Viễn Thám

MÓN QUÀ Ư NGHĨA

Nguyễn Thụy Giáng Sinh


       Thưa quư Anh, Chị!

       Thấy tên tôi chắc nhiều người liên tưởng ngay đến một ngày lễ, có quan hệ mật thiết tới .....quà cáp, dù ḿnh là người nhận hay tặng - Nghĩ ngợi thêm chút nữa, thế nào cũng có vị cho rằng, đă mang tên như vậy, th́ phần nào cũng bị ảnh hưởng, cô này chắc cũng có tính mê ... nhận quà - Điều này thật oan uổng, v́ tuổi thơ của tôi không có cái hạnh phúc được ước mơ hay niềm đam mê như vậy.  Lư do đơn giản là tôi ra đời được ít tháng th́ đất nước chúng ta bị "hoàn toàn giải phóng", để bước vào giai đoạn địa ngục trần gian.  Và bất hạnh thay! gia đ́nh tôi đă phải sống trong địa ngục này chẵn cḥi mười bảy năm - Đằng đẵng bao nhiêu năm trời cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc.  Cả nước chỉ khoai với sắn.  Nhà nào cũng có người bị tù đày.  Những người lớn dù đầu tắt mặt tối suốt ngày, lo chắt chiu từng đồng, từng hột kiếm sống, cũng chỉ lây lất qua ngày.  Với con cái, chỉ "năm th́, mười họa", mua cho tí bánh kẹo là hạnh phúc rồi, có đâu mà nghĩ đến vấn đề quà cáp, đồ này, thứ kia, kể cả những dịp sinh nhật của chúng nữa.  Vả lại, nghe nói ngay cả thời gian trước 1975, ngoại trừ bữa tiệc "đầy năm" ra, người Việt chỉ một số rất ít, lắm tiền, nhiều của, tổ chức mừng ngày sinh nhật hàng năm thôi.  Chứ không phải như mấy ông "lănh đạo" sau này, một năm mừng "ngày sinh" đôi, ba lần để kiếm chác.

       Tuổi thơ của tôi và của các anh chị cùng trang lứa chắc ai cũng như vậy cả - Sự đói rách đă đến với cả nước, chẳng chừa một ai.  Tuổi thơ của chúng ta vừa biết nh́n đă thấy màu cờ đỏ, sặc sụa những máu, nước mắt, cùng bao nhiêu thảm cảnh - Vừa biết nói đă phải lập lại những khẩu hiệu hay hát những bài hát vừa rỗng tuếch lại vừa bất cận nhân t́nh, v́ chẳng có một lời nào nhắc đến công ơn cha mẹ, ông bà, hay những anh hùng liệt nữ đă có công dựng nước.  Đến khi vừa biết suy nghĩ th́ lại phải sống không thật với ḷng ḿnh, trắng phải nói đen, đen phải nói trắng, lúc nào cũng phải ca tụng công ơn "bác", "đảng".  Mặc dù trong thâm tâm mọi người đều biết rằng, chỉ v́ "ông bác khốn nạn" lập ra cái "đảng thổ tả" đó, mà đất nước, dân tộc điêu linh.  (Xin phép dùng ngôn ngữ của bố tôi và các bác, bạn của ổng)

      Nhớ lại một lần, khi vừa có trí khôn, biết nhớ lơm bơm, lần đó, mẹ tôi gặp chuyện ǵ vui (chuyện vui của mẹ tôi th́ chỉ có được giấy phép thăm bố tôi trong tù thôi) - Mẹ tôi vừa ôm tôi vừa hát cho tôi nghe:

Trẻ thơ theo tánh, ưa trái cây, ưa bánh
Hàm răng hay sún v́ chua, mà ai cho bánh th́ ưa
Dầm mưa- dang nắng- chơi cát dơ - mẹ mắng ....
Sướng vui trong đời trẻ thơ, mỗi trang là một bài thơ
Sớm bắt bướm, hái hoa, vui ca nô đùa, chiều lại ra dạo
chơi vườn hoa - Tối quyến luyến má, ba vui ca bên đèn
- Bảy giờ đêm nằm ngủ mơ thấy tiên .......

