Chuyện Giả Đ̣

 

Cách Ǵ Để Quên

Mũ Nâu Thiện Xạ


       "Đời sống con người chóng qua như cỏ, như bông hoa nở trong cánh đồng, một cơn gió thoảng đủ làm nó biến đi. Nơi nó mọc, cũng không c̣n mang vết tích".

       Đây là những lời hát trong bài Đáp Ca lễ cầu hồn, mà người công giáo thường hát, trong các thánh lễ cầu nguyện cho những người đă qua đời - Người đă qua đời không c̣n nghe nữa, nhưng họ cũng đă từng nghe, từng hát những lời này nhiều lần, khi c̣n sống - Họ cũng đă chiêm nghiệm, suy tư về sự chết nhiều lần, để thanh thản, nhẹ nhàng chấp nhận sự vĩnh viễn ra đi (mà chúng ta thường nghe đọc cáo phó trên đài là được Chúa .... gọi về) - Điệu nhạc, lời ca này thường làm cho những người tham dự thánh lễ buồn buồn, một nỗi buồn man mác, nhè nhẹ, nhớ đến người đă khuất, đồng thời vương vấn cả đến chính thân phận của ḿnh - Cái chết, diễn giải theo những lời hát trên, chúng ta cảm thấy tuy có buồn, nhưng cũng thật nhẹ nhàng, êm ái và cũng rất b́nh thường, v́ vốn dĩ đời sống con người chúng ta cũng chỉ là cái phẩy, cái chớp trong khoảng thời gian, không gian của vũ trụ này, khác ǵ chúng ta nh́n thấy sự héo tàn, biến mất của các loài hoa cỏ, trước mắt chúng ta mà thôi!

       Với các tôn giáo bạn, tôi không rành lắm, nhưng tôi nghĩ rằng, chắc cũng có quan niệm về sự chết từa tựa như công giáo, tôi vẫn nghe : dương gian là cơi tạm, hoặc "sinh kư tử quy", sống gửi thác về..........

       Ơn trên nếu cứ cho được nhẹ nhàng, thơ thới như thế th́ hay biết mấy - Ngược lại, có những cái chết khiến mọi người kinh hoàng, hoang mang, siêu hồn, lạc phách - Cái chết cũng nhanh chóng, nhưng không phải cơn gió thoảng làm biến mất cành hoa, mà là trận cuồng phong sập nhà, đổ cây, cuốn bay tất cả mọi thứ - Là nước cả, sóng cao, hợp cùng với mưa to, gió lớn, quét sạch nhà cửa, hoa màu, con người cũng như súc vật, rồi d́m xuống nước sâu - Chớp mắt, cả một thành phố nổi tiếng, với bao công tŕnh xây dựng - cùng với ba ngàn nhân mạng vùi sâu dưới ḷng nước, trước mắt chỉ c̣n là hoang tàn, đổ nát, xác chết ngổn ngang...... Băo Katrina đấy...!!!

       "Cháy nhà ra mặt chuột" - Rơ ràng, bởi không c̣n chỗ ẩn nấp, che dấu, nên chuột phải lộ mặt ra thôi - Băo Katrina cũng cho chúng ta thấy một vài khía cạnh như vậy - Tàn sát sinh linh xong, ngoài những thiệt hại về vật chất, nó c̣n cuốn trôi nhiều thứ thuộc về tinh thần, làm lộ mặt những con người trước đây được xem là "đức cao, vọng trọng", cả từ thế quyền cho đến thần quyền.

       Sự làm việc tắc trách của các cấp chính quyền địa phương, tiểu bang, liên bang v...v... làm đau ḷng nhiều người, nhất là những người dân gốc thiểu số, những người da đen......

       Những thành phần nghèo khó này, h́nh như không được chú trọng th́ phải, nhưng nếu nói ra, hay làm đến đ̣ng, đến đũa th́ nhiều người lại nói là ḿnh bới móc, muốn vu cho họ là có hành động kỳ thị để kiện cáo, kiếm chác v...v...Nói ra kể cũng phiền, v́ họ đ̣i..... chứng cớ, chứng cớ ở đâu ra, khi trong ḷng họ nghĩ như vậy, bề ngoài họ làm "gần giống" như vậy, trong khi miệng họ lại nói những điều nhân nghĩa, yêu thương - Khi chưa bị báo chí kêu réo, phanh phui, ông Tổng thống cũng đă nghĩ đến nạn nhân băo lụt nhiều lắm chứ ! bằng cớ là sau ba ngày bị cơn băo tàn phá, trong khi đi công chuyện trở về, ông đă ghé thăm các nạn nhân bằng cách cho "Air Force one" bay qua vùng bị băo, để ông xem xét đấy thôi!!!

