Diễn Đàn Chiến HữuThương Phế Binh - Bài 2C.vantoMở Tập san BĐQ số 15, đọc lời ṭa soạn (LTS) nơi DIỄN ĐÀN CHIẾN HỮU mà tê tái cái cơi ḷng. Các anh đă cẩn thận rào đón trước sau với lời lẽ êm ái nhẹ nhàng, nhưng sao tôi thấy như "Chém treo ngành"! Đă thương th́ thương cho trót, để lại làm chi một tí da! Không lẽ cái búa của Thiên-Lôi cùn cả cán lẫn lưỡi? Lật lại trang DĐCH xem miếng da lúc la lúc lắc giữ lại cái đầu ở chỗ nào, LTS: 1- L̉NG BÁC ÁI CUẢ CỘNG ĐỒNG VIỆT NAM TẠI HẢI NGOẠI THẬT VÔ BỜ
_ "Sở dĩ chúng tôi phải dài ḍng và có những lời lẽ cay đắng như trên v́ chúng tôi thấy tấm ḷng bác ái của cộng đồng người Việt hải ngoại của chúng ta thật vô bờ. Nhưng chúng tôi cũng thực sự đau ḷng và tủi thân khi nghĩ đến anh em, chiến hữu của chúng tôi, những người Thương Phế Binh VNCH- Ít nhiều ǵ cũng có thời gian làm bạn đồng hành, hay làm người bảo vệ cho quư vị- VẬY MÀ.. .. .. .. .. .. .. ..!!!" Đấy, cái tí da c̣n dính nơi cần cổ khi chém treo ngành là mấy cái chấm chấm rồi chấm than theo sau chữ Vậy Mà. Thiên Lôi ơi, mài lại cái lưỡi (búa) đi, chém sao cho đứt hẳn để chứng tỏ ḷng nhân đạo! Mũ Nâu Thiện Xạ ơi, lấy lại đường nhắm đi, ngắm thẳng từ lỗ.. chiếu môn đến Đỉnh đầu bạc hay đỉnh đầu.. ruồi cũng được rồi bắn cho trúng đích, bắn vào điểm đen ấy đi. Đă mang danh Mũ Nâu Thiện Xạ mà cứ giả đ̣ bắn vào ṿng 2, ṿng 3 th́ đau khổ cho tấm bia quá, anh ác quá đấy nhá! Tập San BĐQ, tiếng nói của Tổng Hội Mũ Nâu đă chính thức bắn phát súng lệnh về vấn đề cứu trợ TPB rồi đấy nhá. Đánh trống rồi th́ cái dùi phải mang theo, đó là mở ra mục DĐCH, không những kêu gọi sự góp ư của gia đ́nh Mũ Nâu mà c̣n có cả thân hữu và độc giả để đọc thật, viết thật, không đọc cho biết, không đọc qua rồi bỏ. Đă là diễn đàn th́ bạn đọc chúng tôi chịu trách nhiệm về ư kiến của ḿnh, nên nếu có ư kiến nào không phù hợp với chủ trương của Ṭa Soạn, đôi khi làm buồn ḷng các anh th́ chắc cũng không nỡ vo tṛn bỏ vào sọt rác. -"BĐQ sát, BĐQ sát, Chúng ta v́ thế hệ ngày mai.. của TPB chấp nhận đôi co". Là thương binh đă chán rồi lại c̣n thêm chữ PHẾ làm chi hỡi ông Trời cao! BĐQ vừa bắn phát súng kêu gọi cứu trợ cho TPB, kêu gọi đồng bào Hải ngoại góp tí tiền c̣m cho quỹ TPB th́ lại đúng vào thời điểm cô Katrina viếng thăm đồng bào ta tại Lousiana, Alabama, Mississipi! Mọi cứu trợ đang được huy động tối đa, tôi lại đọc thấy thông cáo của Cha ở nhà thờ, của Sư ở nhà Chùa kêu gọi ḷng hảo tâm. Không lẽ TPB/VNCH "hủi" đến thế sao! Trời cao chưa ngó đến th́ chúng ta kêu gọi mấy ông "Chời" ở thấp hoặc "Chời con" xem sao. Đó là lư do tôi gởi tiếp hồi hai của bài "Trên đôi nạng gỗ" 2- HỒI HAI TRÊN ĐÔI NẠNG GỖ" Anh trở về trên đôi nạng gỗ, anh trở về dang dở đời