|
Rừng Núi Biên Pḥng
Huy Văn
Rừng lại gọi ta về trên đồi núi
Khi gót giày c̣n lấm đất Tịnh Biên (1)
Chưa quen tên với buôn, làng, đèo, suối
Đă từng ngày nếm bụi đỏ cao nguyên.
Rừng xanh thẳm cho trời mây hiu quạnh
Đường xa đo bằng rựa vác trên tay
Lính biên pḥng: Kinh, Thượng chẳng giống ai
Ngày cởi áo, đêm co ro thấm lạnh.
Rừng tiếp núi lùa sương vào thung lũng
Núi bạt ngàn, dựng đá, trổ cây xanh
Trại biên pḥng chẳng khác một cḥi canh
Đặt cặp mắt xuyên Trường Sơn thầm lặng.
Cây che nắng thâm u màu hoang vắng
Đất dầm mưa, lạnh ẩm, buốt thịt da
Gió đồi cao , mây triền thấp: "Vượt qua!"
Bung con cái đi làm ăn: "Cố gắng!"
Có tiếng nổ! "Chuân Uy ơi , no băn!"(2)
Nón trên đầu, nhảy vội xuống hào sâu
Cứ như thế nhiều đêm dài thức trắng
Luôn phập phồng: sơn pháo dội đêm thâu.
Lính hăm hở vào buôn "bắt cái nước"(3)
Thăm vợ con thăm lại mái nhà 'Rong
Khói sương chiều lăng đăng mấy tầng không
Ngày yên lắng hiếm hoi, đầy ơn phước.
Kinh và Thượng, tiếng Khèn ḥa Vọng cổ
Pháo, đạn, bom phủ u tịch Cồng, Chiêng
Rừng ôm núi: biên pḥng đầy gian khổ
Hạnh phúc thay, một ngày nắng b́nh yên.
(Trại Lư Thế Lợi, Pleimerong, Pleiku 08/11/1973)
1- Quận giáp ranh biên giới Việt, Miên thuộc Tỉnh Châu Đốc.
2- "Chuẩn Úy ơi, nó bắn!" 3- Uống rượu cần
| |