Hải nội chư quân tử kính mến!
Tôi không thể tưởng tượng được t́nh trạng của người Việt tỵ nạn chúng ta ở các nơi trên thế giới, nhất là tại Hoa Kỳ sẽ ra sao, nếu thật sự tôi nhận được nguồn tin như thế này:
Thủ Tướng nước cộng ḥa xă hội chủ nghĩa Việt Nam Phan văn Khải chính thức sang thăm Hoa Kỳ, thể theo lời mời của Tổng Thống Goerge W. Bush. Sau đây là chương tŕnh làm việc của Thủ Tướng, do Ṭa Tổng Lănh Sự nước cộng ḥa xă hội chủ nghĩa Việt Nam ở San Francisco công bố:
- Ngày 19-6-2005
08:00 AM: Máy bay đáp xuống phi trường Seatac.
10:00 AM: Thăm Công ty Boeing.
12:00 AM: "Chiêu đăi" quan khách tại khách sạn Fairmond Olympic.
02:00 PM: Đáp máy bay đi Nam California.
06:00 PM: Tiếp xúc với Đại diện "Việt kiều" để bàn việc ḥa hợp, ḥa giải, xây dựng dân chủ, tự do cũng như đóng góp khả năng xây d......
Chưa viết xong chữ "dựng", tôi nghe tiếng chặc lưỡi liên tục phía sau lưng, kèm theo câu nói của ông anh tôi:
-
Chú viết thế này th́ khéo mà có.... đổ máu mất!
-
Sao vậy anh?
Th́ dành nhau làm đại điện để gặp thủ tướng, v́ nghĩ rằng sẽ được nhận ghế, nhận chức chớ ǵ!
Nghe vậy, tôi thộn mặt ra trông đáng thương.... dễ sợ - Ông anh tôi nói đúng, tôi xin nhận lỗi với quư vị là tôi có sơ sót, việc đơn giản như vậy mà nghĩ không ra, bỗng nhiên nguồn cảm hứng của tôi bị tắc tị, mất vui! - Trong lúc cao hứng, tôi đang định "phịa" thêm là sau khi gặp gỡ các Đại diện cộng đồng hải ngoại (ḿnh lịch sự, tế nhị, tránh dùng chữ "tỵ nạn cộng sản hay lưu vong" v..v...giống như kiểu 30 năm .... viễn xứ í mà), Thủ tướng chính thức lên tiếng xin lỗi, không phải "Việt kiều" không thôi, mà là toàn dân VN, v́ những sai lầm trầm trọng mà "đảng và nhà nước" đă phạm phải, làm khổ ải, đày đọa toàn dân bao nhiêu thế hệ, ṛng ră hơn bảy chục năm trời, kể từ khi có "đảng" - Sau đó để tỏ thiện chí, Thủ tướng sẽ đến viếng tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ, nhân ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa 19-6, đặt ṿng hoa và dự lễ truy
điệu v...v.... Nhưng bây giờ th́ mọi chuyện đă "bể" hết rồi - Ông anh tôi đưa ư kiến chính xác quá, nên nguồn cảm hứng của tôi phải "sang trang", chuyển hướng khác.
Vâng! Đúng! Nếu quả thật nhà cầm quyền CS có thực tâm muốn "nói chuyện" với hải ngoại, họ biết nói chuyện với ai - Ai sẽ là người đại diện một cách hợp pháp, hợp lư, hợp t́nh, hợp ư mọi người..... và khoảng gần một trăm thứ "hợp" khác.... V́ - Thưa quư vị, Dù bất cứ con người nào, có ngu dốt, thất học, cu li, cu leo, chẳng ai bầu lên đi nữa, th́ khi được làm Thủ tướng chính phủ của một nước có 80 triệu dân, cho dù dân nghèo đói, khốn khổ, c̣n chính phủ th́ độc tài đảng trị, nhưng đang được hầu hết các nước trên thế giới "o bế", v́ những lợi lộc riêng tư cho nước họ, thôi th́ viện trợ nhân đạo, cho vay hết khoản này, khoản khác - Và, ít nhiều ǵ theo công pháp quốc tế, nó cũng có một tí tẹo tư cách pháp lư với lại chỉ là tí t́ ti uy tín thôi - Mà bây giờ ông thủ tướng ấy muốn "thảo luận" với những người ở nước ngoài, lại phải t́m ṭi, gơ cửa hàng trăm hội đoàn, đoàn thể để nói chuyện sao? Quả thật như vậy th́ Phan văn Khải phải ở bên Mỹ này cỡ.... ba tháng mười ngày mới đủ th́ giờ nói chuyện à! - Vậy chúng ta phải có đại diện để gặp gỡ chứ -Tôi lại phải đặt lại câu hỏi một lần nữa! Ai sẽ là đại diện, ai "chính danh" thay mặt cộng đồng hải ngoại đây!
