Ta chợt thấy mắt ta như mờ lệ.
Nhìn màu cờ vàng ngày trước thân yêu.
Thấy như đâu đây hình bóng năm nào.
Của chiến hữu cùng nhau đi giữ nước.
Đường hành quân vung cờ ta tiến bước.
Bao bạn bè ngã xuống để cờ bay!
Nào ngờ đâu ta lại có một ngày!
Ôm mối hận vắng bóng cờ từ đấy.
Nhưng hôm nay lòng ta như sống dậy.
Cờ vàng xưa đang ngạo nghễ tung bay.
Trên xứ người và mãi đến ngày mai.
Đã công nhận cờ vàng ta chính nghĩa.
Nơi suối vàng bạn mỉm cười yên nghỉ.
Còn ta vui cho hết nửa cuộc đời.
Mong một ngày quê mẹ khắp nơi nơi.
Cờ thân ái sẽ thay màu cờ máu.