Bóng Thời Gian

Ngọc Hương

      Không biết mười hai tháng của một năm có mười hai ư nghĩ khác nhau hay không?

       Tháng Giêng Dương Lịch cuả ngày cũ là tháng được mệnh danh là "ăn chơi", là rảnh rỗi.  Tháng Giêng đánh dấu một năm Âm Lịch vừa qua.  Tháng Giêng đem hy vọng, hy vọng một năm mới b́nh an và may mắn.  Miền Bắc nước Mỹ, tháng Giêng là tháng của tuyết rơi.  Tuyết phủ mái nhà, tuyết ngập lối đi.  Tuyết vướng trên tóc.  Tuyết cản gót chân.  Trời xam xám buồn.  Tháng Giêng chợt nhớ bưă cơm tối quây quần ngày nào.

       Bước sang tháng Hai, tuyết vẫn rơi.  Hôm nào nhiệt độ vào khoảng 0 độ C, đă vội mừng cho ngày hôm đó.  Trời đất tối thật nhanh, những tảng tuyết đă đóng băng vun đầy thành phố... và lúc này mơ một làn gió... nóng.  Nhớ lại ngày xưa... cả lớp nhốn nháo khi vị thầy dậy môn Hóa Học giảng... "Một làn gió...nóng thổi qua... Gió... mà sao lại gọi là nóng?  Bây giờ th́ mới thật thấm thiá lời giảng dậy ngày đó v́ gió mang nhiệt độ cao hơn tuyết nhiều... cho nên theo nguyên tắc tính theo nhiệt độ th́ gió sẽ là gió nóng so với băng và tuyết!  Giữa tháng Hai lạnh buốt trên xứ người... Ngồi chải mớ tóc dài, chảy dài theo ṿng lưng rồi nhớ sao là nhớ, nhớ ṿng tay người t́nh thuở trước.

       Tháng Ba đàn chim trốn tuyết t́m về phố cũ.  Tảng sáng ra cả làng tṛ chuyện vang một góc vườn.  Chim có cánh, chim bay đi thật xa, người đành chôn chân một chỗ.  Tuyết tan từ từ, thành phố dụi mắt tỉnh giấc đông miên.  Cành cây nặng chĩu nụ chào mừng ngày xuân sắp đến.

       Tháng Năm muà xuân thực sự trở về.  Nhà vườn nhộn nhịp tưng bừng đón khách đến thăm.  Tháng Năm khoác lên người cái áo len nhẹ để đón gió xuân.  Tháng Năm cầm thỏi son hồng tô lên môi cầu mong có thể dấu bớt đi làn môi nhợt nhạt v́ buồn phiền chồng chất.

       Tháng Sáu vườn nhà ngập nắng, đàn bướm muôn màu vờn khóm cải sau vườn.  Mưa bay bay cho xanh ngọn cỏ.  Hạt sỏi tắm mưa hôn trộm những ngón chân trần trong đôi dép sang hè.  Tháng Sáu hoa bên ven đường rực rỡ, lá uống giọt mưa xanh cho lá thêm màu ngọc bích.

      "Tháng Sáu Trời Mưa" ḷng mang mang buồn trong nốt nhạc thủy tinh, trong lời th́ thầm cuả gịng nhạc được nghe trong những ngày xa xưa. 

       Tháng Bẩy mộng mơ ngày cũ cùng với mưa Ngâu.  Trái tim bỗng bâng khuâng rồi rộn ràng trong mộng mơ cuả truyền thuyết.  Ngắm hạt mưa bay nhớ chuyện t́nh ngày cũ.  Một câu chuyện t́nh đă được nghe để ngày sau xa xứ nh́n mưa mà nhớ tháng vàng, ngày ngọc.

       Tháng Tám trời đất ngập nắng.  Trong vườn trái cây toả mùi hương cuả quả chín.  Nắng sớm xuyên ngang khung cưả.  Ư nghĩ đột nhiên mọc cánh... Trời cao, cao, xanh ngắt.  Bước đôi chân trần trên đám cỏ nhung rồi ngả người cho mộng mơ t́m đến.  Tháng Tám làm thơ, tháng Tám tạm quên những khó khăn cuả cuộc sống đă vô t́nh xoá mất đi những cỏ hoa ngày cũ.

       Tháng Chín không gian, thời gian bước vào truyện cổ tích.  Trời xanh lơ trong nắng ban trưa.  Hàng cây lá đỏ ấp ủ nóc giáo đường.  Lá sống hai muà: Muà xuân và lúc đất trời vào thu.  Tháng Chín ngủ gục sau một lúc ngắm mây trời.  Nghe thoang thoảng đâu đây lời th́ thầm cuả thủy triều nơi miền duyên hải đă xa.

       Tháng Mười lành lạnh trong gió heo may.  Gió từ đâu đến cuốn đi ngàn lá.  Sao đêm vẫn sáng một góc trời.  Gối chăn cuốn thân h́nh cố giữ hơi ấm cho tṛn giấc ngủ, văng vẳng đâu đây câu thơ... Quơ vội ṿng tay nhưng chẳng c̣n ai...

       Tháng Mười Một xứ người rộn ràng v́ ngày hội đang đến. Bàn ăn la liệt những món cổ truyền kỷ niệm một muà màng tốt đẹp của nhóm người tiên phong dựng nước.

       Tháng Mười Hai đi lùng khắp chốn t́m cho được cành thông vưà ư.  Màn đêm buông xuống, phố phường mở hội Hoa Đăng chờ đón ngày Đấng Cứu Thế ra đời trong chốn khiêm nhường.  Thánh đường rộn ră, lời thánh ca vang vang...

       Tháng Tư, ngày cuối của tháng Tư khoác lên người một màu đen ảm đạm, màu của u buồn, màu của nỗi chết.  Ngày cuối cùng cuả tháng Tư, thu ḿnh trong góc pḥng.  Trong khoảnh khắc, qua làn nước mắt thấp thoáng đâu đây bóng người năm xưa trong màu áo trận.  Ôi tháng Tư đen... nhớ măi một đời.

4/2006