Đây mới là "vấn nạn" đấy các cụ ạ! Chuyện bươu đầu sứt trán, súc tay gẫy gọng, tan xương nát thịt, máu đổ thây phơi, có thể từ đây mà phát sinh đấy! Không phải tôi cố t́nh bi thảm hóa cuộc đời đâu, căn cứ vào những việc đă xảy ra, tôi nghĩ rằng chuyện này rất có thể đúng, v́ từ xưa đến nay, các vị "đại diện cộng đồng", chỉ mới tranh nhau cái hội chợ mà đă đánh chửi nhau chí chóe, đến khi hội chợ được giao cho sinh viên, "cộng đồng" chỉ c̣n là hư danh, với thu nhập khiêm nhường là thỉnh thoảng một lần gây quỹ thôi, vậy mà họ vẫn giành giựt với nhau đến nỗi đưa nhau ra ba ṭa quan lớn Mỹ, để kiện thưa về việc "chính danh" mí lị "tiếm danh", c̣n hăm he bỏ tù nhau nữa mới khiếp chứ.... Bây giờ nếu thật sự Phan văn Khải đưa ... miếng mồi đó ra, chắc chắn sẽ có nhiều anh, nhiều chị tối mắt, tối mũi tưởng bở, nhảy ra tranh giành, cướp giựt với nhau, chuyện này chắc chắn xảy ra, không thể nào tránh khỏi - Cho nên, khi không thấy Thủ tướng Việt cộng tuyên bố, tuyên mẹ ǵ, đi đâu cũng lầm lầm, lũi lũi theo lối cửa sau, t́nh h́nh cộng đồng v́ thế cũng không có xáo trộn, tôi mới thở phào nhẹ nhơm thầm nhủ rằng: "Thoát nạn". Nạn th́ tạm thời thoát rồi, nhưng c̣n muốn thêm một bước nữa, nghĩa là phe ta phải đạt được thắng lợi, tranh đấu với chính quyền cộng sản, buộc chúng phải để cho dân chúng trong nước được hưởng các quyền tự do như các nước văn minh khác, có như vậy chúng ta mới rạng ngời chính nghĩà chứ - Muốn làm việc này theo tôi th́ "dễ ợt", cứ Đoàn Kết là xong tuốt !!!!!
Bạn Đồng Minh - T́nh Nhà Thổ.
Câu này tôi mới "chế" ra, phỏng theo câu ví mà tôi được
nghe cách nay gần năm chục năm về trước, khi vừa nhập ngũ: "Bạn nhà binh, t́nh nhà thổ" - Không biết các vị tiền bối chế ra câu này căn cứ vào đâu mà phán như vậy!? - Hay các ngài xuất thân "lính Tẩy", nên coi thường, đánh giá thấp t́nh bạn nhà binh, nói rơ hơn t́nh bạn trong quân đội - đem so sánh, ví von với mối t́nh của mấy em nhà thổ, thật đau ḷng và thiếu "cơ sở". Ai trong chúng ta, đă từng ở trong quân đội, (nhất là ở những đơn vị tác chiến) hẳn cũng cảm thấy có điều ǵ đó ấm ức khi nghe câu này, v́ nó hoàn toàn trái ngược với những điều chúng ta đă gặp.
Phải biết rằng t́nh "huynh đệ chi binh" trong QLVNCH luôn keo sơn gắn bó, là một thứ t́nh cảm thiêng liêng, sống chết, khó có chữ nghĩa nào mà diễn tả hết được, mỗi người trong chúng ta chắc hẳn ít nhiều cũng đă cảm nhận như vậy.
Tuy nhiên, khi nhắc đến t́nh "bạn đồng minh" mà chúng ta đă gặp, th́ ví với "t́nh nhà thổ" tôi e rằng chưa "chính xác" lắm, v́ bạn đồng minh nó c̣n tệ hại hơn nhiều ḱa, chả được như mấy em nhà thổ đâu mà đem ví von như vậy, làm "mất tiếng" của các em đi!
Ngược ḍng thời gian, khi quân đội Mỹ ào ào tham chiến ở VN, họ c̣n kéo theo một số đồng minh nữa như Úc, Tân Tây Lan, Đại Hàn, Thái Lan - C̣n Đài Loan tuy không trực tiếp tham chiến, nhưng là một đồng minh chí cốt với ta, v́ hồi đó họ chống cộng triêït để hơn ai hết. Sau khi đàn anh rũ áo ra đi, mấy ông bạn đồng minh "ăn có" cũng khăn gói về nước họ, rồi đến ngày 30-4-75 oan nghiệt, người ta mới thấy rơ ràng t́nh cảm của mấy anh đồng minh này đối với người bạn cũ Việt Nam Cộng Ḥa c̣n tệ lậu hơn mấy em nhà thổ giao thiệp với nhau. Các anh thi nhau trở cờ, ve vuốt, thiết lập quan hệ ngoại giao, đầu tư v...v... với bạo quyền cộng sản, để thủ lợi - Một bên th́ ngu dốt, coi dân như cỏ rác, "sống chết mặc bay" miễn là có tiền đút túi là xong - Một bên th́ không phải con dân của chúng, cần ǵ phải xót xa, bóc lột được cứ bóc lột tận t́nh, chính quyền sở tại th́ chỉ cần cho chúng ăn chút đỉnh là câm như hến, mặc sức mà hành hạ nhân công - Đọc báo trong nước thấy các anh ấy khoe hay, khoe giỏi, khoe được làm chủ tập thể, khoe được tự do, no ấm, đọc lên buồn cười (vừa buồn, vừa cười) thỉnh thoảng có những tin nghe qua thật tức, mà các "đầy tớ nhân dân" chẳng hề có biện pháp ǵ - Khi th́ một anh chủ người Đài Loan bắt phạt nữ công nhân phơi nắng cả ngày, lúc th́ anh chủ Đại Hàn dùng giày đánh công nhân, c̣n nhiều chuyện ne nét, ép buộc đánh đập công nhân, bắt làm bất kể giờ giấc, mà lại c̣n bị giựt tiền công nữa, thế mà chính quyền không thấy can thiệp, hoặc giả có can thiệp th́ cũng chỉ là quy phần lỗi cho công nhân, bênh vực bọn chủ nhân ông ngoại quốc thôi.
