Đừng thương khóc những lỗi lầm quá khứ
Ích lợi gì than thở chuyện oan khiên
Vinh nhục cuộc đời là lẽ đương nhiên
Khi ta khoác vào thân danh chiến bại
Chấp nhận đầu rơi, đọa đày máu chảy
Những đòn thù của bè lũ tham tàn
Trong ngục tù ta ngẩng mặt hiên ngang
Như cổ thụ thi gan cùng tuế nguyệt
Giọt máu trong ta vốn giòng Lạc Việt
Chí quật cường rèn luyện bốn ngàn năm
Đã theo ta cùng vận nước thăng trầm
Nặng gói hành trang nhưng không vất bỏ
Một niềm đau ba mươi năm còn đó
Luôn cuộn sôi như cuộn sóng dâng trào
Ngay hôm nay và mãi mãi ngàn sau
Không khuất phục dưới bàn tay hung bạo
Đừng vị kỷ biến ta thành ốc đảo
Sống vật vờ như sương khói mong manh
Như mây sầu lơ lửng giữa trời xanh
Như ngọn cỏ mềm phất phơ trước gió
Hãy nhóm lửa nung sôi dòng máu đỏ
Đang nguội dần bởi phân hóa rẽ chia
Như ngọn đèn leo lét giữa trời khuya
Sắp tắt lịm trong màn đêm đen tối
Anh chị em kết đoàn thành bão nổi
Cuốn phăng gông cùm xiềng xích quê hương
Xóa hận thù xây dựng lại tình thương
Mang hạnh phúc tự do cho dân tộc
BĐQ Phan Văn Thuận
(Fort Worth, TX)