       Vật chất - Đúng, cái đó là vật chất, là thường t́nh, là chuyện thế gian, chuyện của con người với con người - Nó không tốt đẹp ǵ, hoặc nếu có tốt đẹp th́ cũng phần nhiều mang tính màu mè mà thôi, chứ số người thật ḷng cũng chẳng có bao lăm - Chê trách một việc đă xảy ra, thật sự không có ǵ khó, có tới cả trăm, ngàn lư do để chê bai - Như thế chúng ta c̣n quan tâm đến việc chê người này, trách người nọ làm ǵ - Vậy c̣n về chuyện tinh thần, chuyện tâm linh, chuyện tín ngưỡng, nói chung là chuyện thuộc về ...phần hồn th́ như thế nào - Thưa cũng không có ǵ vui đâu - Cũng mỗi người mỗi ư - Mời quư vị cùng xem xét:

       - Trước hết là "phe ta" - Phe ta bảo rằng Chúa, Trơiø, Phật, Thượng Đế v...v... không thương người thế, nên mới cho xảy ra những sự kiện như vậy, để cảnh báo con người, mau mau ăn năn thống hối - Có người lại cho rằng Thượng Đế trừng phạt con người v́ những tội lỗi con người đă xúc phạm đến Thượng Đế. - Kế tiếp là "phe đối đầu" - Phe này có nhiều hành động rất "vô văn hóa" - Họ nhảy cẫng lên vui mừng v́ "kẻ tội lỗi" đă bị trừng phạt - Họ cảm tạ đấng Allah của họ đă xuất sắc trong việc phục thù dùm cho họ - Họ vội vă gắn huy chương cho cơn băo Katrina mà họ phong chức cho là "Private" (Binh Nhất), đă oai hùng tàn phá những thành phố và giết chết hàng ngàn người, để trừng phạt v́ đă không biết tôn thờ và tuân giữ giáo luật của đấng Allah - Họ sung sướng, vui đùa trên sự đau khổ của hàng vạn nạn nhân - Họ hí hửng trông chờ một ngày tàn sát khác, mà mọi người khác đạo với họ sẽ bị chết hết, chỉ c̣n họ và đồng đạo của họ sống mà thôi - Họ vui mừng v́ họ không phải vất vả giết những người không theo đạo của họ, như họ đă được giảng dạy là những ai "ngoại đạo" đều đáng phải giết - Từ nay trở đi họ khoẻ rồi, mấy thằng "ngu xuẩn", sống một vợ một chồng không c̣n nữa, không xoi mói, so sánh, chê trách nữa - Họ sẽ tha hồ làm chủ trái đất này, mỗi anh sẽ có dăm, bảy vợ, tha hồ hú hí, họ cũng không sợ bọn thanh thiếu niên con cháu họ giành giựt, v́ tụi nó sẽ được họ dụ dỗ, xúi dục, tặng cho bọn trẻ một áo vest chứa thuốc nổ, t́m những "thằng da trắng" c̣n sống sót để cho nổ rồi chết chung. Mấy thằng da trắng sẽ xuống địa ngục, c̣n thằng nhỏ được tử v́ đạo, sẽ bay thẳng một lèo "non stop" lên thiên đàng gặp đấng Allah, nơi đó c̣n có bảy mươi hai trinh nữ chờ sẵn để nhận chú em làm chồng, sẽ phục vụ chú em tận t́nh, tha hồ mây mưa trăng gió, thế mới khoái chứ, ở dưới đất chỉ lấy được dăm bảy em nhằm nḥ ǵ - Người trẻ mừng và mấy ông Đạo cũng mừng - Mừng v́ họ tưởng rằng vị chúa tể của họ đă tiếp tay với họ rồi.

       C̣n những người không phải là "cực đoan" của cả hai phe trên, cũng họp nhau than trời , trách đất, oán hờn mọi người, oán hờn tất cả các vị thần linh, từ Phật đến Chúa, đấng Chí Tôn, chẳng từ một vị nào, họ nh́n đâu cũng thấy chết chóc, cũng thấy thời của ma quỷ hiện h́nh, thời của ganh ghét, của đổ vỡ, tàn phá, không c̣n t́nh người và đau đớn hơn hết là nỗi đau của kẻ bị bỏ quên, bị các Đấng ḿnh thờ phượng làm ngơ, trong khi ḿnh đang thoi thóp, thập tử nhất sinh, cất tiếng kêu van mà không đáp ứng - Đúng là thời mạt vận, kể cả con người với con người cũng không c̣n một chút t́nh nào với nhau cả, chắc có lẽ sắp tận thế đến nơi - Ḷng họ không c̣n thanh thản, họ lo sợ, nhưng không biết lo sợ chuyện ǵ - Có ai gặng hỏi, dù nể nang cách mấy, họ cũng không trả lời được - V́ lư do lo sợ của họ vu vơ quá - như kiểu "lo ḅ trắng răng" mà thôi.

       Rất may mắn cho chúng ta, những thành phần này không có nhiều trong cuộc đời - V́ thế bằng vào con mắt và niềm tin của một người b́nh thường, tôi vẫn thấy nhiều cái hay, cái đẹp trên đời này, nó khiến chúng ta cảm thấy lạc quan, yêu đời và nhất là tâm hồn được an ủi nhiều lắm.

