Chúng Ta Có Quyền Hănh Diện

CHỨNG NHÂN THẦM LẶNG

MẬU THÂN Ở HUẾ

Thiên Nga


       . . . . . .

       Thiên Nga: Thế c̣n các thành phần thoát ly năm 1966 đă đột nhập trở về lại vào dịp Tết, sau khi VC rút lui th́ thành phần đó đi đâu?

       Th/Tá Liên Thành: Các phần tử đó đều theo chân VC rút vào mật khu, như Hoàng phủ Ngọc Tường, Hoà thượng Thích Đôn Hậu, bà Tuần Chi v.v... sau đó có một số xâm nhập trở lại hoạt động.

       Thiên Nga: Theo tôi biết, sau Tết Mậu Thân t́nh h́nh an ninh tại Huế rất ổn định v́ những thành phần nằm vùng và thân Cộng đă theo chân VC rút vào mật khu.  Nhưng đến năm 1972 thời kỳ mùa hè đỏ lữa lúc VC tấn công Quảng Trị th́ t́nh h́nh tại Huế như thế nào?

        Th/Tá Liên Thành: T́nh h́nh an ninh tại Huế vào năm 1972 rất nguy hiểm.  VC lại muốn áp dụng chiến dịch tấn công Huế như Tết Mậu Thân.  Chúng đem sư đoàn VC 324 trở về lại bao vây ở ṿng ngoài, trong nội thành th́ tên Hoàng kim Loan có kế hoạch tập họp dân chúng biểu t́nh, tổng nổi dậy cướp chính quyền, bằng cách chiếm các cơ sở, công ốc thành phố, ṭa hành chánh, rồi treo cờ VC lên.  Kế hoạch của chúng là như vậy.  May thay tôi đă kịp thời phá vỡ được âm mưu của chúng.  Anh c̣n nhớ năm 1972 VC điều quân vượt vĩ tuyến 17 đánh chiếm thành phố Quảng Trị và sư đoàn 3 bộ binh di tản chiến thuật.  Nếu không phá vỡ được âm mưu ấy th́ khi mất Quảng Trị và dân chúng di tản ùa vào thành phố Huế, gây hỗn loạn cho thành phố, th́ VC sẽ nhân cơ hội bằng vàng ấy thi hành kế hoạch cướp chính quyền ngay.  Một đêm trước ngày mất thành phố Quảng Trị, tôi cho trực thăng bay về các quận và chở tất cả chỉ huy trưởng Cảnh Sát quận về họp khẩn cấp.  Sau khi họp xong, tôi lấy danh sách hạ tầng cơ sở VC của các quận kể cả những người có liên hệ gia đ́nh với VC, tôi kư liền 5000 giấy tạm giữ giao cho các chỉ huy trưởng quận về bắt ngay.  Tôi liên lạc với cố vấn Mỹ xin biệt phái 6 chiếc trực thăng, để đưa những người bị bắt về Huế.  V́ số lượng người bị tạm giữ quá nhiều, tôi xin Trung tướng Ngô quang Trưởng cấp cho phương tiện chuyên chở.  Sau đó tất cả những người nầy được di chuyển bằng hải vận hạm HQ 500 ra tạm giữ tại đảo Phú Quốc.  Sau khi t́nh h́nh Huế đă ổn định, quân ta đă tái chiếm Quảng Trị, lúc đó tôi mới đem những người bị tạm giữ tại Phú Quốc trở về để thanh lọc và đă bắt được rất nhiều cán bộ t́nh báo và cơ sở của VC.  Nhờ đó đă vô hiệu hóa được kế hoạch chiếm Huế của VC vào năm 1972.

