Tam NươngHoàng ĐứcNăm 1974 thuyên chuyễn vào Sài G̣n, Huỳnh chưa dám mang vợ con cùng vào nơi phồn hoa đô hội đă từng được mệnh danh là Ḥn Ngọc Viễn Đông v́ đang c̣n loay hoay kiếm nơi cư trú, một vấn đề nhức đầu cho những ai chân ướt chân ráo muốn vào đây để nh́n "đèn Sài G̣n ngọn xanh ngọn đỏ, đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu". Lương tiền công chức dành dụm chẳng được bao nhiêu, làm thế nào mà tậu được một căn nhà như căn nhà của Huỳnh ở miền Trung. Chỉ nghĩ đến phải cư ngụ trong một con hẻm nhỏ với địa chỉ gồm số nhà nằm trên hai ba cái vạch mà giới b́nh dân gọi là "xẹt", Huỳnh đă thấy thối chí, những muốn làm đơn xin trở lại nhiệm sở cũ nơi đă quen nước quen cái cho khoẻ thân, hơi đâu mà bon chen xuôi ngược về thủ đô làm ǵ cho mệt thân xác, hao tổn tinh thần. Nhưng rồi may mắn thay, một buổi sáng đang ngồi ở vĩa hè, trước Bưu Diện Sài G̣n, x́ xụp húp tô bún ḅ ớt cay xé họng, nước mắt nước mũi tùm lum, Huỳnh t́nh cờ gặp người bà con bên vợ cũng ngồi ăn điểm tâm ở bàn cạnh bên. Trong câu chuyện trên trời dưới đất, Huỳnh than thở là đang t́m nơi tá túc để mang vợ con vào Sài G̣n, cậu em vợ bảo rằng cậu đang ở một ḿnh trong một căn nhà ở cư xá Thanh Đa gồm có 3 pḥng ngủ, nếu Huỳnh bằng ḷng th́ cậu ta sẽ cho thuê 2 pḥng c̣n để trống v́ mấy lâu nay không dám cho ai thuê sợ gặp phải người không đứng đắn. Cậu ta hiện theo học Quốc gia hành chánh năm cuối nên cũng sẽ xa Sài G̣n sau khi tốt nghiệp. Thật là sắp chết đuối vớ được chiếc phao, buồn ngủ mà gặp chiếu manh th́ c̣n ǵ hạnh phúc cho bằng! Chưa cần biết nhà cửa rộng hẹp to nhỏ ra sao, Huỳnh bằng ḷng liền tút xuỵt và tiện thể đang ngồi trước Bưu Điện, Huỳnh nhảy chân sáo vào đánh ngay một điện tín báo tin cho vợ đă t́m ra chổ ở và bảo vợ thu xếp vào Sài G̣n gấp, cho chàng chấm dứt cảnh cơm đường cháo chợ. Đă an cư lại lạc nghiệp v́ vợ Huỳnh cũng vừa được sự vụ lệnh thuyên chuyễn vào Sài G̣n theo chồng. Sống cuộc sống b́nh lặng của công chức, lương ba đồng ba cọc cố định, sáng cỡi Honda ra đi sớm, chiều lái Honda trở về cư xá, cuộc đời cứ như thế êm trôi tưởng rằng sẽ kéo dài cho đến tuổi về hưu. Ai ngờ một sớm một chiều Sài G̣n đổi chủ. Sáng 30 tháng Tư năm 1975, đứng trên bao lơn nhà ở cư xá Thanh Đa nh́n lên cầu B́nh Triệu thấy những chiếc xe chở đoàn quân ngô nghê như mán lạc vào thành phố, đoàn quân bất ngờ chiến thắng, ḷng Huỳnh như hụt hẫng, vụt chùng xuống, một nỗi bâng khuâng mênh mang xâm chiếm tâm hồn. Huỳnh nghẹn ngào, có một cái ǵ không xác định được chợt chẹn ngang lồng ngực khiến Huỳnh khó thở. Lần đầu tiên trong đời, Huỳnh biết thế nào là ngổn ngang trăm mối tơ ḷng, tuy trăm mối mà chẳng có mối nào có h́nh dáng rơ rệt trong tâm trí. Tất cả chỉ là mông lung mờ ảo. Một niềm đau man mác, một mối sầu bất chợt xâm chiếm ḷng Huỳnh, lăng đăng như mây trời không định hướng. Lịch sử