nếu gọi được tiểu đoàn, nói với Đại úy Dếnh, tao ở ngoài phố, sáng sẽ t́m về đơn vị. Tao ở đây, mai t́m tiểu đoàn vậy.

       Lạn choàng vội chiếc áo, lấy cây súng Colt, mở cưả chạy ra xe, cưả mở.  Cả hai đưá thấy hoả châu, sáng rực bâù trời, tiếng xe rít trên đường.  Tôi thầm cầu nguyện Lạn về tới chỗ đóng quân an toàn.

       C̣n ḿnh tôi, đóng cửa, đầu rối mù.  Cũng may chỗ tôi đang nằm, gần Dinh Tướng Tư lệnh, tương đối an toàn.  Tôi cầu mong Lạn về tới đơn vị, nghĩ vơ vẩn, chắc Phượng giận tôi lắm.  Nhưng giờ này,cô bé biết rồi, cô ta biết tôi phải theo tiểu đoàn, chắc không bao giờ Phượng ngờ, giờ này, tôi ở đây, chỉ cách nhà Phượng 7 phút xe.  Hướng nhà Phượng, chó sủa liên hồi, tiếng chó như rền vang, hướng Quân Cụ, xóm ḷ heo, và hướng suối cạn, dưới chân nhà Phượng.  Nằm trên giường, nguyên cả giầy, tắt đèn, chỉ mong trời sáng.  Nghĩ tới đơn vị, không biết Việt Cộng tấn công hướng nào, không biết tiểu đoàn có gom đủ lính để đi hành quân không.  Kinh nghiệm nhiều lần, khi có súng nổ, lính sẽ về tiểu đoàn.  Số sĩ quan độc thân, ngủ tại đơn vị hơn 2/3, trừ trường hợp như tôi hôm nay.

.        . . . . .