       Hát xong tôi thấy mẹ tôi buồn buồn.  Chỉ một lần duy nhất như vậy, từ đó trở đi, tôi không bao giờ nghe nữa - Khi lớn khôn hơn, tôi mới hiểu rằng mẹ tôi buồn v́ những đứa trẻ được hưởng những thú vui như vậy, thuộc về những năm trước, chứ không phải những thiếu nhi "khăn quàng đỏ" trong thời điểm trẻ thơ của tôi.  Đối với tôi, những điều đó hoàn toàn xa lạ - Đến trường, tôi chỉ được dạy phải "nhớ ơn đảng, nhớ ơn bác, phải học tập tốt, lao động tốt, ngày nghỉ th́ đi lượm giấy làm kế hoạch nhỏ, ngày lễ lớn th́ đi lượm lá ủ phân xanh để dâng lên đảng quang vinh - phải đề cao cảnh giác, báo cáo cho cấp trưởng hay thày cô biết, nếu phát hiện những lời nói, việc làm có tính cách phản động - Rồi th́ họp đội, họp đoàn, sinh hoạt đấu tranh, phê b́nh kiểm điểm v...v... - Thậm chí trong giấc ngủ cũng c̣n bị áp đặt những giấc mơ mà không có một chút ǵ gọi là mơ mộng cả, như trong bài hát mà chúng tôi phải thuộc nằm ḷng : hôm qua em mơ gặp bác Hồ ......."

       Những điều khốn khổ, khốn nạn đó nhồi nhét vào đầu óc non nớt của chúng tôi, cho nên làm sao tôi biết được ở tuổi tôi lại có những màn đuổi bướm, hái hoa, vui ca, nô đùa - Bố th́ biết rằng ḿnh cũng có đấy, nhưng c̣n đang bị tù, chỉ mới được gặp có một lần, mà lại bập bẹ xưng "cháu" với bố -  C̣n mẹ, từ sớm đến khuya, hết công này, việc nọ, khi mẹ được nghỉ th́ tôi đă lăn đùng ra ngủ tự bao giơ.  Làm sao tôi có thể h́nh tượng ra được những buổi tối, cùng bố mẹ và các anh chị quây quần dưới ánh đèn, tôi có lúc được ngồi trong ḷng bố, bi bô kể chuyện, hay được dụi đầu vào ngực mẹ mà nhơng nhẽo, ṿi vĩnh với mẹ, rồi khi đi ngủ c̣n được mơ thấy tiên nữa ....Ấy vậy mà tôi vẫn lớn khôn trong cái "môi trường ô nhiễm" như thế - Cũng may mà anh chị em chúng tôi hàng ngày được ông bà, cô bác, cũng như mẹ, rồi bố luôn luôn "giải độc", nên thay v́ "yêu nước là yêu chủ nghĩa xă hội", anh chị em chúng tôi lại rất muốn xa lánh cái thiên đàng của "bác và đảng".

       Khi cùng gia đ́nh được định cư tại Mỹ, ở tuổi 17, tuổi mộng mơ của các cô gái mới lớn, tôi cũng chẳng mơ mộng nổi, v́ phải cắm đầu, cắm cổ ...học - May mắn là ở Học khu Santa Ana họ cho tôi vào học lớp 9, thay v́ đáng lẽ tuổi tôi phải vào lớp 12, để rồi cuối niên khóa phải ra trường như các Học khu khác - Như vậy, tôi phải hết sức cố gắng, v́ chỉ có bốn niên khóa để làm sao có đủ điểm vào đại học - Với sự giúp đỡ và khuyến khích của gia đ́nh, anh chị em, bè bạn và cố gắng bản thân, tôi đă đạt được ư nguyện - Dĩ nhiên được phần này sẽ mất phần khác, việc học hành của tôi khả quan th́ chuyện hẹn ḥ, t́nh cảm, trong đó liên quan đến ... quà cáp tất nhiên cũng rất khiêm nhượng, nhưng không v́ thế mà mất vui.  Hơn nữa, thật t́nh mà nói, có lẽ do thói quen từ khi c̣n nhỏ, bị sống trong hoàn cảnh đất nước thiếu thốn, việc quà cáp đối với tôi không là một vấn đề quan trọng, mà vấn đề tinh thần, t́nh cảm, tôi cho là cốt cán hơn - Nói như thế không có nghĩa là tôi ...chê quà thiên hạ (nhất là của người yêu, sau này là chồng) hay lơ là, thiếu sót trong việc tặng quà những người thân của ḿnh - Việc nào cũng phải chu đáo, có điều tŕnh bày ư kiến của ḿnh để quư anh chị thông cảm vậy thôi!.