đă sang trang! Đời Huỳnh cũng bắt đầu bước vào một khúc quanh. Căn nhà Huỳnh đang cư trú phải trả lại cho bố mẹ của cậu em vợ cùng gia đ́nh vừa từ Nha Trang vào Sài G̣n mong t́m một ít tự do hơn cuộc sống ở các tỉnh lẻ. Huỳnh lại một lần nữa điên đầu v́ t́m nơi cư trú trong cảnh tranh tối tranh sáng của một chế độ vừa sụp đổ và một chế độ mới, chưa thực sự thành h́nh, đang thay thế chế độ cũ. Nhưng, số Huỳnh h́nh như cung gia cư lúc nào cũng được hanh thông hay là tại Huỳnh có số được quư nhân pḥ hộ nên một lần nữa Huỳnh lại may mắn t́m được một căn nhà nhỏ trong con hẽm xóm Cầu Sơn gần ngă ba Hàng Xanh. Một gia đ́nh phải rời Sai G̣n về vùng kinh tế mới nên đă vội vă bán căn nhà để làm vốn liếng sinh nhai. Căn nhà trị giá vào thời đó chỉ hai trăm đồng sau khi đă đổi tiền Việt Nam sang tiền Hồ. Ngân quỹ gia đ́nh chỉ c̣n mấy chục, Huỳnh lại bị thất nghiệp v́ tính gàn bướng không thể chịu nổi sự hạnh hoẹ của lũ người "chiến thắng" . May thay vợ Huỳnh có chiếc đồng hồ Seiko, không người lái, ba cửa sổ, mặt đồng hồ màu xanh lơ trữ t́nh được dân Bắc mê như điếu đổ. Thế là đem ngay ra chợ trời Huỳnh thúc Kháng bán ngon ơ 200 đồng giấy bạc có h́nh ông già râu dê. Bán đồng hồ đem về mua ngay căn nhà nhỏ. Khó mà tưởng tượng nổi một căn nhà giá bằng chiếc đồng hồ! Huỳnh vẫn thường bảo rằng gia đ́nh chàng đang ở trong một cái vỏ đồng hồ. Hăng Seiko biết được điều này hẳn là hảnh diện phải biết! Những ngày tháng nối tiếp sau lần an cư này là những ngày tháng lênh đênh của Huỳnh. Làm đủ mọi ngành nghề, đạp xe ba gác chở hàng, chở luôn cả người. Ngày đầu tiên ra nghề, gặp phải sao quả tạ: Người khách đầu tiên mướn Huỳnh chở hàng là một bà có thân h́nh như "chiếc bồ lương trấn gió" mà lúc sau này qua Mỹ khi vốn liếng tiếng Anh của Huỳnh đủ cho anh múa tay mà người Mỹ có thể hiểu, anh mới biết đàn bà thân h́nh bồ tượng như vậy gọi là "overweight lady". Cái bà "lady" này ngồi lên xe ba gác của Huỳnh và một đống hàng hoá kếch xù khiến cho Huỳnh mệt bở hơi tai, ́ à, ́ ạch khi th́ g̣ lưng đạp, lúc th́ phải nhảy xuống xe để đẩy chứ không thể nào đạp nổi. Những lúc như thế này phải chi bà ta nhảy xuống xe cho Huỳnh đở nặng th́ hạnh phúc biết bao nhiêu! Không, bà vẫn ngồi chễm chệ trên xe, mặc cho Huỳnh đẩy xe muốn hụt hơi. Nhờ ơn Trời, Phật, cuối cùng rồi Huỳnh cũng đưa "nàng" về dinh an toàn trên xa lộ. Và, sau chuyến xe lịch sử này Huỳnh vội vàng giả từ vũ khí, đem xe ba gác trả cho chủ cho thuê mướn, không một niềm luyến tiếc. Cuộc đời ba ch́m bảy nổi chín lênh đênh này đă đưa Huỳnh ra chợ trời thuốc Tây Tân Định. Cảm ơn thằng bạn học cùng lớp ở phương trời Tây, lâu lâu nhớ đến Huỳnh đang lây lất trên các nẻo đường đất nước bằng những gói quà nhỏ gồm một ít thuốc Tây mà người dân Việt Nam quá quen thuộc không thể thiếu trong những lúc ốm đau. Những thứ thuốc hiếm quư trong giai đoạn