em!" Nỡ ḷng nào em trách anh như thế, vừa mới xuất viện xong là anh vội vàng về đây thăm em ngay xem em có được phẻ không rồi sẽ về thăm mẹ anh sau. Khi tỉnh dậy biết ḿnh bị cụt một chân th́ hơi buồn. Anh bạn nằm giường bên cạnh cho biết có một cô vào thăm, khi biết anh là người "thiếu chân thật" nên cô ấy khóc rồi bỏ ra về! Không cần anh bạn tả h́nh dáng anh cũng biết cô gái đó là ai rồi, chỉ một ḿnh em thôi, là cô Lương-Dung. Rồi từ đó.. em rời xa, không nghĩ em về làm dâu nhà người, chắc là em bị đau. Anh lo lắng nên vừa xuất viện là chống nạng về thăm em ngay ấy mà chớ không có ư định như cái anh thương binh nào đó vừa chống nạng vừa đ̣i cày và bừa đâu. Hơn nữa tuy chúng ḿnh yêu nhau lâu rồi nhưng mới chỉ có "tay trong tay" mà thôi chớ có cái ǵ "TRONG" nữa đâu! Cố gắng lắm cũng chỉ ở giai đoạn thăm ḍ cho biết sự đời "ơi-buộc-ơi, lăng-buộc-lăng, răng-cạp-răng" mà em bảo rằng th́ là anh làm đời em dang dở là thế nào? Gia tài của em vẫn c̣n đầy đủ đấy chứ, cái "kề-đít" ba mươi chín ngh́n hay ngàn vàng của em anh cũng không tơ hào một đồng trinh. C̣n gia tài của anh ư? Anh có mất cái chân th́ đó là cái chân của riêng anh. Chân của anh chưa phải là của em, vậy th́ việc cụt hay không cụt, anh là người không chân thật th́ cũng chẳng liên hệ ǵ tới em, có ǵ đâu mà than với van. Thôi th́ đường anh anh đi đường em em đi, "sugar me, me go, sugar you, you go" Chào cô! Đó là chuyện xưa của người thương phế binh tên Công. C̣n chuyện ngày nay của người thương binh tên Nguyễn kim Tiền th́: "Anh trở về.. .. bên trong. .. ḥm gỗ! Nguyễn kim Tiền đă trở về quê thật sau khi cố gắng chống chọi với tử thần để sống vượt chỉ tiêu thêm 2 tháng, 8 tuần đợi mong để nh́n một đại nhạc hội cho TPB được tồ chức mà không thành. Nó đành trở về trong ḥm gỗ cài hoa ở tuổi 64, để lại bao đau thương cho vợ dại cùng 2 con thơ! Và một nguyện vọng chưa thành. Bước sang tuần thứ 12, nó thều thào hỏi tôi:
_ "Đă nhúc nhích ǵ chưa?"
Tôi biết ư nó hỏi cái ǵ nhúc nhích, nhưng cái ǵ cũng chẳng ra cái ǵ nên lái đề tài TPB sang chuyện tiếu lâm hy vọng thấy nó có nụ cười héo hắt trên môi. Nhưng khi biết v́ lư do.. "thiên hạ có khi c̣n ngủ cả, một ḿnh ta thức với ai đây", nên nó thở hắt ra và nhắm mắt đi luôn! Xin phép quư vị độc giả cho tôi nhắc lại thật ngắn gọn vài nguyện vọng đă đạt được và chưa được của một người tử tế đă tử. Khi biết ḿnh bị chứng bệnh nan y dành riêng cho giới hút và xách, dù cả đời nó không biết điếu thuốc lá dài ngắn ra sao, Tiền sửa soạn riêng cho ḿnh một căn pḥng để nằm, trong lúc dọn th́ nó bất ngờ thấy tấm ảnh Đức Mẹ và một tấm h́nh của cha Trương bửu Diệp trong chồng sách báo cũ mà một người bạn nào đó đă tặng cho nó từ lâu ( ai muốn