Nghĩ mà hận đời đen bạc, phải thành thật nói rằng, mấy anh lính Đại Hàn hay Thái Lan sang tham chiến ở Việt Nam, hồi đó sao các anh dễ thương thế - H́nh ảnh của các anh lính Thái tôi vẫn c̣n nhớ như in - Chả là hồi đó gia đ́nh tôi ở Phước Tuy, thỉnh thoảng xin được 48 tiếng phép về thăm bu cháu, th́ các ông ấy làm t́nh làm tội đủ thứ, dọc đường, ba, bốn trạm kiểm soát, mấy anh lính Thái, ngoài súng đạn đầy ḿnh, c̣n đeo khoảng hai chục các thứ tượng, ảnh, bùa chú v...v... (dĩ nhiên khi đạn bắn vào các ông ấy, làm sao mà trúng được tượng Phật, tượng Bà bằng cỡ đầu ngón tay, có chăng là chỉ trúng ngực, trúng tim thôi) mặt mũi các anh trông ngơ ngơ hay đáo để.
Chữ nghĩa th́ các anh xài chữ ṇng nọc, nên khi xét giấy, ḿnh phải ló mặt ra để các ảnh so với h́nh trong giấy, mất th́ giờ vô cùng, trên xe ai cũng cười, v́ xét như các anh vậy là xét cho vui, chứ không biết phân biệt thật giả - Các anh hiện diện ở đất nước chúng tôi thật ra cũng chẳng phải v́ chính nghĩa hay t́nh liên đới đồng minh ǵ đâu, chỉ v́ quyền lợi riêng của nước các anh, nên phải nghe lời Mỹ đấy thôi.
Nhưng chúng tôi vẫn cảm thông sâu sắc với các anh, phải đem thân "dỡn mặt tử thần", nên cũng đối xử với các anh một cách tốt đẹp, vả lại các anh cũng "biết người, biết của", nên không bị ăn đ̣n là như vậy.
Hơn nữa chúng tôi luôn luôn coi các anh như "đàn em", v́ thẳng thắn mà nói, từ việc huấn luyện, đến tinh thần chiến đấu, kỹ năng tác chiến, kinh nghiệm chiến trường v...v... các anh không thể nào bằng chúng tôi được, (c̣n nhớ, khi quân đội Đại Hàn học chơi một khoá Rừng, Núi, Śnh lầy tại TTHL/BĐQ Dục Mỹ, h́nh như chỉ một khóa duy nhất là không dám hẻo lánh tới nữa) - Chúng tôi bao giờ cũng nh́n các anh với con mắt thân thiện và rất "kẻ cả", cho nên không bao giờ có sự đụng chạm tay chân với các anh - Chắc các anh cũng biết điều này, v́ chúng tôi lúc đó, nếu có phải đánh, th́ chỉ đánh mấy anh.... cố vấn Mỹ cà chớn mà thôi - Điều này tôi không hề nói phét, chỉ riêng binh chủng BĐQ, tôi cũng đă biết có đến dăm bảy ông niên trưởng, hoặc bạn bè của tôi, đă từng cho mấy anh Mẽo xà bát ăn đ̣n - Thậm chí có anh c̣n "chơi" cả Huấn luyện viên, lúc đang tu nghiệp những khóa quân sự ở bên nước Mỹ nữa ḱa, khi tự ái dân tộc bị xúc phạm, bất kể anh là ai, cho anh một trận đă, rồi sẵn sàng xách va li về nước, vừa bước xuống máy bay là bị chở thẳng vào cải hối thất Bộ Tổng Tham Mưu ngay "tút suỵt" - Có ai ngán đâu! Vậy mà tụi tôi bị xảy đàn, tan nghé, các anh đă vội vàng trở mặt, thôi th́ cướp bóc, hăm hiếp, đồng bào chúng tôi, khi họ vượt biển để lánh nạn cộng sản - Chưa hết, nhiều tên c̣n hành sử dă man đối với những người sa cơ thất thế, gây tội ác xong rồi c̣n giết hết để phi tang, thật những tên này không khác ǵ bọn.. cộng sản - Vậy mà cũng vỗ ngực xưng tên, ta đây là văn minh, đạo đức.