       Việc đầu tiên tôi nghĩ là không có vị thần linh nào, Chúa nào, Phật nào hay đấng Chí Tôn nào, mà lại ra tay hành hạ người dương thế, những người đang tôn thờ các Ngài - Dù những người này cũng đă có lúc gây nhiều lầm lỗi, cũng đă có khi xúc phạm đến các Ngài - Nhưng các Ngài luôn luôn đầy ḷng từ bi và nhân hậu, là từ phụ, hiền mẫu mà, luôn tha thứ và lúc nào cũng mở rộng ṿng tay đón các đứa con tội lỗi đó trở về, có đâu lại hành hạ chúng nó theo kiểu xét đoán của thế gian như vậy - Đừng đem bụng thế gian mà suy luận ra ḷng Thần, Thánh - Nếu thật sự mà các Ngài ḷng dạ như thế th́ không phải là Thần, Thánh ǵ đâu, cũng giống như ḿnh thôi. C̣n điều này nữa, tôi kể ra để xem bạn có thấy như tôi không ? Khi ác quỷ lợi dụng thời cơ, mượn gió bẻ măng, tiếp tay với thiên nhiên gây thêm những đau khổ cho dân lành, th́ rơ ràng tôi thấy có rất nhiều thiên thần đến bảo vệ, các thiên thần này đội mũ đỏ, mặc đồ rằn ri, được chỉ huy bởi một người Việt Nam ḿnh đấy - Rồi các đấng Thánh, Thần, Phật, Chúa đều hiện diện cả - Chúa Giê Su, Phật Thích Ca lúc nào chả quan pḥng trên thành phố New Orlean, có cả đấng Allah nữa, mà vị Allah này mặc áo trắng chứ không phải áo đỏ mà bọn đệ tử khát máu khoác cho ông. Rồi Phật Bà Quan Âm cùng Đức Mẹ Maria bay từ Chùa Vạn Đức xuống tới nhà thờ Các Thánh Tử Đạo, để an ủi tín hữu đôi bên, chia sẻ những đau thương mất mát với mọi người - Tôi bỏ qua, bỏ qua hết những thiếu sót, những thờ ơ của những người cầm quyền các cấp, bỏ qua những hành động cướp phá của những kẻ du thủ, du thực - Tôi chỉ nh́n thấy những cụ già, trẻ em đưa từng lon nưóc, hộp bánh, gói ḿ, cho những nạn nhân, các nữ tu, các ni sư, không quản ngại mệt nhọc, hết ḷng săn sóc, chăm lo cho mọi người, hết giờ này sang giờ khác - Tôi trân quư bất cứ hành động, cử chỉ, thái độ nào, dù lớn, dù nhỏ, nhưng với mục đích xoa dịu những khổ đau mà đồng loại không may mắn gặp phải - Hăy cứ yêu thương, đoàn kết với nhau đi, khi có nhau chúng ta sẽ cảm thấy mọi đớn đau, bất hạnh sẽ nhẹ bớt v́ đă có nơi chia sẻ - Ḿnh làm được như vậy chứ các bạn nhỉ - V́ tuy chúng ta có thể không đồng đạo, nhưng chúng ta là những người đồng chí hướng thiện, chúng ta có đức tin - Không giống như bọn vô thần, không tim óc phải không bạn!!

       TỐ CỘNG - TỐ NƯ.

Tố cộng là tố cáo, vạch ra những tội ác của cộng sản, c̣n tố nữ là người con gái đẹp - Điều này th́ tôi hiểu, nhưng không đọc được chữ Hán, nên không phân biệt được hai chữ viết khác nhau ở chỗ nào - Chịu thua!! chắc mai mốt có dịp gặp ông Giáo sư Nguyễn Lư Tưởng phải hỏi dzụ này.

       Thời Đệ Nhất Cộng Ḥa, chính phủ đề ra chiến dịch tố cộng, tôi nhớ không lầm th́ mỗi chiều thứ năm, công chức, quân nhân, các nơi các sở, hay trong các trại của quân đội v...v... đều tập trung vào hội trường của đơn vị để nghe vị sĩ quan Tâm lư chiến hay một nạn nhân nào đó của cộng sản, lên tố cáo những tội ác của chúng, cho mọi người biết - Việc làm này nhằm mục đích để mọi người nhận rơ những tội ác, những tuyên truyền xảo trá của bọn cộng sản. Khi "cách mạng 1-11-63" thành công, chiến dịch này bị xóa sổ cùng với nhiều chính sách ngăn chặn cộng sản khác. Nhiều người cho rằng việc này đă là một món quà mà Hội đồng quân nhân cách mạng tặng không cho bọn cộng sản, từ đó chúng mới được dễ dàng hơn trong việc nuốt trọn miền Nam.