       Cũng vào năm 1972, tôi đă bắt được một cán bộ t́nh báo nằm vùng cao cấp của VC là Thiếu Tá Lê cảnh Thâm, cựu trưởng ty Cảnh Sát tỉnh Quảng Trị.  Lê cảnh Thâm là em của Lê cảnh Xuân, tự là Năm Đen, Thiếu Tá Quân báo của VC (c̣n gọi là cụm t́nh báo chiến lược).  Thâm đă được móc nối từ khi c̣n là Hạ sĩ trong quân đội VNCH, sau đó chúng đă dùng đủ mọi cách kể cả tiền bạc để mua chuộc và đưa Thâm vào học trường Hạ Sĩ Quan, rồi đưa Thâm vào hoạt động nằm vùng trong một đảng phái chính trị.  Năm 1966 đảng này có công trong vụ biến loạn miền Trung, nên đă có một số điều kiện giữa chính phủ và đảng.  Trong dịp đó đảng đă đề cử Lê cảnh Thâm làm trưởng ty Cảnh Sát Quảng Trị.  Đến lúc đó cơ quan t́nh báo chiến lược vẫn chưa xử dụng con bài Lê cảnh Thâm.  Mùa hè đỏ lửa năm 1972, tôi không biết bằng cách nào Lê cảnh Thâm lại vào nằm trong Trung Tâm Hành Quân của Bộ Tư Lệnh tiền phương Quân Đoàn I đóng tại Mang Cá, Huế.

       Anh c̣n nhớ, tôi đă nói với anh là năm 1972 tôi bắt được tên Trung Tá Hoàng kim Loan của cụm t́nh báo chiến lược.  Do sự khai báo của Loan tôi mới biết được Lê cảnh Thâm là cán bộ nằm vùng của VC.   Phải bắt Lê cảnh Thâm ngay v́ y đang hoạt động trong Trung Tâm Hành Quân của Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn.   Kế hoạch hành quân sẽ bị tiết lộ.

       Sau khi đă có đủ các dữ kiện, tôi cùng với Th/Tá Cố vấn Mỹ vào gặp Trung Tướng Ngô quang Trưởng. Người Trung tá Chánh văn pḥng của tướng Trưởng nhất định không cho vào, bắt tôi phải theo hệ thống quân giai: "tŕnh cho Đại Tá Tỉnh Trưởng rồi Tỉnh Trưởng sẽ tŕnh cho Tư Lệnh".  Tôi bảo rằng đây là chuyện Mật và Khẩn, tôi phải đích thân tŕnh Trung Tướng.  Chánh văn pḥng quá nguyên tắc, nhất định không cho tôi vào.  Th/Tá cố vấn của tôi quá bực ḿnh, nói với ông chánh văn pḥng: "Đây là giờ phút mất hay c̣n của thành phố Huế, anh không cho Th/Tá Liên Thành vào gặp tướng Trưởng th́ phải chịu trách nhiệm, tôi sẽ đưa Th/Tá Thành đến gặp Trung tướng cố vấn của tướng Trưởng và Trung tướng cố vấn sẽ cùng với Th/Tá Thành đến gặp tướng Trưởng."   Lúc đó ông ta mới chịu cho tôi vào, nhưng nhất định không cho người cố vấn Mỹ vào theo tôi.   Người cố vấn bực ḿnh bảo: " I don' t care, this is your country, not mine."

       Tôi vào gặp tướng Trưởng và tŕnh cho ông tất cả lời khai của Hoàng kim Loan, sau khi nghe xong lời khai tướng Trưởng hoảng hồn, ông hỏi tôi:

       - Tên này bây giờ đang ở đâu?

       - Tŕnh Trung tướng, nó đang ở bên cạnh ông, đang làm sĩ quan hành quân của Bộ Tư Lệnh Tiền Phương.

        - Cho bắt ngay. Tướng Trưởng bảo.

       Tôi tŕnh là nếu bắt th́ sẽ lộ tất cả những cơ sở của chúng, mà ta chưa bắt và chưa phát giác đang nằm trong hàng ngũ quân đội của ta, chúng sẽ chạy trốn hết. Tướng Trưởng hỏi tôi:

       - Bây giờ phải bắt cách nào cho khỏi bị lộ?

       - Xin Trung Tướng liên lạc với Thiếu tướng Lê khắc B́nh Tư lệnh Cảnh Sát và xin tướng B́nh cho lệnh xin biệt phái Lê cảnh Thâm trở về lại Cảnh Sát để được bổ nhiệm đi làm trưởng ty.