Phụ mẫu chi dân là những quan chức cầm quyền trong đảng cộng sản, chuyên môn "đem con bỏ chợ", bỏ chợ để lấy tiền chúng bỏ túi - Con dân Việt lưu lạc khắp nơi trên thế giới để kiếm sống, để làm tôi mọi, nô lệ cho những người dân xứ khác, đôi khi làm tôi đ̣i cho cả những kẻ không xứng đáng, chỉ v́ miếng cơm, manh áo, chỉ v́ người cầm quyền xứ ḿnh bất tài vô tướng, mặt mũi chúng nó lúc nào cũng trơ tráo, vô hồn, khi nh́n con dân của ḿnh bị mọi người hành hạ, hiếp đáp - Ôi những cảnh trẻ em làm điếm ở Kampuchia, những cô dâu bán thân cho những anh Đài Loan nửa người, nửa ngợm, chỉ được vài, ba trăm đô la rồi bị đánh đập, bỏ đói v...v...
Nghĩ đến là tôi "trào máu họng".
Ối các anh "đồng minh" khốn nạn ơi! Các anh đă ăn phải "bả" của cộng sản - Chả thế mà mới đây các anh c̣n nghe theo lời chúng, đối xử dă man với những người đă chết - Xứ sở chúng tôi có câu "nghĩa tử là nghĩa tận" - Bất cứ anh đă làm chuyện ǵ, khi chết đi là xí xóa, là được đối xử tử tế - Huống chi đồng bào chúng tôi đâu có làm ǵ sai quấy, có chăng chỉ là họ muốn xa lánh bọn người vô luân, đang cầm quyền - Khi đồng bào chúng tôi đi lánh nạn cộng sản, tá túc ở đất nước các anh, v́ một lư do nào đó, họ đă bỏ mạng trên đường t́m tự do - Đối với các anh, họ có tội t́nh ǵ mà một tấm bia để tưởng nhớ họ, các anh cũng nghe theo bọn cầm quyền cộng sản, đang tâm đục phá để... tuyệt tích, để hợp với dă tâm của chúng - Sao các anh hèn thế, lợi nhuận chúng ban cho các anh được bao nhiêu, hay khi các anh có hoạn nạn ǵ, chỉ những người trốn chạy cộng sản như chúng tôi mới mở ḷng giúp đỡ, trả nghĩa cho các anh thôi - Bề ǵ cũng là một quốc gia có chủ quyền chứ nào phải chư hầu của bọn cộng sản Việt Nam đâu, mà chúng nó bảo sao các anh nghe vậy - Các anh làm như thế mà đ̣i vỗ ngực xưng tên ḿnh là nước độc lập, tự do, dân chủ à - Đôi khi tôi cũng thấy xấu hổ cho mấy chữ "độc lập, tự do, dân chủ" của các anh lắm lắm ......Nhưng mà bây giờ th́ tôi vẫn cứ phải chửi cho bơ ghét - Tiên sư các anh - Các anh là những tên khốn nạn, vô lương tâm, hèn hạ, không xứng đáng với những t́nh cảm mà chúng tôi giành cho các anh - Các anh chỉ chơi được với cộng sản thôi! Tâm địa của các anh như vậy th́ từ nay trở đi, các anh đếch phải là đồng minh hay bạn bè với chúng tôi nữa đâu, biết vậy hồi trước chúng tôi "oánh" bỏ mẹ các anh rồi - Nhớ lấy nhé!!!
Mạt cưa, Mướp đắng
Chuyện cổ nước Nam có chép: "một anh đem mạt cưa ra
chợ, nói với mọi người rằng đây là cám, một chị cũng đem mướp đắng ra chợ khoe đây là mướp hương, ngon lắm - Hai người trao đổi với nhau, kết quả là hai bên đều mắc hợm nhau cả, chẳng ai hơn, hay thua ai" - Chuyện này làm tôi liên tưởng đến t́nh bạn của nước Mỹ và Việt cộng hiện tại - Họ chơi với nhau toàn là hàng giả, mà xem ra như thật, nhưng chẳng bên nào bị thiệt tḥi ǵ, có chăng chỉ có bọn dân đen là bị lừa thôi.
Cũng cần thưa thêm để quư vị đừng nghĩ rằng đổi chác như vậy, anh chủ mạt cưa vẫn có lợi, v́ dù sao mướp đắng (khổ qua) ăn cũng ngon, nhất là đem dồn thịt...... Xin thưa, mướp này không phải khổ qua (hũ hoa), nó là loại mướp hoang, đắng ngắt và không ăn được, kể cả súc vật cũng chê - Thế mới có chuyện ví von chứ!!!
Chả biết mấy anh Mỹ mắc phải "hội chứng" ǵ mà kỳ cục quá - Tôi thấy bọn VC nó vẫn khốn nạn từ đầu đến cuối, vậy mà nó muốn cái ǵ, các anh Mẽo cũng OK cả - Này !"Chỗ riêng tư" hỏi thật, mấy anh có chuyện khó nói à? - Sao hồi VNCH tụi tôi c̣n "đồng minh" với anh, anh nhắng thế, chuyện "củ cải" ǵ cũng thấy các anh xía vào, hơi một tư là đem dân chúng Mỹ, những người đóng thuế ra hù, đưa hết phái đoàn này đến phái đoàn nọ sang thanh sát, duyệt xét t́nh h́nh rồi mới viện trợ - Mà cái vụ viện trợ của các anh cũng "thối" bỏ mẹ, cả tỷ bạc một năm thật đấy, nhưng toàn là thứ.. ǵ đâu, nổ cái đùng là tiêu tùng bạc vạn - có khi chỉ mới nh́n thấy thôi, sáng hôm sau đă mất, tiền viện trợ đă được tính rồi.