       Mới đây, một màn tố cộng tưởng rằng rất ngoạn mục đă xảy ra - Đó là ông Vơ văn Kiệt, cựu thủ tướng cộng sản lên tiếng... tố cộng - Chỉ khác một điều là không thấy ông ta kể ra những tội ác, mà chỉ nói khơi khơi là chỉ trích bọn đàn em không làm việc theo đúng tinh thần của... "bác dạy" - Những sai sót đó làm cho dân chưa giàu và nước chưa mạnh lại c̣n tham nhũng tùm lum từ trên xuống dưới - Phải sửa đổi đi thôi v...v.... Dân chúng trong nước chắc không ngạc nhiên v́ những lời "góp ư" này - Trước ông Kiệt đă nhiều người làm rồi, mà c̣n làm có vẻ mạnh hơn nữa ḱa - Ông Nguyễn văn Linh, sau khi xuống chức tổng bí thư, cũng chê trách tùm lum, cũng ư kiến, ư c̣, thay kiểu này, đổi kiểu kia mà có ai nghe đâu - Chắc các ông ấy nghĩ rằng dân chúng sẽ suưt xoa tiếc rẻ các ông, họ ước ao rằng giá các ông cầm quyền th́ mọi việc sẽ rất tốt đẹp.... Thấy các ông tố cáo chính quyền mà người dân muốn văng tục - Mẹ kiếp, mấy năm trước, khi các ông cầm quyền, t́nh h́nh đất nước cũng tệ hại như thế này, sao không thấy các ông sửa đổi - Vậy là lúc đó các ông c̣n mải ăn, mải vơ vét, mải hưởng thụ chứ ǵ?

       Thêm vào vụ tố cộng của mấy ông này, tôi lại cũng thấy thắc mắc và buồn cười v́ những nhà "yêu nước", những người được coi là tranh đấu cho tự do, dân chủ, đa nguyên, đa đảng, hiện đang sinh sống trong nước hay đă thoát ra nước ngoài - Dù người dân có ngây thơ, cả tin đến thế nào chăng nữa, cũng phải có tí ti thắc mắc giống như tôi bây giờ, v́:

Tất cả quư ông đă và đang lên tiếng đả phá, chống đối bọn cầm quyền cộng sản, chê trách họ không "đi đúng đường lối", nên đất nước không có tự do, dân chủ, thường là những người đă từng nắm những chức vụ then chốt trong đảng - Hồi trước khi các ông này có quyền hành trong tay, kẻ nào đề nghị hay lên tiếng chê trách như vậy chắc cũng.... vô tù sớm.

Tôi trân trọng, tin tưởng vào những đóng góp đấu tranh giành tự do dân chủ cho toàn dân do các người trẻ đă và đang làm, nhưng tôi thật sự thất vọng và thắc mắc v́ nghe các ông nguyên là đảng viên cao cấp, đă có thời giữ những chức vụ quan trọng - Sao lúc đó các ông không sửa đổi, không cởi trói cho bàn dân thiên hạ - Chỉ khi các ông bị thất sủng, không c̣n quyền hành ǵ nữa th́ mới lên tiếng chống đối, đả phá những tên vẫn c̣n quyền hành - Hành động này tôi nghi là không phải chân chính làm v́ dân, v́ nước như các ông nói, mà v́ quyền lợi của các ông - Trâu cột ghét trâu ăn mà lị - Những tên đang cầm quyền nó cũng không nghĩ là ông thương dân, thương nước, chúng cho là các ông phá đám chúng thôi, không có ăn th́ quậy là chuyện thường t́nh - Cũng may là chúng chỉ nhốt các ông sơ sơ, chứ không mút chỉ cà tha là cuộc đời ông "thấy bác" luôn.

       Ơ hay!...... H́nh như tôi lại lầm rồi, biết đâu các ông lại chẳng là c̣ mồi, "chống đối cuội" để có vẻ tự do, dân chủ, làm đẹp cho chế độ nhể? - Có lẽ đúng đấy các cụ ạ! V́ tôi thấy ông nào cũng tả oán ḿnh bị kềm kẹp, quản chế, bị theo dơi, cấm không được ra khỏi nhà, ai đến thăm bị hăm dọa v...v..., nhưng hơi có chuyện ǵ xảy ra có vẻ đụng chạm đến ông là ở bên này được nghe tiếng nói của ông trên đài ngay - Có vị cũng than rằng bị quản chế, không đi đâu được - Vậy mà từ miền Trung vào trong Nam, bị một đồn công an nào đó hỏi giấy tờ, giữ lại "ĺu cha", ngài bèn móc cellphone gọi cho ... đài BBC ngay - Cuộn băng ghi lại nghe được th́ anh chàng phóng viên hỏi đang ở đâu, ngài cho biết đang ở đồn công an G̣ Vấp - Một ông khác th́ được theo dơi từng bước đi từ Sàig̣n ra Hà Nội, nhà cầm quyền quấy nhiễu ra làm sao, ai nói ǵ đều được chính ông hay thân nhân báo trên đài cho hải ngoại biết ngay - Ôi các nhà tranh đấu!!! - Tôi nghi quá!!! Sở dĩ tôi có ư nghĩ như vậy v́ bao nhiêu năm nay, chẳng thấy ông nào động đậy ǵ tới tên chánh phạm Hồ chí Minh cả, các ông c̣n ca tụng lắm - Đầu mối là tên đó, các ông không dám vạch ra, chỉ nói tới mấy tên đàn em th́ nói làm đếch ǵ - Tôi dám bảo đảm với quư vị là nếu những vị chống đối này mà được giao cho những chức vụ quan trọng nữa, th́ họ cũng lại... như xưa và cũng giống như mấy tên đang cầm quyền bây giờ thôi.