biết cha Trương bửu Diệp linh thiêng thế nào th́ tự t́m hiểu, tôi không nói ở đây). Thế là Tiền lập một bàn thờ trên đó có ảnh Đức Mẹ và cha Trương bưủ Diệp ngay trong pḥng. Tiền và tôi chơi thân với nhau trên 35 năm nhưng chúng tôi không hề biết cả hai cùng theo một tôn giáo (!). Nên khi thấy trong pḥng nó bỗng dưng có bàn thờ xuất hiện làm tôi vô cùng ngạc nhiên, tôi bảo nó là ông thánh Giu-Dà, nhưng giọng nghẹn ngào đầy ắp chân thành nó nói với tôi: _ "Tao đă t́m được chỗ dựa và niềm tin" Con chiên đi lạc nay đă t́m được đường về cùng đàn. Đó là Nguyện vọng thứ nhất đă thực hiện được. Khi t́m được con chiên đi lạc, Thiên Chúa đă ôm nó (Tiền) vào ḷng. Có thể trong lúc dọn pḥng, vô t́nh mà Tiền gặp hai bức h́nh trên. Thói thường, dù là Phật-Tử hay Con-Chiên, khi "b́nh chân như vại" th́ mấy ai thấy Chúa-Phật ở trên cao, chỉ khi gặp sóng gió ba-đào, ào-ào cướp biển Thái Lan xông tới th́ mồm miệng mới líu-lo tụng niệm "Nam-Mô A-Di-Đà.. ..Giê-Su ..Ma" cho chắc ăn! Con chiên Nguyễn kim Tiền ở trong hoàn cảnh không c̣n ǵ để mất, th́ việc t́m về cùng Chúa cũng là lẽ b́nh thường. Nhưng c̣n nguyện vọng thứ hai? Tiền rất thản nhiên thảo luận cùng gia đ́nh về việc "đốt hay không đốt", cuối cùng nó có nguyện vọng được mai táng nơi nghĩa trang cùng với thân mẫu đă qua đời từ năm 1982. Mỗi ngày có bao nhiêu người t́m về xin tạm trú tại nghĩa trang này, đă 23 năm qua (82-05) chắc ǵ c̣n chỗ trống cho nó xin tạm trú? Khi sơ đồ nghĩa trang được trải ra cho thân nhân xem, kín gần hết, nhưng lạ lùng thay, ngay sát bên phần mộ của thân mẫu, c̣n một căn chưa có chủ, chắc là mẹ già đă giữ chỗ cho con trai! Nguyễn kim Tiền được mai táng sát bên phần mộ của mẹ! Nguyện vọng thứ hai, Thượng Đế đă chấp nhận lời cầu xin của con người có tấm ḷng. Nguyện vọng thứ ba của Tiền là ǵ? Là mong có một ngày được gọi là ngày TPB của QLVNCH, hay thực tế hơn là một đại nhạc hội gây quỹ giúp những người què-cụt. Chúa Phật không giúp nó đạt được ước nguyện này, Thượng Đế cũng bó tay, chỉ có quư ngài "Mặt-Chời" mới có khả năng thực hiện điều này. Không chỉ là nguyện vọng của một người đă ra đi mà là nguyện vọng của tất cả TPB/QLVNCH đă, đang và sẽ ra đi tại quê nhà. "Mặt-Ch.. ời" ông là ai? Trong các đặc lệnh truyền tin hành quân thường có tên ông này, ổng bay trên Trời cao nên các bố truyền tin gán cho ổng cái tên nghe kêu dễ sợ. Nghĩ cũng tức cười, đă mă hóa để bảo mật mà lại kính tặng cho xếp cái danh hiệu "mặt trời" th́ ngụy làm khỉ ǵ cho mệt. Con Tô-Tô tôi cũng biết ổng là ai chứ đừng nói tụi quỷ sứ VC! Vậy mà các ông cứ để thuộc cấp tŕnh với thưa Mặt Trời oang-oang trong máy! H́nh như là các ông thích được tôn xưng như thế! Thích làm Trời! Cũng chả