|
Ta đă mất.
Nguyễn Ngọc Trân
(TĐ36/BĐQ)
Ta đă mất những con đường xưa cũ
Những hàng tre những bờ ruộng thân yêu
Hàng dừa nghiêng che bóng mát lam chiều
Cây phượng đỏ bên trường khoe săùc thắm
Ta đă mất những mùa xuân nắng ấm
Cùng mẹ già đi hái lộc đầu năm
Ḷng bâng khuâng nghe Mẹ khấn nguyện thầm
Mong đất nước từ nay thôi lửa loạn
Ta đă mất những ǵ thương nhớ nhất
Những vui buồn đời quân ngũ xa xưa
Tuổi hoa niên ôm giấc mộng sông hồ
Rời trường Mẹ với muôn ngàn mộng ước
Ta đă mất lời thề xưa giữ nước
Nên từng đêm chuyện cũ vẫn hiện về
Vẫn thấy ḿnh kiêu dũng trấn sơn khê
Cùng chiến hữu nơi tuyến đầu ngăn giặc
Tháng tư ấy, ôi nỗi sầu mất nước
Nơi xứ người ḷng thẹn với non sông
T́nh quê xưa luôn phảng phất bên ḷng
Thương nhớ lắm những ǵ ta đă mất....
| |