Thôi th́ đất nước chiến tranh phải cần súng đạn, cần các phương tiện phục vụ chiến tranh, nhưng đau một cái là ḿnh đồng minh với Mỹ, một nước giàu có, tiến bộ nhất thế giới, nhưng toàn phải xài đồ "dổm", khác nào chúng đi xe, ḿnh chạy bộ - chúng xài AK.47, ta c̣n dùng Carbine M.1, Garant M.1 măi sau mới đưa M.16 - Phần đông súng ống đạn dược đều là đồ thặng dư từ Đệ nhị thế chiến - Thỉnh thoảng có được món ǵ văn minh một chút th́ chỉ là "trắc nghiệm" mà thôi - So sánh về vũ khí đạn dược giữa ta và địch, tôi nghĩ rằng chúng ta đă có kết luận, tôi khỏi phải dài ḍng - Ấy thế mà có cho "nên thân" đâu, vui hay làm thỏa măn các ông ấy điều ǵ th́ có viện trợ - Không vui hoặc "căi" là cúp thẳng cẳng - Đến nỗi ông Tướng Tư Lệnh quân Mỹ ở VN đă phải nói: "Bị trói tay khi đánh giặc" - Điều này làm tôi liên tưởng đến một chuyện vui vui - Giả dụ bây giờ tôi "Mũ Nâu Thiện Xạ", người mà Thiên Nga cho là nặng 85 lbs, thách đấu với Mike Tyson, với điều kiện phải..... trói anh ta lại, (dĩ nhiên anh ta cũng có điều kiện đáp lại, là tôi phải trả cho anh ta ít triệu đô la thôi) khi đó, tôi sẽ dùng tay không, đánh cho đến khi nào... xin thua th́ thôi, hoặc muốn tôi xử dụng tài thiện xạ, tôi sẽ dùng giây thung, với những viên b́ bằng giấy, tôi vừa viên, vừa bắn ngày này qua ngày khác, tôi nghĩ là gịng họ anh ta sẽ đến xin điều đ́nh và nhận thua ngay - Tôi sẽ vênh vênh, váo váo mà nói cho cả thế giới biết, vừa hạ Mike Tyson (có thể nói phét là hạ "nốc ao" luôn cũng chẳng sao).
Ai chứ anh em quân nhân chúng tôi thấm thiá điều này lắm - Cứ nh́n lũ lính VC từ trong rừng, ngơ ngơ, ngáo ngáo chui ra là thấy... đau rồi
Chưa hết! "t́nh cảm" giữa đồng minh chúng ta c̣n dài dài - Sự việc đă tệ hại như thế mà từ trên xuống dưới các anh đều bưng bít nhân dân Hoa Kỳ và toàn thế giới, ngầm bảo rằng bên địch có chính nghĩa, chúng tôi là những kẻ "ăn hại, đái nát" không biết đánh giặc, chỉ dựa hơi quân đội Mỹ - Các anh cho một lũ phóng viên vô lương tâm sang săn tin, bới móc những chuyện xấu (tất nhiên, chế độ nào chả có), miệt thị toàn thể QLVNCH và cầu mong cho chúng tôi... chết sớm!!! Tất nhiên quân đội, hay chính phủ cũng có một vài phần tử lănh đạo xấu, bất tài, phe đảng, tham nhũng v...v... nhưng thật sự, chúng tôi sẵn sàng thách thức bất cứ quân đội nước nào, mà cấp chỉ huy có tiết tháo như các tướng lănh của chúng tôi - Thà chết vinh hơn sống nhục - Chính hành động phản bội đồng minh của các anh, đă gây nên thảm trạng chung cho đất nước chúng tôi đó - Các anh xúi dục người này, dụ dỗ người kia, những người có chút tên tuổi đứng lên chống đối, đúng hơn là "phá thối" - Đến lúc cháy nhà mới ra mặt chuột, từ anh lớn, anh nhỏ, của cả đôi bên đều đáng phỉ nhổ cả .
Bây giờ các anh mặt dạn, mày dầy, xích lại với nhau chưa đủ, c̣n thân thiết với nhau trong t́nh "huynh đệ", "xóa bỏ hận thù"
.
Mẹ kiếp, có hận thù th́ chúng tôi mới là người hận thù, hận thù cả hai phía các anh đây này - Nếu đôi bên các anh c̣n chút lương tâm, thử nhớ lại một chút xíu thôi xem sao - Có phải chúng tôi là những ngựi bị bức tử, những người bị mất mát nhiều không?