       Bàn về vấn đề quà cáp, cũng có nhiều điểm gây khó khăn lắm đấy - Không phải việc xem xét giá cả, tốt, xấu đâu, mà cần phải xét đến tinh thần, ư nghĩa của món quà nữa - Điều này các anh chị cũng đă trải qua, cũng đă cân nhắc, suy nghĩ nhiều lần, trước những dịp biếu quà các bậc trưởng thượng, hoặc đắn đo trước những món quà tặng anh chị em hay bạn hữu - Nhất là với người yêu, dù là anh hay chị tặng quà nhau, làm ǵ chả có những tâm sự riêng tư gửi gấm theo món quà đó, với ước mong đối tượng sẽ hiểu được t́nh cảm của ḿnh, qua ư nghĩa của món quà mà ḿnh đă lựa chọn v...v.... Có lẽ cũng có anh chị nào đó muốn hỏi tôi, vậy chớ xưa rày "cô mày" đă nhận món quà nào có ư nghĩa chưa?

       Thưa, làm ǵ chẳng có - Nhưng những ư nghĩa thầm kín của thời con gái th́ đă qua rồi - C̣n bây giờ nói ra, mong các anh, chị đừng cho là tôi.....tuyên truyền, v́ c̣n ǵ đâu mà tuyên truyền - Đây là t́nh cảm phát xuất tự đáy ḷng của tôi, có thể khác với một số anh chị, và cũng rất có thể giống một số anh chị, có cùng hoàn cảnh, nhận định và cảm nghiệm như tôi - Với tôi, năm vừa qua, ngoài những món quà riêng, có tính cách cá nhân, chỉ mang "ư nghĩa và nhiệm vụ ...để dành làm của" ra.  Tôi c̣n cảm nhận được một món quà có ư nghĩa rất thiêng liêng - Món quà này chẳng riêng cho ḿnh tôi, mà là chung cho toàn thể cộng đồng tỵ nạn, được mang đến cho chúng ta, do một số các anh chị cùng một ủy ban vận động tranh đấu, để lá cờ vàng của chúng ta được vinh danh và công nhận trên nhiều phần đất tại Hoa Kỳ.  Tuy sự kiện này đă bắt đầu từ vài năm nay, nhưng năm vừa rồi có nhiều thành quả ngoạn mục hơn cả, nhất là theo dơi tin tức, thấy phe cờ máu cộng sản, tức tối, lồng lộn, phản đối hết chỗ này đển chỗ khác, mà không mang lại kết quả ǵ, chỉ làm tṛ cười cho dư luận, tôi lại càng cảm thấy thích thú bội phần, nên tự coi đó như một món quà chính ḿnh được trao tặng, lư do đó thôi thúc tôi phải bộc bạch một chút t́nh cảm riêng của ḿnh .

       Các anh, các chị ạ!  Tính đến lúc viết những hàng chữ này, tôi ghi nhận được một số tin tức như sau:

       - Trên nước Mỹ, đă có 92 địa phương, trong đó gồm 10 Tiểu Bang, 6 Quận hạt (county) và 76 thành phố (nằm trong 25 Tiểu Bang), chính thức công nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ, quốc kỳ Việt Nam Cộng Ḥa chúng ta xưa kia, là biểu tượng của người Việt tỵ nạn cộng sản - Tại những nơi này, lá cờ được treo trang trọng trong những dịp lễ hội, hay treo thường trực tại những địa điểm có tính cách công cộng, đó là thủ phủ của Tiểu Bang, là công viên trước Ṭa Hành Chánh hay Đài Tưởng Niệm Chiến Sĩ Mỹ, Việt, là trước Viện Bảo Tàng Chiến tranh v...v...

       Cờ Vàng không phải chỉ được vinh danh và công nhận ở nước Mỹ thôi, mà c̣n được công nhận nhiều nơi trên thế giới, từ Âu sang Úc, tóm lại là những nơi nào có người Việt tỵ nạn cộng sản cư ngụ - Cũng không phải chỉ có hội đoàn, đoàn thể ra công phát động và thực hiện những công việc này, mà c̣n có cả những cá nhân, v́ yêu mến, tôn kính lá cờ, không quản ngại công sức, tự ḿnh với khả năng và uy tín cá nhân, đă cố gắng t́m mọi cách để vinh danh lá cờ - bằng cách tạo cơ hội cho lá cờ được xuất hiện những nơi công cộng, chứng tỏ cho thế giới biết sự hiện diện của những người Việt yêu chuộng tự do.  