sao, tuy nói và gọi th́ giống nhau nhưng khi viết th́ phải khác, để khỏi rỡn-mặt với ông Thiên, tôi xin viết là "Mặt Chời". Bài này chưa phải là lúc nói đến những cái tức và cười của các đặc lệnh truyền tin xa xưa, chỉ xin nhắc lại một tí để biết các ông "Mặt Chời" là ai mà thôi. Xin quư ông Mặt-Chời đừng "ngủ yên" nữa, đừng lặn nữa, trái đất đă quay nhiều ṿng trong 30 năm rồi, không lẽ chờ thêm 30 năm nữa mới lên tiếng? Nhắc lại câu nói dân gian: "Con có khóc mẹ mới cho bú", xin các Mặt-Chời khóc ngay đi, nam nữ văn nghệ sĩ họ đă sẵn sàng cho bú.., sẵn sàng hát gây quỹ cho TPB. Chỉ một ḿnh nhạc sĩ Châu đ́nh An cũng xin được hơn 10 ngàn đô ở Texas cho các em mồ côi đấy. Trong một buổi cho thiên hạ coi cái "xi-đi" của ḿnh, ca sĩ Phương hồng Quế cũng gặt được hơn 7 ngàn đô để tặng cho TPB. Một ḿnh ông Mục Sư Bảo, cho tới nay, đă thực hiện được 31 chuyến về VN cứu trợ cho đồng bào phong cùi, cho trẻ mồ côi, cho đồng bào nghèo, cho đồng bào gốc thiểu số và lác đác vài anh em TPB ăn ké, ăn theo! Mỗi chuyến cứu trợ của ông có hàng vài ngàn bao gạo, xe lắc tay, đường trà muối mỡ tiêu hành tỏi ớt x́ dầu nước mắm, nước tương cho người ăn chay! Đào cả giếng lấy nước cho dân uống, xây cả cầu để đi, và xây cả cầu "để đi cầu" cho người dân của nước CHXHCNVN! Tất cả những vật dụng cứu trợ và tiền bạc đều do ḷng hảo tâm của đồng bào hải ngoại đóng góp. Khoan nói đến lời khen tiếng chê, lợi và không lợi trong việc làm của Mục Sư Bảo, tôi nêu trường hợp cụ thể này để chứng minh rằng sự hảo tâm của đồng bào hải ngoại là bao la đối với người nghèo khó trong nước. Vậy mà tại sao những người lính VNCH bị thương, bị bỏ phế thành TPB lại phải đi ăn xin.. .. sau cái ăn xin của người cùi? Tại v́ những ông Chời thích vàng. Im lặng là vàng! Tiếng nói, lời kêu gọi của chúng tôi, của những người lính th́ không qua khỏi ngọn cỏ. Nhưng một tiếng HÔ của những người từng chịu trách nhiệm về sinh mạng hàng chục ngàn quân dưới quyền, tiếng HÔ của những ngôi sao lấp lánh cũng là kết tinh máu xương của hàng chục ngàn con "thiêu thân" dưới quyền th́ bay cao bay xa hơn, có kết quả hơn!
Thưa không phải là "thiêu thân" đâu, v́ nghĩa vụ đấy, là tuân lệnh của các Ông đấy, kể cả những cái lệnh rất ư là tối dạ. Trước sau chúng tôi vẫn là lính, vẫn tuân theo lệnh của các ông, nhưng nay không c̣n là những "trẻ người non da", mà là những người già trên 50, 60 , gấp đôi cái tuổi ngày xưa có những Sao sớm mọc tối tàn. Bỏ qua những Sao này đi, c̣n những ngôi Sao sáng khác, một ngôi Sao sáng, hai ngôi Sáng sao v.v.. c̣n nhiều lắm lắm, xin quư vị lên tiếng, một tiếng HÔ của quư vị bằng hằng ngàn tiếng gào thét của anh em chúng tôi. Nhưng nếu vẫn im lặng th́ làm Sao nhỉ?