Chính sách của các anh thật ... khốn nạn, các anh t́m tay sai, chứ không phải đồng minh - và bây giờ các anh đă t́m được bọn VC rồi đó - Bọn VC ngày xưa nói bậy, bảo chúng tôi làm tay sai cho Mỹ - Chúng tôi mới đích thực không phải là tay sai của các anh, chúng tôi xác nhận là chúng tôi có ... tội, mà tội lớn nhất làm chúng tôi thân bại danh liệt, tan cửa nát nhà, tiêu tùng đất nước là tội ngây thơ, cả tin, nhất là mấy ông lănh đạo của chúng tôi, càng làm lớn, càng dễ tin các anh th́ phải - C̣n người nào kha khá một tư, biết được "tim đen" của các anh, th́ các anh t́m cách này, cách khác vu oan, giá họa cho người ta, rồi cho đệ tử giết chết người ta c̣n đâu.
Nh́n ṿng ṿng chung quanh Việt Nam th́ thấy cung cách "tử tế" của các anh ngay - Ngoài Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm của Việt Nam, c̣n Tổng Thống Ramon Masaysay của Phi Luật Tân, Tổng Thống Lư Thừa Văn của Đại Hàn, Tổng Thống Tưởng Giới Thạch của Trung Hoa Quốc Gia - Toàn những người có ḷng với đất nưóc của họ, nhưng không thỏa măn đ̣i hỏi của các anh, nên đă bị hại dưới "bàn tay lông lá" của các anh, ai mà không biết . Các anh cứ "lấp lửng" để mấy anh nhà báo suy luận, rồi tố cáo những cấp lănh đạo VNCH là tham nhũng, buôn lậu v..v... - Chắc các anh cũng phải xác nhận khi Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm bị sát hại, ông ta không có tiền gửi ở bất cứ ngân hàng nào trên thế giới - Khi sập tiệm, những người lănh đạo nền Đệ Nhị Cộng Ḥa có kiếm chác được chăng là chỉ đôi ba triệu đô la là nhiều - Tổng Thống Thiệu bị vu cho lấy đi 16 tấn vàng, mang tiếng bao nhiêu năm trời, măi sau ông Bùi Tín nói ra mới giải oan cho được - Tôi biết, biết chắc chắn là chế độ VNCH cũng có tham nhũng, có buôn lậu, có hối mại quyền thế v...v...nhưng so với VC bây giờ họ chỉ là loại "tép riu" - Có ai trong các ông ấy có hàng trăm triệu, hay hàng tỷ đô la, như những tên cầm quyền tại Hà Nội hiện nay không - Nếu có, chắc các anh chẳng để cho họ yên đâu.
Vậy th́, cuộc "giao du" giữa Mỹ và VC đúng là nền ngoại giao mạt cưa, mướp đắng - Anh không làm theo ư tôi th́ tôi sẽ công bố và phong tỏa trương mục, tài khỏan của anh lại, để thiên hạ biết các anh tham nhũng, ăn cắp của công đến chừng nào, bây giờ tôi "nhân danh công lư" giữ lại cho dân VN, không cho anh xài - Phe kia cũng thưa: Anh không nhân nhượng tôi th́ tôi không làm việc đó, việc nọ, cho anh để cân bằng lực lượng quân sự, kinh tế
v...v... Tôi tiên đoán, cuộc giao du giữa mạt cưa và mướp đắng sẽ tiến triển tốt, có chiều hướng lâu dài, v́ cả hai bên đều là phường lưu manh cả, chúng dễ nhận diện nhau, dễ hiểu nhau, biết được ư định của nhau, do đó, để cân bằng quyền lợi, chúng sẽ chơi với nhau dài dài là thế - Nhưng nói cho cùng th́ bọn VC vẫn là những tên nằm "kèo dưới", chứ không được b́nh đẳng đâu - C̣n mấy anh nhà báo Mỹ, các anh sướng nhá, mộng ước của các anh đă thành - Việt cộng thắng đă ba mươi năm rồi đó, các anh thấy nó đối xử với những người xưa kia phục vụ chế độ VNCH và dân chúng như thế nào? - Sao các anh câm như hến vậy - Hay là chính các anh đă bị mua chuộc, bây giờ hả miệng mắc quai.
Điều này khiến tôi nghĩ đến một vài ông tù binh người Mỹ, có ông bị giam dăm bảy năm ở Hỏa Ḷ Hà Nội, khi ra tù về Mỹ, ít lâu sau được bầu là Dân Biểu, Nghị sĩ, nhưng cứ há miệng ra là ủng hộ Việt cộng - Bà con người Việt tỵ nạn ḿnh bực lắm, nhưng xin bà con hiểu cho rằng, biết đâu ngài đă bị "kẹt", v́ khi ngồi trong tù, ngài đă khai bậy, khai bạ, rồi hứa hẹn vung vít để được đối xử "ngon" hơn các bạn tù khác - Hồ sơ đó VC c̣n đang nắm, trên giấy trắng mực đen đàng hoàng, nếu ngài không "lấy điểm" với nó, mà lại ra mặt chống đối nó, nó công bố ra là ngài vỡ mặt - Nếu chẳng may ngài mà đắc cử những chức vụ cao hơn nữa, th́ chính VC là bọn được thắng lợi lớn, v́ lúc đó ngài sẽ phục vụ cho quyền lợi VC, chứ không phải cho quyền lợi nhân dân Mỹ, nói chi đến quyền lợi của người tỵ nạn VN - Chả tin th́ quư vị cứ chờ xem - Tương tự, những việc khuất tất thời VNCH ngày trước, thiếu ǵ những ông tướng, ông tá, ông này, ông kia biết rơ mọi chuyện, nhưng không dám nói ra sự thật - Không phải v́ sợ nguy hiểm đến tính mạng nên không dám nói, chỉ v́ nói ra th́ chính ḿnh cũng có "vướng" vào, mà đó lại là những chuyện tầm bậy, tầm bạ mới kẹt chứ! Thôi cứ để "Dieu seul le sait" là xong.