này không được để dành cho Huỳnh hay thân nhân, mà sau khi được nâng niu trên tay, sẽ nằm trên sạp hàng của chợ trời Tân Định, để đổi lấy một ánh mắt hí hửng của các con, một nụ cười tươi của vợ khi Huỳnh mang về một món ăn ngon từ lâu thiếu vắng trên mâm cơm gia đ́nh. Suốt ngày, Huỳnh, trên con ngựa sắt, bôn ba xuôi ngược, mánh mung đủ mọi thứ hàng hoá như sách báo cũ tại chợ trời Bùi quang Chiêu, áo quần cũ, các hoá chất như thuốc tẩy đường Hyposulfite de sodium để làm cho đường trắng, và đồng đen. Không biết từ đâu bỗng phát sinh ra cơn sốt lùng sục đồng đen, đi đâu cũng nghe nói đến đồng đen. H́nh như bọn con buôn vàng bạc đă dùng đồng đen để pha chế vàng giả bán ra thị trường. Huỳnh t́m xem trong nhà có thứ ǵ có thể may mắn làm bằng đồng đen để chôm đem bán cho dân "phe phẩy". Huỳnh đến thăm viếng bà con, bạn bè với mục đích nh́n lom lom vào bàn thờ nhà người ta, xem có lư trầm, bát nhang, hay chân đèn bằng đồng đen không, để gạ mua. May mắn thay Huỳnh chẳng kiếm được một mănh vụn đồng đen nào để khỏi phải ân hận v́ dụ dỗ thân nhân bán những cổ vật có tính cách thiêng liêng trong việc thờ phụng tổ tiên, những kỷ niệm mà chẳng ai muốn rời bỏ trừ trường hợp quá túng đói. Mỗi khi nghĩ lại quăng đời trôi dạt này Huỳnh lại tự mĩm cười khi nhớ ra ḿnh đă có lúc xuống dốc thê thảm:
Đồ nhà anh bán anh chômSau cùng, gặp được thằng bạn đang làm chủ một tổ hợp hoá chất, Huỳnh về làm việc với hắn. Cuộc đời từ nay tạm gọi là ổn định v́ có lương hàng tháng. Những lúc trúng được hợp đồng sản xuất lớn, Huỳnh được bạn cho thêm chút bổng lộc ngoại (bonus) nên t́nh h́nh tài chánh đă dễ thở hơn trước rất nhiều. Huỳnh mon men về lại khu cư xá Thanh Đa để t́m mua nhà v́ dân cư ngụ ở đây phần nhiều là công chức cở bự thời xưa nên đă lần lượt ra đi, để lại nhà cửa cho thân nhân và những người này giấy tờ lại chẳng hợp lệ nên họ bán đổ bán tháo kiếm chút tiền c̣m. Lại nữa có tin đồn nhà nước sẽ trưng thu khu cư xá này nên chẳng ai dám mua nhà trong cư xá. Huỳnh vốn có máu liều và tin vào cái số có cung gia cư hanh thông nên bàn với vợ mua một căn nhà tại đây với giá thật rẽ. Kể ra th́ Huỳnh cũng dựa vào cái thế vợ Huỳnh là công nhân viên chức nhà nước, có giấy tờ hợp lệ nên mới mua ào cái nhà mà không ai dám mua v́ t́nh trạng bấp bênh của các khu chung cư, nay bị doạ trưng thu, mai bị doạ nhà nước cướp giật. Giao thiệp với đủ hạng người trên chợ đời Huỳnh kiếm được một "tuyau" tổ chức vượt biên, anh về bàn với vợ kiếm tiền ra đi theo "Bác" t́m đường cứu nước. Vợ Huỳnh gom góp tất cả nữ trang c̣n sót lại, những kỷ vật mà nàng chưa chịu ĺa bỏ, đem ra chợ trời quư kim đổi lấy mấy lượng vàng. Đem chiếc Honda bán nốt để đủ tiền đặt cọc cho chủ chốt vượt biên. Phần c̣n lại Huỳnh hứa sẽ thanh toán ngay sau khi ra đến "cá lớn" v́ vợ Huỳnh đă làm giấy tờ hợp lệ để lại nhà cho Bố, Mẹ và đă