Lời Tri Ân Muộn Màng

Huy Văn



 

Xin được cám ơn dù rất muộn
Những đứa em và đồng đội đã ra đi:
Hữu, Biếc, Tâm, Bình, Thanh, Tùng, Cẩm
Lý, Hoàng, Khanh, Công, Giáp, Đặng Tri.

Cám ơn đã hy sinh cho tôi sống
Dù là chỉ một kiếp phó thường dân
Sống buồn thiu, đời thay đổi bao lần
Như sông nước đầy vơi theo nhật nguyệt
Cám ơn thuở miệt mài theo trận tuyến
Thuốc chuyền tay, cháy mắt đỏ xuyên đêm
Đường hành quân Thàn chết ở kề bên
Tình Huynh đệ, nghiã Chi binh càng thắm thiết.
Bạn bè ơi, thanh xuân tràn nhiệt huyết
Nợ non sông trả bằng máu tim hồng
Poncho nào trải tiếc nhớ mêng mông
Ngìn thu khép trên màu cờ sắc áo.
Xin cám ơn dù đã qua giông bão
Dù oan khiên đã tắt nến từ lâu
Và hận thù đạ đi xuống mộ sâu
Để Lịch sử và đời sau luận phán.
Đồng đội ơi: những Mũ Nâu liều mạng
Đứng thẳng lưng, ôm súng hét: xung phong
Cao Kim Rắc, Lễ, Quang, Thông, Vạn, Hổ
Hồn linh thiêng hãy bỏ nước... lưu vong.