       Đâu phải trong thế giới cộng sản không có những người v́ dân, v́ nước, dám nghĩ, dám làm - Trong khi đang có quyền hạn trong tay, lại sẵn sàng hy sinh chính quyền lợi của ḿnh v́ lợi ích của toàn dân - Gorbachev đấy thôi! - Sao khi cầm quyền không bắt chước mà làm, đến khi ra ŕa rồi mới đ̣i hỏi... người ta thay đổi - Thật hay chơi vậy mấy ông!!!???

       Xin nhắc lại: tôi không rành chữ Hán, nên khó phân biệt khi có ông nhận là ḿnh tố cộng, nhưng ông ấy lại xài chữ tố, có nghĩa như chữ Tố... nữ th́ bỏ mẹ! Cộng mà đẹp à?!

       LỘN MÉP.

       Dân chơi billard có câu "lộn mép" để chỉ hiện tượng lầm lỡ một cách tai hại, đem lại thất bại cho người chơi - Thật vậy, đáng lẽ phải đánh trái bi của ḿnh trúng vào mé bên phải trái bi kia, th́ lại đánh trúng bên trái, lẽ tất nhiên, kết quả sẽ ngược lạ.

       Chuyện hành xử ở đời cũng nhiều khi có những cú lộn mép như vậy - hậu quả là cười ra nước mắt - Hay ít ra cũng gây thành những nụ cười khinh khỉnh, nhếch mép, chua chát của những nạn nhân tṛ lộn mép cố t́nh này - Đó là chuyện ngoại giao giữa Hoa Kỳ và CSVN.

       Thời ông tổng thống Clinton, Hoa Kỳ thiết lập quan hệ ngoại giao với CSVN - Chuyện cũng b́nh thường thôi, v́ các quốc gia khác, nếu gặp hoàn cảnh tương tự, chắc họ cũng làm như vậy - Nhưng đối với dân Việt đang tỵ nạn ở hải ngoại, nhất là ở Hoa Kỳ, nó lại không b́nh thường v́ cái cảnh "lộn mép" của vị Đại sứ - Lúc đó là ông Douglas Pete Peterson - Sở dĩ nói "lộn mép" v́ ông Đại sứ này tuy là Đại sứ đại diện cho Hoa Kỳ, nhiệm vụ của ông là bảo vệ quyền lợi cho Hoa Kỳ đối với CSVN, th́ ông làm ngược lại - Sau khi ông hăng hái tuyên bố là ở Việt Nam đă có tự do tôn giáo - Ông bèn đến Little Saigon, nơi có rất đông người Việt tỵ nạn cư ngụ, nơi đă được coi là "thủ đô tinh thần" của người Việt, ông đăng đàn tŕnh bày, ông tích cực ủng hộ, ông nức nở khen những chính sách của.... Việt cộng - Ông khuyến khích, thuyết phục người Việt ở Mỹ đầu tư vào VN, ông c̣n đứng ra bảo đảm.....

       Việc làm này khiến mọi người nghĩ rằng ông đúng là đại sứ VNCS tại Hoa Kỳ - Tôi e rằng tên đại sứ Lê văn Bàng hồi đó cũng không làm được những việc như ông - Lạ lùng thật, những người Việt, đă trở thành công dân Mỹ, đóng góp công sức vào việc xây dựng nước Mỹ, hàng năm đóng thuế để liên bang điều hành việc nước, trong đó có việc trả lương cho ông đại sứ - Vậy mà những công dân Mỹ này khi về VN thăm quê hương, không được một tí ti bảo đảm an ninh nào của ṭa đại sứ - Bên đối tác (CSVN) không công nhận quốc tịch Hoa Kỳ của người Việt, muốn "hỏi thăm sức khoẻ" lúc nào là vồ, bỏ tiền ra làm ăn th́ chúng t́m cách này, cách khác giựt mất, c̣n vu oan giá họa cho là... trốn thuế, làm việc phi pháp rồi bắt bỏ tù.... ông đại sứ cũng êm re, không thấy "công hàm, công háng" ǵ phản đối hay bảo vệ công dân của ḿnh cả, nói chi đến chuyện bênh vực quyền lợi cho các công dân này đă từng bị mất nhà, mất đất, v́ tṛ ăn cướp của CSVN ngày nào!

       Câu chuyện bẵng đi mấy năm, nay đang được lặp lại y chang ông đại sứ trước - Đấy là câu chuyện của ông đại sứ Hoa Kỳ tại VNCS đương nhiệm - Câu chuyện này nặng về chính trị nhiều hơn và nó lại càng chứng tỏ sự thiếu hiểu biết nhiều hơn của một ông đại sứ, khi nhận định về một sự kiện nào đó (nhưng nghĩ cho cùng cũng không đáng trách, v́ thực sự ông này chỉ là "tép riu" - Đến như ông Tổng thống, ông Bộ trưởng Quốc Pḥng c̣n không nắm vững, tuyên bố bậy bạ nữa là....