Thư gửi Đệ Nhất Phu Nhân Laura Bush.
Kính thưa Đệ Nhất Phu Nhân
Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ,
Trước tiên, trên phương diện lễ nghi và ngoại giao, tôi áp dụng kiểu ngôn ngữ này thưa chuyện với Phu Nhân - Nhưng v́ tôi thuộc thành phần "cóc cắn", nên tôi cũng xin phép chỉ theo cung cách này vài ḍng mào đầu thôi. C̣n những phần sau tôi sẽ nhân danh "t́nh người" để nói chuyện với Phu Nhân.
Cô Laura à! Ném về "t́nh người" th́ phong tục phương Đông chúng tôi, ngoài việc đánh giá, phân định con người theo học vấn (bằng cấp) huyết thống, tiền tài, địa vị, người ta c̣n lấy tuổi tác để định phận với nhau, chả thế mà mấy cụ ngày xưa đă nói "nhất tuế vi huynh, thập tuế vi phụ" - nghĩa là hơn nhau 1 tuổi đáng anh, mười tuổi đáng cha - Tôi tuy là dân tỵ nạn, ăn nhờ, ở đậu, nhưng hơn cô tới mười mấy tuổi, theo "công thức" tôi vừa chứng minh, tôi đáng vai cha, chú của cô - nhưng v́ tính "khiêm nhường", nên tôi chỉ coi cô như mấy cô em của tôi trong nhà thôi - Bây giờ tôi tâm t́nh một chút với cô nhé!!!
Hôm trước, khi tháp tùng trong chuyến công du Phi Châu, tôi nghe tin cô đi viếng nghĩa trang những người bị sát hại trong nạn diệt chủng tại Rwanda, tôi cảm động lắm, theo tin tức báo chí th́ số nạn nhân khoảng 250.000 người, tôi cũng nghĩ rằng, những kẻ chủ mưu sát hại những nạn nhân đó, nay đă bị đánh bại, đang ở trong tù hay trốn tránh nơi nào đó, nói tóm lại, những kẻ chủ mưu đó, hiện không cầm quyền - Cho nên việc viếng thăm nghĩa trang, đặt ṿng hoa của cô, tuy cũng mang nhiều ư nghĩa đấy, nhưng chưa "tuyệt vời", nếu cô làm được chuyện sau đây, th́ cô mới xứng đáng là người phụ nữ đệ nhất hành tinh này .
Câu chuyện mở đầu đă mang nhiều đắng cay cho dân nước chúng tôi - Chả là từ khi nước Việt chúng tôi sản sinh ra một anh "bồi tàu láu cá", nhờ làm nghề bồi tàu, nên anh ta được đi nhiều nơi, anh ta lượm lặt tất cả những ǵ gọi là rác rến, là hoang tưởng, là dă man v...v...rồi lập ra một cái đảng thổ tả, gọi là đảng cộng sản Đông Dương, sau bao nhiêu gian trá, lừa lọc, làm mất mạng hàng triệu, triệu người vừa lính, vừa dân, chúng nắm được chính quyền trên đất nước chúng tôi - Chúng tiếp tục dồn dân vào con đường... chết, bằng cách trả thù những người chống đối chúng, c̣n nhân dân th́ chúng coi như cỏ rác, chỉ là công cụ phục vụ cho chúng mà thôi, bóc lột tận t́nh, sống chết mặc bay.
Điều đáng nói với cô Laura ở đây là sự dă man của chúng, hàng triệu người bị chúng giết hại chính là đồng bào của chúng, chung gịng giống, chung tiếng nói, chỉ v́ bất đồng ư kiến với chúng mà ra nông nỗi vậy.
Chúng đă giết hại hàng triệu người dân nước tôi - Khi chúng nắm được chính quyền, th́ phần mộ của những người đă khuất đó, chúng t́m cách phá, nơi th́ chúng giải tỏa, thân nhân không biết th́ tự chúng gom các hài cốt lại đem bỏ ở một chỗ nào đó mà không cần ghi tên, họ - Nơi th́ chúng cho đập phá, san bằng để trồng khoai, trồng sắn v...v... chẳng hạn như các Nghĩa trang quân đội ngày trước, như nghĩa trang G̣ Vấp, nghĩa trang Biên Ḥa v...v... Những kẻ cầm quyền như vậy, thật không đáng được gọi là con người......
Vậy mà cái chính quyền đó được người chồng của cô, hiện đang trong chức vụ Tổng Thống Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ o bế, mấy năm trời nay, thiết lập nhiều quan hệ về thương mại, quân sự - Kể ra th́ việc một ông Tổng Thống lo toan quyền lợi cho dân, cho nước ḿnh, cũng là chuyện đương nhiên, nhưng trong trường hợp Hoa Kỳ với VC, cô có thấy rơ ràng nó "cạn tàu, ráo máng " với VNCH chúng tôi không?!