được Mẹ hứa cho mấy cây vàng để đóng nốt cho chủ tàu khi gia đ́nh Huỳnh đến được con cá lớn. Chỉ đến được cá lớn, chủ tàu sẽ đem giấy báo tin có chử kư của Huỳnh về, và người nhà phải chung hết sở phí c̣n lại. Sau đó, gia đinh Huỳnh có được may mắn đến bến bờ tự do hay là bị cá lớn thật sự nuốt vào bụng, chủ tàu không chịu trách nhiệm. Ra đi liên miên và thất bại triền miên, Huỳnh đâm ra tin dị đoan và cố gắng t́m một cái ǵ có thể giúp Huỳnh gặp may mắn. Chợt nhớ trong các câu chuyện thần thoại La Hy có nhân vật Ulysse thích ngao du sơn thuỷ, thường xuyên lênh đênh trên mặt biển và có hôm đă tự trói ḿnh trên cột buồm để nghe được tiếng hát của các mỹ nhân ngư mà không bị quyến rủ nhảy vào ḷng biển để đi theo các nàng cá. Huỳnh thủ sẳn trong túi quần một mảnh giấy ghi thật lớn chữ Ulysse và chữ kư của Huỳnh để làm ám hiệu mật mă báo tin cho người nhà là đă đến được con "cá lớn". Vượt biển t́m cái sống trong cái chết mà cũng c̣n lăng mạn, muốn được như Ulysse gặp mỹ nhân ngư, nghĩ lại, Huỳnh thấy ḿnh chẳng giống ai. Nhưng, một liều ba bảy cũng liều ! Bằng mọi giá phải ra đi! Gia đinh Huỳnh tính tới tính lui âm mưu vượt biên 7 lần thất bại, lâm vào cảnh lao tù 2 lần. Lúc th́ "taxi" ra khơi không t́m thấy "cá lớn", lúc đang nằm trong "nhà ém" phải vội vă ra về v́ động ổ, có lúc may mắn hơn, lên được cá lớn, tưởng phen này đến được bến bờ tự do, ai ngờ ra cửa biển Long Phú tàu lại bị mắc cạn ở các cồn cát. Huỳnh nhớ đọc truyện Tam Quốc Chí có đoạn quân sư của nhà Thục là Bàng Thống đem quân đi đánh bị phục kích chết tại g̣ Lạc Phụng. Quân sư Khổng Minh ở nhà lần tay đoán số, biết rằng chắc chắn Bàng Thống phải hy sinh v́ Bàng Thống biệt hiệu là Phụng Sồ tức là con phụng con nhỏ bé mà lại hành quân đi ngang ngọn đồi tên gọi Lạc Phụng tức là con phụng bị rơi th́ làm sao mà tránh khỏi cái chết. V́ tin như vậy nên Huỳnh nhất quyết theo tổ chức vượt biên ra cửa biển Long Phú v́ Huỳnh tuổi Th́n cầm tinh con rồng mà lại ra đi từ cửa biển Long Phú tức là "rồng giàu", như vậy là theo khoa bói toán quá hạp thời, hạp số, chắc chắn thế nào cũng thành công, sang đến xứ Cờ Hoa làm nên sự nghiệp giàu sang phú quư như cái tên Long Phú. Thế mà vẫn cứ long đong măi cho đến lần thứ 8 mới thành công. Cũng may là tổ chức vượt biên này rất lương thiện, chỉ cần đóng tiền một lần và tổ chức sẽ lo cho đến bao giờ ra đi bằng được mới ngưng trách nhiệm. C̣n nhớ tối ba mươi Tết năm 1984 trong lúc đang đón Giao Thừa th́ nghe có tiếng gơ cửa, Huỳnh vội vàng ra mở cửa v́ cứ nghĩ là con cháu gái kêu bằng Bác đến xông đất v́ đă "đặt cọc" nó từ trước để lấy hên chứ năm lần bảy lượt vượt biên đều thất bại Huỳnh nản chí anh hùng lắm rồi.Thấy tuổi con cháu gái hạp với tuổi ḿnh nên đă đặt cọc nó đến xông đất đầu năm, ngay sau Giao Thừa. Thế mà lúc mở cửa, Huỳnh tá hoả tam tinh thấy ba cô gái phấn son loè