       Ngày 27-10-2005, tại đại học UCI, trước gần 100 cử tọa, ông Michael Marine, đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam đă tuyên bá: "Chính sách Hoa Kỳ là công nhận cộng ḥa xă hội chủ nghĩa Việt Nam và lá cờ của họ, chứ không phải lá cờ kia- Và tôi nghĩ sẽ chẳng giúp ích ǵ để lá cờ đó được công nhận" -Nguyên văn: (It's the United States government's policy, however, that we recognize the socialist republic of Viet Nam, we recognize their flag, not the other flag, and I don't belive it's helful for that flag to receive recognition). Nghe "đă" không các cụ - Thế này đủ để văng tục được chưa? khổ thế đấy các cụ ạ! Nghe ông đại sứ "nhà ta" phát biểu các cụ có nhịn được không? Thằng Việt cộng nó đang tức tối, v́ hiện nay có hàng chục tiểu bang, hàng trăm thành phố, nơi có người Việt tỵ nạn cư ngụ, chính quyền các địa phương đó, họ ra nghị quyết công nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng của người Việt tỵ nạn - Việt cộng đă ngu không hiểu về những tổ chức hành chánh địa phương của Mỹ, cứ thấy công nhận cờ vàng ba sọc đỏ là chúng chạm nọc, la lối um xùm - Chúng không biết th́ chẳng nói làm ǵ, c̣n ông đại sứ của ḿnh, sinh trưởng ở đất nước tự do này, ngọng ǵ mà không giảng giải cho chúng biết, đấy là biểu tượng của một cộng đồng di dân, một thành phần tạo nên và sinh hoạt trong Hợp chủng quốc Hoa Kỳ là chuyện nội bộ của Hoa Kỳ, không liên can ǵ đến chuyện ngoại giao giữa hai nước cả - Nói thẳng vào mặt chúng là hành động của chúng như vậy là xen vào nội bộ Hoa Kỳ đấy - Đă không dám nói như vậy lại c̣n ăn nói bố lếu, bố láo, đâm sau lưng (không đúng, thằng cha này phải nói là nó đâm trước bụng) những người mà được hân hạnh có ông làm đại diện.

       Chán thật! Làm đại sứ là thay mặt cho cả một nước chứ đâu có nhỏ, hơn nữa lại là nước Hoa Kỳ, thuộc vào loại văn minh, tiến bộ, giàu có nhất hoàn cầu - Nghe nói ông đại sứ này trước cũng là sĩ quan trong quân đội Mỹ, ông giải ngũ năm 1971 khi đang mang cấp bậc Đại úy......... Điều này làm tôi liên tưởng đến một chuyện. H́nh như vào đầu thập niên 70, ông Văn Hường, một danh hài của ngành cải lương miền Nam, có hát một bài vọng cổ hài, trong đó ông ta có nói: "Nhân bất học, bất tri lư - Nhỏ không học, lớn làm ....Đại úy" - Nhiều người phản đối và sau bài hát này bị cấm không c̣n được hát nữa. Lúc đó tôi cũng là.... Đại úy, nên bực ḿnh lắm - cứ nghĩ đến lúc đeo ba bông mai đi ngoài phố, có ai đó nh́n ḿnh..... cười cười là thấy nhột nhột - Giá hồi đó gặp ông Văn Hường, chắc tôi phải mắng cho ông ấy một trận, hay thoi cho ông ấy một phát mới hả giận.

        Sau này lớn tuổi hơn một chút, nhận định và hiểu biết về cuộc đời cũng có vẻ khá hơn, tôi không giận ông Văn Hường nữa - Rồi khi về già như bây giờ, ngồi suy xét, kiểm điểm lại cuộc đời, tôi mới nhận thấy ông Văn Hường cũng.... có lư - V́ những lời ông nói, dù chỉ có tính cách diễu chơi, nhưng thật sự nó có đúng vào một số trường hợp, tôi lại đâm ra khoái ông mới hay chứ! - Cho đến hôm nay, khi đọc báo đăng tin về ngài đại sứ, ngồi viết mấy ḍng này tôi lại thêm phục ông Văn Hường sát đất, ông nói quả thực không sai.

        V́ sao tôi không giận ông Văn Hường nữa và v́ sao tôi lại phục ông - Quư vị hăy cho tôi phân giải.

       Chả là hồi đó, chẳng may tôi lại mang cấp đại úy, đúng cái cấp mà ông Văn Hường đề cập đến, nên buồn ông có ư bôi bác ḿnh, nhưng sau này tôi mới nghĩ ra được là những người mà ông ta bảo rằng "nhỏ không học, lớn làm đại úy" chắc chắn có và đúng, nhưng những người này không nhiều lắm và không cùng thời với tôi, họ toàn là đàn anh tôi, là cấp chỉ huy của tôi, có khi lại c̣n là chỉ huy cao cấp nữa - Lúc ông Văn Hường nói câu này th́ mấy ông ấy đă là cấp Tá, cấp Tướng cả rồi, v́ mấy ổng hay lắm, bắt gị bắt cẳng nên thăng cấp vù vù, vừa thăng cấp vù vù, vừa trổ tài.. phục vụ đất nước - Thí dụ có ông đang làm Tư lệnh Sư đoàn, bị báo chí phanh phui, tố cáo là hiếp dâm con gái người ta - Ông ta bèn bị ông lớn cất chức tư lệnh sư đoàn tức thời, sau đó bị đẩy đi làm.. tư lệnh quân đoàn - Làm tư lệnh quân đoàn cỡ một năm, ông lại bị tố cáo tham nhũng, v́ tội tham nhũng này mà ông bị đổi về làm tư lệnh quân đoàn khác ngon hơn, gần xếp hơn - Thử xem c̣n thằng nào dám tố cáo, tố chồn nữa không.