       Tướng Trưởng thấy đề nghị của tôi hợp lư nên gọi điện thoại nói chuyện với tướng B́nh ngay, sau đó đưa điện thoại cho tôi nói chuyện với tướng B́nh.  Tướng B́nh chấp thuận đề nghị của tôi và ra lệnh bắt ngay tên Lê cảnh Thâm.  Chờ đợi trong văn pḥng tướng Trưởng khoảng nửa giờ th́ có công điện từ Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Quốc Gia, bổ nhiệm Lê cảnh Thâm làm Trưởng Ty Cảnh Sát Pleiku và tôi có nhiệm vụ cấp phương tiện di chuyển cho Thâm đi đáo nhậm nhiệm sở mới ngay.

       Khi Lê cảnh Thâm nhận được lệnh bổ nhiệm th́ qua tŕnh diện trung tướng và cùng tôi ra xe đi ngay.  Ngồi trên xe tôi, anh ta sung sướng nói chuyện huyên thuyên. Một lúc sau tôi bảo:

       - Anh Thâm, tôi nói thật với anh là anh đă bị bắt.  Mọi chuyện anh làm chúng tôi đă biết tất cả , anh cũng đă ở trong ngành Cảnh Sát th́ anh đă rơ, tôi không c̣n cách ǵ giúp anh, ngoại trừ anh hợp tác với chúng tôi.

       Lúc đầu anh ta chối, nhất định là không nhận cán bộ VC nằm vùng.  Tôi bảo:

       - Anh chối cũng vô ích v́ cán bộ điều khiển của anh hiện đang nằm trong tay tôi.

       Anh ta không tin, tôi đưa anh ta đến ngay cơ sở mà tôi đang giam giữ Hoàng kim Loan, cho anh ta nh́n thấy tên Loan, cán bộ điều khiển của anh ta, lúc đó anh ta mới hết đường chối.

       Tôi chỉ điều tra Lê cảnh Thâm được khoảng hai giờ th́ có công điện từ Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát bảo phải giao tên Thâm cho cơ quan thẩm vấn quốc gia.  Khi nhận được lời khai của Thâm, tôi đến ngay cơ sở của chúng ở gần cửa Đông Ba, bắt ngay Thiếu Tá Khuê làm quân bưu chính của Tiểu Khu, là cơ sở quân báo của Thâm.  Kế bên nhà của Khuê là tiệm thuốc bắc, chủ tiệm là một người trông rất hiền lành đạo mạo, tôi lục soát khắp nhà của y và t́m được một máy truyền tin, đây là một loại máy chuyển tin ra Bắc vô cùng tối tân (thời điểm năm 1972).  Khi muốn chuyển tin, chỉ cần đọc bản tin vào cuộn băng xong bấm một cái là bản tin được chuyển đi ngay, nơi nhận sẽ giải mă.  Tên cán bộ đóng vai thầy thuốc bắc này cấp bậc Thiếu tá, phụ tá của Hoàng kim Loan.

       Sau đó tôi phát giác được tên tùy phái của Đại tá Lê văn Thân, tỉnh trưởng Thừa Thiên cũng là người của Hoàng kim Loan. Khi đến bắt tên này th́ Đại tá Thân bảo tôi:

       - Sao anh bắt thằng này, thằng này nó hiền lắm mà.

       - Thằng này nó giết Đại tá đó, Đại tá có biết không? Tôi nói.

        Tên tùy phái đă chụp h́nh tất cả tài liệu của hành chánh và quân đội mà các pḥng, ban tŕnh lên tỉnh trưởng.

       Theo lời khai của Hoàng kim Loan, tôi đă bắt được rất nhiều cơ cở t́nh báo nằm vùng của chúng, nếu không phá vỡ kịp thời th́ Huế đă bị tấn công như hồi Tết Mậu Thân năm 1968.

       Thiên Nga: Cám ơn anh Thành đă cho biết những chi tiết về t́nh báo thật là hấp dẫn.  Tôi rất muốn biết làm thế nào mà anh bắt được tên trung tá Hoàng kim Loan.

       Th/Tá Liên Thành: Câu chuyện đó dài lắm, nếu có dịp tôi sẽ kể cho anh, c̣n chuyện Mậu Thân thế là tạm đủ phải không anh, lâu quá rồi cũng không nhớ được nhiều chi tiết, hy vọng cuộc nói chuyện của chúng ta hôm nay không phí thớ giờ của anh.

       Thiên Nga: Rất là hấp dẫn, cám ơn anh rất nhiều. Hẹn gặp anh lần tới.