"Làm Sao cũng chẳng làm sao" Có nhiều quân nhân vẫn tôn trọng quân kỷ nên sỉ vả tôi: _ "Thôi mà, nhắc chuyện cũ làm chi, dẫu có điều ǵ, ích lợi chi đâu" Chuyện cũ CHƯA nhắc, mà nhắc chuyện mới, chuyện TPB đấy bạn ơi. Thằng Thu-Đen, quận trưởng Bến-Lức v́ dám bóp cái con c̣i hụ Long-An cho kêu to lên nên bị lột lon đày ra Phú Quốc! Chuyện cũ đấy, cất vào tủ đă. Ông ra lệnh cho tôi pḥng thủ rồi ông leo lên trực thăng, lên tàu thủy, chuyện cũ đấy, cất vào tủ đă, nói sau chưa muộn, nói chuyện TPB trước đă. 3- NHẤT HÔ.. BÁ ỨNGKhi đọc bài: "Trên đôi nạng gỗ" trên BĐQ số 15, một cụ bà 70 tuổi từ Texas gọi cho tôi giọng nghẹn ngào: _ "Chị rất đồng ư về những điều em nói, chúng ta thiếu một tiếng nói chung để cám ơn các anh em thương phế binh, họ không phải là những người trai "Trời bắt xấu, cho phong cùi th́ được phong cùi, cho lao-đao phải chịu phần lao-đao"! Họ cũng không phải là những con bà Sơ, bà Phước để nhận tiền cứu trợ của trẻ mồ côi! Họ là ân nhân của tất cả chúng ta, họ là những người xây đắp cơ-đồ cho những Vương những Tướng, vậy mà..đành quên sao .. ..anh (ông)" Chị tự biết ḿnh.. .. ấy không cao hơn ngọn cỏ, tiếng nói của ḿnh không vang xa quá tầm tay nên gọi điện thoại cho ông tướng XYZ.. .. và chị bảo ông ấy phải "làm đi". Nhưng vốn là người khiêm nhường, luôn luôn LO sau cái LO của thiên hạ và NO trước cái NO của binh sĩ nên ổng bảo: "Chị làm đi!" Thế là thế nào? Một bà già lại có nhiều Power hơn Sao sao! Không sao đâu, chị sẽ làm, sẽ kêu gọi các bà già sinh ra tướng.. ..Chị sẽ gọi cho thằng cháu của chị là ca sĩ Việt Dzũng của đài Bolsa tiếp tiếng nói.. " Thưa sư tỷ Texas, cám ơn sư tỷ đă lắng nghe những tiếng kêu từ "vực sâu", cần thêm nhiều tiếng "mẹ gọi" th́ mới thấu tới tai mấy ông "Chời con". Cũng từ Texas, ông quan năm C..Hù khi đọc bài "đôi nạng gỗ" trên tập san BĐQ cũng đă phô-tô thêm ra 30 bản để gửi đi cho những cựu quân mang máy trợ thính, và đang kêu gọi đồng đội tập họp lại để tổ chức một buổi nhạc gây quỹ cho TPB. Hoan hô quan năm C.. Hù. Xưa kia tuân lệnh của ông, anh em xung phong tái chiếm Cổ Thành nên trở thành TPB cũng nhiều lắm. Nếu ông có nhớ đến họ, c̣n nhớ đến họ cũng chỉ là một hành động. "Trả cho quân ta những ǵ thuộc về quân ta". Nếu không, ai đó cố t́nh lờ đi th́ có vẻ như một hành động ..ăn quỵt! Lon càng to, nợ càng chồng chất. Việc ông âm thầm tiếp sức cho TPB đơn vị cũ của ông là đáng quư, nhưng có vẻ phe-đảng và không "PHE" , những người không có cấp chỉ huy như ông th́ họ trông vào ai! Các anh cùng binh chủng, đồng khóa đồng ch́a, nên dễ dàng thông cảm nhau, âm thầm trợ giúp nhau. Nhưng những người khóa Đập Đá làm sao biết có những đồng đội khóa Đập-Đầu! TPB nghĩa quân, địa phương quân, nhân dân tự vệ là những quân nhân đang theo khóa đập đầu! Từ miền Nam CA, đài phát thanh "Tiếng Gọi Non Sông" luôn luôn phổ biến những trang sử, những trận đánh đẫm máu của QLVNCH th́ sáng Chúa Nhật 21-8-05 đă cho phổ biến bài "Trên đôi nạng gỗ" như một lời kêu gọi tiếp máu cho những người tham dự các trận đánh đó