       Đồng liêu của ông này cũng không kém - Ông tuyển mộ tân binh, v́ cấp sư đoàn là có pḥng tuyển mộ, có trung tâm huấn luyện riêng rồi, v́ thấy dễ làm ăn nên ông cho tuyển thêm cả ngàn.... âm binh luôn - Khi bại lộ, ông dàn cảnh một trận đánh và cho nguyên một tiểu đoàn (dĩ nhiên là âm binh) bị xóa sổ để phi tang (chưa biết chừng c̣n gỡ gạc thêm một mớ tiền tử tuất nữa) - Chính tôi đă có hân hạnh cùng Tiểu đoàn được cấp trên điều động đi tiếp ứng trận này (đồn K.H. ở T.N bị địch tràn ngập) Có ông không tham nhũng kiểu ăn sẵn, ông chịu khó bỏ công ra làm, ông cho chở gạo, thuốc tây, nhu yếu phẩm, thậm chí cả súng đạn nữa. Để tiện việc, ông dùng luôn xe vận tải quân đội, chở vào mật khu bán cho Việt cộng, lấy tiền bỏ túi - Súng đạn đó, kẻ địch chắc chắn sẽ bắn lại ḿnh, lúc đó chỉ chết lính chứ có chết ông đâu mà lo. Có ông c̣n chơi quy mô hơn, quyền hạn ông lớn, nên ông điều động cả trăm quân xa, có quân cảnh mở đường, để đi chở hàng lậu, xuyên qua một lúc hai, ba tỉnh - Chuyện đổ bể, ông vu oan, giá họa cho mấy thằng em, bắt tội họ thật nặng, giáng cấp, tù đày, ra vẻ các ông là những người nghiêm minh, trong khi họ chẳng có tội t́nh ǵ, chỉ có mỗi tội vô t́nh làm bể việc của ông mà thôi - Người bạn vai anh của tôi, Thiếu tá Bùi văn Bé (trước ở BĐQ, sau về TKLA) ở trong trường hợp này, anh bị giáng cấp xuống binh nh́, thật oan ức - Tôi đă nhiều lần định viết vài trang minh oan cho anh, nhưng không kiếm đủ tài liệu, nhân chứng - Tiện đây tôi cũng tha thiết xin các anh, các bạn, ai biết rơ về vụ này, ít cũng được, nhiều càng tốt, xin cung cấp cho tôi để làm tài liệu. Lại có ông tỉnh trưởng liên lạc tay trong với quân thù, nghe đồn rằng, đoàn "convoi" chở đồ tiếp tế cho tỉnh ông luôn được thông báo cho địch, để chúng đón đường phục kích, rồi tùy theo nhu cầu của địch, hay sự mà cả giữa đôi bên, mà ông ra lệnh cho bỏ lại bao nhiêu xe gạo, bao nhiêu xe thuốc, nhu yếu phẩm v...v... Có đụng độ là có chết, lính tráng hộ tống ngồi trên xe bị phục kích, có chết dăm bảy người đối với ông cũng không sao, miễn ông được tiếng là khai thông được đường tiếp tế cho tỉnh, (mà từ trước đến nay chưa ai làm được) dĩ nhiên ông kiếm được nhiều tiền để đút lót. Quả nhiên chỉ ít lâu sau ông về trấn nhậm một tỉnh ngon lành hơn, an ninh hơn.

       Đây là những nhân vật có thật trong Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa vào thời anh em chúng ta - Những việc làm của họ cũng có thật trăm phần trăm - Chắc chắn các bạn có biết và có thể điểm danh từng vị, qua từng vụ - Điều này chứng tỏ là tôi không nói ...phét, hay "gắp lửa bỏ tay người" Rơ ràng quư vị cũng biết - Vậy tôi hỏi nhỏ quư vị, những việc làm này là việc làm của một con người có học, có giáo dục, có đạo đức à ? - Chắc chắn tôi sẽ được nghe câu trả lời: - Không đâu!

       Đúng vậy! đây là việc làm của những con người không có học, vô giáo dục, nhất là không có giáo dục căn bản đạo đức của gia đ́nh, cha mẹ - nên mới làm những việc thất đức như vậy - Xét cho cùng, đây cũng là một thứ tội ác đáng kinh tởm đấy - Vậy là ông Văn Hường đúng rồi! "Nhỏ không học, lớn làm đại úy" là mấy quư vị này đây - Quư anh và tôi không nằm trong "diện" này làm sao mà buồn ông Văn Hường được - Trái lại c̣n phục ông sát đất, v́ ông đă biết trước, cảnh báo cho mọi người - Có điều mọi người không thể ngờ được trên đời này lại có những con người tồi tệ như vậy, nên không để ư - Đừng buồn anh em chúng tôi ông Văn Hường ạ! Cháy nhà mới ḷi ra mặt chuột đấy!