loẹt, áo quần hoa hoè hoa sói, miệng cười toe toét hỏi thăm một thằng cha căng chú kiết nào đó bạn của 3 cô.Thế có tức hộc máu mồm không cơ chứ! Nếu không dằn được máu du côn chắc Huỳnh đă chuởi vào mặt: "Đồ con gái vô duyên, đi t́m trai đầu năm vào lầm nhà thiên hạ!" Ngẫm nghĩ chắc năm này cũng sẽ thất bại, không thể nào vượt biên nổi v́ đầu năm gặp "ba con ranh" tức là ứng vào hạn Tam Nương trong khoa bói toán. Theo Lốc Cốc Tử th́ trong lịch sách hàng năm, có một ngày thật xui là ngày Tam Nương, nếu làm ăn hay tính toán bất cứ chuyện ǵ mà chẳng may rơi vào ngày Tam Nương này, là mọi sự sẽ đi đoong. Huỳnh không tin lắm vào khoa bói toán nhưng lại ưa đọc những truyện Tàu mà trong các truyện Tàu th́ đầy dẫy những chuyện hoang đường kiểu này nên Huỳnh đâm ra lo lắng buồn phiền v́ thất bại đă triền miên. Tối mồng Một Tết, con mèo nuôi trong nhà bỗng chuyễn bụng kêu réo om ṣm v́ sinh con khó, vợ Huỳnh phải đóng vai bác sĩ thú y bất đăc dĩ đở đẻ cho mèo. Thấy mèo mẹ nằm run rẩy v́ lạnh, vợ Huỳnh phải quạt lửa hong ấm và vuốt bụng mèo giúp nó giảm cơn đau. Kéo từ từ ra khỏi bụng mèo hai con mèo con ướt nhẹp chỉ thoi thóp thở, con mèo mẹ đuối sức cứ mỗi lần ra một con là phải ăn một cái nhau để bồi bỗ sức khoẻ. V́ vậy cái nhau của mèo rất quư, gần như chẳng ai có thể lấy được nhau mèo. Tưỏng đâu đă hết nhiệm vụ hộ sinh ngờ đâu vẫn c̣n một con mèo con trong bụng mèo mẹ . Sau khi con mèo thứ ba lọt ra khỏi ḷng mẹ, vợ Huỳnh nhét cái nhau của mèo vào miệng mèo mẹ, nhưng mèo mẹ nhất định không chịu ăn mà nhả ra trên tay của vợ Huỳnh cứ như là muốn tặng cho vợ Huỳnh để cảm ơn đă hộ sinh cho nó. Thông thuờng cái nhau là vật để bồi dưỡng sức khoẻ cho mèo mẹ lúc sinh đẻ thế mà nó không chịu ăn. Vợ Huỳnh do đó nhận được cái nhau mèo. Ba con mèo con chẳng hiểu v́ lư do ǵ không thể sống được. Bấy giờ Huỳnh mới trổ tài bói toán, diễn dịch sự kiện vừa phát sinh: Ba con mèo tượng trưng cho tam nương, không cần biết là mèo đực hay mèo cái, đă bị chết, như vậy tam nương đă về chầu Diêm Vương. Như thế là cái hạn Tam Nương lúc đầu năm đă bị hoá giải và gia đ́nh Huỳnh không c̣n bị chi phối bởi vận mạng xui xẻo nữa, lại thêm vợ Huỳnh vừa nhân được cái nhau mèo thật quư nên phen này nếu tổ chức vượt biên gọi lên đường là thế nào cũng thành công. Quả thế, lần thứ 8, khăn gói về miền Tây, vào nhà ém ở Cần Thơ, chờ đêm tối, xuống "taxi" ra cá lớn, gia đ́nh của Huỳnh đă đến được trại tỵ nạn Galang ở Nam Dương theo như quẻ bói của Huỳnh "tiên sinh" đệ tử của Quỷ Cốc Tiên Ông , sư phụ của Tôn Tẩn và Bàng Quyên đời Xuân Thu bên Tàu. Huỳnh nghĩ chuyến đi thành công một phần cũng nhờ vào "lá bùa" có viết tên thuỷ thủ thần thoại Ulysse mà Huỳnh thủ sẳn trong túi lúc lên "cá lớn." Câu chuyện Tam Nương kể hầu quư vị đầu năm, để quư vị chiêm nghiệm về khoa bói toán và t́m được vài giây phút vui Xuân. |