       - Ngày 17-5-2004, ông Huỳnh Lương Vinh, đă nhờ một người bạn trong đoàn thám hiểm leo núi là ông Craig Van Hoy đem một lá cờ vàng ba sọc đỏ lên cắm trên đỉnh Everest là đỉnh cao nhất trong dăy Hy Mă Lạp Sơn, nhân chuyến leo núi thám hiểm của ông - Ông Craig Van Hoy (46 tuổi, có vợ người Lào là bà Malysone) đă thực hiện đúng theo yêu cầu của ông Vinh, và cờ Vàng của chúng ta đă được tung bay trên đỉnh Everest .

       - Ngày 1-10-2004, tại chiến trường Iraq, một quân nhân Mỹ gốc Việt là Trung sĩ Quân Cảnh Bùi Thanh Thảo, đă xin phép và được thượng cấp chấp nhận cho treo cờ vàng Việt Nam Cộng Ḥa tại nơi anh đóng quân.

       - Đầu năm 2005, cũng tại chiến trường Iraq, một quân nhân Mỹ gốc Việt khác : Thiếu Tá Vơ Phi Sơn, thuộc Bộ Tư Lệnh Tiền Phương sư đoàn 18 Nhảy Dù, cũng xin được chấp thuận cho treo cờ Vàng tại nơi anh đóng quân

       - Ngày 21-8-2005, đại hội giới trẻ công giáo trên toàn thế giới tại Cologne, Đức Quốc - Trong thánh lễ chúa nhựt tại công viên Marienfeld, Kerpen, do Đức Giáo Hoàng Benedict XVI chủ tế, có hơn một triệu thanh niên thuộc đủ mọi thành phần, chủng tộc tham dự - Một thanh niên người Việt (không rơ tên tuổi) đă giương cao lá cờ vàng ngay sau lưng Đức Giáo Hoàng, trước sự chứng kiến của hàng triệu người và hàng ngàn ống kính của các hăng thông tấn quốc tế .

       Những hành động dấn thân của các anh, chị mà tôi vừa nêu trên, đă làm tôi hết sức ngưỡng mộ, đồng thời cũng là tấm gương sáng, làm gia tăng ḷng yêu nước của mọi người, v́ chỉ với tinh thần tự phát, các anh, chị đă không quản ngại khó khăn, vất vả - đôi khi c̣n bất chấp cả hiểm nguy - để làm những công việc có lợi ích chung, nhắc nhở đồng bào ta, những người tỵ nạn đừng quên nguồn gốc tỵ nạn cộng sản của ḿnh, có như thế, chúng ta mới nhớ đến tội ác của cộng sản, để có câu trả lời chính xác cho con cháu về sau, nếu chúng có thắc mắc tại sao chúng lại có mặt trên đất nước Hoa Kỳ này.

       Mang trong ḷng sự ngưỡng mộ các anh chị, đă âm thầm hoạt động để bằng mọi cách, cho mọi người thấy được lá cờ vàng tự do của chúng ta - Tôi không biết nói ǵ hơn là tri ân tất cả các anh, các chị - Vả lại khi được nhận món quà mà ḿnh biết rằng đó là món quà quư, th́ ít ra người nhận cũng phải có ǵ để đáp lại ḷng tốt của người trao tặng chứ!  Tôi biết, có những thứ không thể dùng vật chất để đánh giá, đền ơn v....v.... cho nên tôi xin phép không đề cập đến những chuyện đó - Nhưng để tỏ ḷng biết ơn v́ những việc làm hữu ích chung của các anh chị, tôi tự hứa với ḷng tôi rằng ...Con cháu chúng tôi sẽ được chính chúng tôi truyền đạt, dạy dỗ, cho chúng hiểu rơ những tội ác mà người cộng sản đă gây ra cho dân tộc, đất nước, từ đó mới đưa đến hoàn cảnh trốn chạy, lưu vong của ông bà, cha mẹ chúng - Hiểu rơ được vấn đề, chúng mới biết xa lánh chủ nghĩa cộng sản, bảo vệ những quyền tự do mà chúng đang được hưởng, đồng thời biết tranh đấu cũng như giúp đỡ những đồng bào, hay đồng loại, c̣n đang phải sống trong những đất nước không có tự do.

       Kính chào quư Anh, Chị,