       Riêng với trường hợp của ông Đại sứ Michael Marine, tôi c̣n rất khoái chí và tâm đắc, v́ ông ta đă từng là Đại úy, nay lại làm Đại sứ, nên tôi có thể "liên hệ" giữa câu nói của ông Văn Hường với công việc của ông đại sứ Michael Marine đă làm với cộng đồng chúng tôi, để áp dụng thêm vào trường hợp hiện tại: "Nhân bất học bất tri lư - Nhỏ không học lớn làm đại sứ" - Nghe cũng xuôi tai đấy các bạn nhỉ!!!

       Lại dây dưa đến Mỹ, tôi xin phép đưa thêm một sự việc "lộn mép" nữa - Việc này th́ cả bàn dân thiên hạ đều biết, nhưng không thấy có ai lên tiếng.

       Báo chí và một vài chương tŕnh phát thanh ở Quận Cam mới đưa tin: Có một đoàn thể người Việt, tổ chức một cuộc họp mặt, (hay biểu t́nh, hội thảo ǵ đó)) để ủng hộ chính sách của Tổng thống Bush trong cuộc chiến Iraq - Sinh hoạt chính trị mà, anh muốn ủng hộ hay đả đảo ai là quyền của anh, cứ việc tụ tập với nhau trong trật tự và luật pháp cho phép - Mặc dù tôi thấy non nước này mà biểu t́nh ủng hộ ông Bush th́ có vẻ "lộn mép" quá và không cần thiết - Thứ nhất, ông ấy không ra ứng cử nữa v́ đây là nhiệm kỳ thứ hai của ông rồi - Thứ hai, theo thăm ḍ dư luận th́ tỷ lệ dân Mỹ ủng hộ ông đang xuống thấp thê thảm, chỉ hơn 30% thôi - Việc này cũng không cần thiết với ông, cũng chẳng cần đến 7 lần 7 bốn mươi chín người VN ủng hộ, mà chỉ một ḿnh bà Barbara Bush OK là ông vẫn làm tổng thống cho đến hết nhiệm kỳ - Chuyện này cho qua luôn.

       Nhưng có một việc mà tôi xin phép góp ư với các ông các bà người Việt ủng hộ TT Bush - Đó là khi các ông bà ủng hộ chiến tranh Iraq, các ông bà đừng coi rẻ xương máu của các quân nhân Mỹ đă ngă xuống chiến trường Iraq - Việc đúng, sai, hay, dở tôi không dám bàn tới, chỉ xin các ông các bà đừng lư luận rằng, chiến tranh VN có 8 năm mà Mỹ chết hơn 58 ngàn quân, chiến tranh Iraq hai năm Mỹ chết chỉ hơn 1 ngàn, con số quá nhỏ so với chiến tranh VN - Ông ơi! Bà ơi! đúng là nhỏ lắm, nhưng xin ông bà làm ơn hiểu cho rằng, sở dĩ dân chúng phản đối, v́ họ thấy cuộc chiến vô lư quá, mà càng ngày ông TT lại càng không t́m được lư do để thuyết phục, chỉ thấy các công ty dầu là lợi tức tăng thôi - hơn nữa dân Mỹ họ rấùt ít con, thường thường mỗi nhà chỉ có một mụn thôi, vậy mà sang Iraq đánh trận rồi chết ở bên đó, không đau sao được - Xin các ông, bà hăy đặt ḿnh vào hoàn cảnh những ông bố, bà mẹ chỉ có 1 con, (và dĩ nhiên bà vợ chỉ có 1 ông chồng) mà bị chết như vậy, rồi hăy phát biểu, đừng nhăng nhít quá mà nhiều khi hố - Chẳng hạn nếu có người Mỹ nào họ thắc mắc về những lời phát biểu, họ hỏi rằng: Thấy ông, bà hăng hái ủng hộ quá, vậy ông, bà có mấy người con đang phục vụ bên Iraq th́ ông bà ăn nói làm sao??? - C̣n việc so sánh số tử vong, th́ tôi xin mách thêm các ông các bà vài trường hợp nữa, đă được thống kê đàng hoàng - Ở Iraq, hai năm chết hơn ngàn nhằm nḥ ǵ - bệnh cúm hàng năm ở Hoa Kỳ trung b́nh làm chết vài chục ngàn - Tai nạn xe cộ chỉ trong dịp lễ Giáng Sinh và năm mới cũng làm chết mấy ngàn người c̣n chịu nổi cơ mà. Cứ việc đánh đấm khắp nơi đi, ngại ǵ!

       Xương máu con người mà các ông, bà đem cân, đong, đo, đếm , rồi khen, chê, đắt, rẻ như vậy coi sao được. Chịu khó nghĩ đến hoàn cảnh người khác một chút các ông, các bà ạ - Cứ cầm được cái microphone là tuyên bố, tuyên mẹ vung vít, có thu băng về nghe lại cũng chẳng hiểu ḿnh đă nói ǵ - Tại sao Trời sinh ra những con người có cái tính kỳ cục như vậy nhỉ, chuyên môn xúi trẻ con hàng xóm ăn cứt gà - Nói măi không chừa, đồng hương với nhau chẳng lẽ chuyện như thế mà cứ phải đưa lên thềm bắn hoài - Buồn lắm!