Xuân Chiến Thắng

Vũ Đ́nh Trường


Ngày chiến thắng ta về quê ăn Tết
Trái tim khô bừng nở rộ mai vàng
Gió tháng chạp mơn man hồn viễn khách
Cả đất trời nhộn nhịp đón Xuân sang
Từ xa cách bến sông buồn vẫn đợi
Những con thuyền đi biệt tận ngàn khơi
Người như lá nay đă rơi về cội
Nước xanh ḍng gờn gợn sóng mừng vui
Ta chen chúc giữa ḍng người tuôn chảy
Chợ cuối năm vàng rực ánh hoa đăng
Những cô gái môi đỏ ḷng dưa hấu
Xuân phập phồng trên ngực áo tṛn căng
Nhà ta đă dựng nêu cao ngoài ngơ
Tràng pháo hồng lủng lẳng trước hàng hiên
Chị đun bánh khói tan vào sương sớm
Mừng em về Xuân chiến thắng đầu tiên
Chị vẫn nghĩ em đi là mất hết
Đào thôi hồng, mai chẳng nở chào Xuân
Em trở lại chị mừng vui hơn Tết
Vành môi khô vương giọt lệ trong ngần
Chị chưng lại bộ lư đồng cũ kỹ
Lư ngày xưa em đánh bóng như gương
Dĩa quả tử, dừa, đủ, xoài vẫn vậy
Trên tủ thờ đôi mắt mẹ rưng rưng
Sáng mồng một vợ chồng đi hái lộc
Lá quê hương xanh thắm lại duyên già
Cùng lũ trẻ chơi bầu cua cá cọp
Tiếng em cười quên hết quăng đời qua
Mồng hai đến theo bạn bè ra phố
Ghé trường xưa t́m lại dấu chân hoang
T́m quyển vở bỏ quên ngày băi khóa
Cả thiên đường sâu dưới bụi thời gian
Mồng ba Tết ta về khu chiến cũ
Dấu lửa binh đă khuất giữa muôn trùng
Cỏ tranh mọc che kín hầm công sự
Đàn sơn ca nay trở lại cùng rừng
Bao nhiêu năm ta chào Xuân xứ lạ
Những mùa Xuân ngơ ngác giữa quê người
Nay chiến thắng về vui Xuân đất mẹ
Hồn ta ch́m trong hạnh phúc vàng tươi
Chợt nh́n lại, thấy quanh ḿnh tuyết trắng
Rừng không c̣n, không cả bóng đàn chim
Ôi! Cũng chỉ một mùa Xuân mơ ước
Một mùa Xuân ta đỏ mắt trông t́m