mà nay đang ḅ lết ở một nơi khổ nhất trần gian. Từ Dallas, liên hội cựu CS (chiến sĩ), Lạt-Ma Vơ-Khoa cũng đă súng đạn lên vai, mười hai ngày gạo cho chiến dịch hàn gắn "vết thương ḷng TPB". Từ Canada xa xôi, con trâu Phạm Công cùng đông đảo các màu áo, màu mũ xanh, đo,û nâu, đen, trắng, vàng, cũng không chịu ngủ yên, đứng lên kéo quân từ miền Bắc xuống chận đứng những tên chạy trốn nghĩa vụ cho TPB. Bên kia đại dương, từ Victoria, SBS radio của Quốc-Việt, Hùng-Trần vừa cả tiếng lại dài hơi đang gáy vang, đánh thức những mặt-chăng, mặt-chời đang "ngu-mể". 4 - NhỮNG NHÀ CHỐNG CỘNG BÙI LANChàng đưa ra nhiều lư do để BÀN LUI trong đó có lư do chánh đáng nhất là ai sẽ quản lư số tiền thâu được? Không nên gởi tiền về VN, sẽ lọt vào tay CS! Hoan hô ư kiến của anh bàn lui, anh quen nghề "bán da gấu" trước khi vác súng đi săn rồi. Xin anh cứ ăn và ngủ với tiền "hen-đi-kép", chúc anh sớm có thêm khoản tiền phụ cấp cho người săn sóc anh. C̣n tiền gây quỹ cho TPB nếu có cũng chẳng đáng bao nhiêu để cần đến anh làm chủ tịch quản lư tiền bạc đâu, cũng không ai có ư chấm và mút tiền của TPB như anh nghĩ đâu. Không chỉ là tiền như ư nghĩ của các anh, mà c̣n cái cao hơn, biết rằng chúng ta không nuôi nổi TPB, nhưng chúng ta có bổn phận nói tiếng CÁM ƠN, đó là Ngày TPB. Chưa tới thời điểm và cũng chưa có ai đủ khả năng gom các hội cứu trợ TPB về một mối. Xin các địa phương cứ tiếp tục nghĩa cử tùy nơi tùy lúc, tùy sự đóng góp của đồng hương. Nếu có tổ chức đại nhạc hội gây quỹ th́ chỉ để giúp các hội địa phương hoạt động được mạnh hơn. Ngoài vài chục bạc lót tay, người TPB trong nước cảm thấy vui hơn nếu có một ngày nào đó trong năm, các nơi ở hải ngoại cùng có một tiếng nói cám ơn chung. Thực tâm th́ tôi không có hứng thú mấy với những cái ngày "Ông, Bà, Cha, Mẹ, d́ hai, dượng ba" ở cái xứ tạm dung này, chờ một năm để được dẫn đi ăn một lần ư! Để nghe hăng Tobia quảng cáo "by one get one free" nhân ngày Mother & Father Day! Tôi càng không ưa cái lũ xấu ưa làm tốt, dốt hay nói chữ' như tụi VC, bày đặt ra đủ thứ ngày cho đủ 365 ngày kỷ niệm để ăn nhậu, có cả cái ngày "chiến sĩ gái dương cao ngọn cờ đỏ" gọi là "Ngày Phụ-Nữ". Ngày đó đảng ta ăn và uống phủ phê. Nhưng chúng có ngày "Thương binh liệt sĩ" nghe cũng êm tai. Chúng ta có ngày Quân-Lực để kỷ niệm cái ngày Nguyễn cao Kỳ lên làm thủ tướng. Nhưng nay thấy Kỳ mà chán như Kỳ thấy mẹ. Anh ta làm hoen ố ngày QL. QL không chỉ là những cấp SQ ở hải ngoại này đâu? Hơn nữa QL cũng bị trọng thương cả rồi. Nếu không có ǵ phiền hà đến quyền lợi riêng tư của quư vị, hằng năm tổ chức Ngày QL th́ cho TPB ăn ké vào một chút được không? Tôi thấy chữ "Ngày QL" mà có chữ TPB đứng bên cạnh thành "NGÀY QL & TPB" th́ đúng là huynh đệ chi binh. "Tiền ơi, mày đă được bạn bè tiễn đưa đến nơi an nghỉ ngàn thu. Chắc chắn giờ này mày đă biết tao nói dối mày về chuyện gây quỹ giúp TPB. Thôi th́ cứ an tâm, mọi người đă và đang lưu ư đến nguyện vọng của mày". Chớ ǵ kẻ đă đi trước sống lại mà bảo các quan những lẽ phải PHẢI LÀM. |