Phải thú thật với cô là nhiệm kỳ trước, vợ chồng tôi không bầu cho chồng cô, mà bầu cho ông Al Gore, đúng ra ông Gore thắng mới phải, nhưng đây chính là ư trời, nước Mỹ phải gặp nhiều khốn đốn khi chồng cô cầm quyền v́ khuôn mặt "hăm tài" của anh ta - Nhiệm kỳ hai th́ vợ chồng tôi lại bầu cho chồng cô, chẳng phải tử tế ǵ đâu, chỉ v́ so với ông John Kerry, tụi tôi chọn cái ít tệ hơn, chứ chẳng phải tôi nghe lời mấy ông, mấy bà người VN ở đây hô hào là đảng của chồng cô chống cộng mạnh v...v... Xin lỗi - Bức tử miền Nam là ông Nixon và ông Ford, bộ hai ông này là dân trôi sông lạc chợ chứ không phải cùng đảng với chồng cô à?
Cà kê dê ngỗng một lát về t́nh h́nh chung, trước, sau, bây giờ tôi đi thẳng vào vấn đề với cô nghe!
Tin tức cho biết sang năm 2006, chồng cô sẽ sang thăm nước cộng ḥa xă hội chủ nghĩa VN, dĩ nhiên cô cũng sẽ đi trong phái đoàn - Vậy cô làm ơn ghé thăm Nghĩa Trang Quân Đội Biên Ḥa dùm anh em chúng tôi với - Hành động này của cô mới thực sự được coi là can đảm, là trung hậu, là nhân ái, là một ḷng một dạ với bạn bè đồng minh đấy - Đấy là đối với những người đă khuất, c̣n đối với người c̣n sống, cô cũng làm ơn ghé thăm những người vợ, người mẹ VN, trong khi chồng con họ đang bị tù hay bị quản chế - thăm những thương phế binh, cô nhi, quả phụ hiện đang sống lây lất đâu đó bên lề xă hội, dưới sự trả thù đê tiện của bọn cầm quyền cộng sản Việt Nam.
Được như vậy chúng tôi rất cám ơn cô, v́ cô đă đứng trên sự công chính mà duy tŕ một chút công đạo - Chẳng phải cánh đàn ông chúng tôi ưa "nịnh đầm" nên ca tụng cô, nhưng các bà vợ chúng tôi, những người đă từng gian truân khổ ải trong chế độ cộng sản khi chồng con bị tù, nếu thấy vậy, họ cũng cảm kích lắm cô
ạ! Cũng xin cô đừng nghe khôn, nghe dại, chúng nó mà ơn ẽn đi đến những nơi đầy xú uế, như Ba Đ́nh, nơi có cái lăng giữ xác ướp của "thủ phạm" , nghĩa trang Mai Dịch hay một vài nơi mà chúng nó bảo là nạn nhân của chất độc da cam chẳng hạn - Không phải đâu, chúng nó nói láo đấy, dân Việt chúng tôi sống với chúng nó bao nhiêu năm mà vẫn c̣n bị lừa mà - Có người đời cha, đời ông đă bị lừa, đến đời ḿnh vẫn nghe lời chúng nó, đút đầu vào tṛng như thường - Cô cẩn thận, kẻo lại mang tiếng cho nước Mỹ, đồng thời làm vết thương ḷng của người Việt hải ngoại chúng tôi lại nhức nhối trở lại th́ buồn lắm.
Thư bất tận ngôn - Tôi xin dừng ...bút. Chúc cô luôn vui, khỏe, hạnh phúc bên chồng, con và nhân dân Hoa Kỳ.
Đau đớn phận .... ngoài.
Trong một đất nước, dù văn minh, giàu có, hay thường
thường bậc trung, hoặc thấp hơn nữa, chỉ đủ ăn, đủ mặc, th́ thành phần những người nước ngoài, nhập cư vào những nước đó để kiếm miếng cơm, manh áo, (thường họ gom chung như vậy chứ chẳng có chính chị, chính em, tỵ nạn, tỵ niếc ǵ cả đâu) - luôn luôn bị coi thường, khinh rẻ, thậm chí có khi c̣n bị t́m cách ngầm để sách nhiễu, hành hạ cho bơ ghét nữa ḱa.
Người Việt tỵ nạn trên đất Mỹ, nhất là tại vùng Orage county, khu Little Saigon, cũng bị lâm vào t́nh cảnh tương tự, mặc dù trên nguyên tắc là không có kỳ thị, không có phân biệt v...v... - Nhưng những thời gian vừa qua, có hai sự việc khiến tôi phải suy nghĩ, thắc mắc .
Trước hết là vụ chú em Bùi Tấn Hoàng, lái xe chẳng may cọ quẹt, bỏ đi luôn, cảnh sát rượt bỏ chạy, cảnh sát bắn bị thương vẫn chạy, cảnh sát dùng xe rượt theo và ...cán chết đương sự .Thoạt đầu, tôi cũng buồn chú em Bùi Tấn Hoàng lắm, việc đếch ǵ mà sợ, cọ quẹt sơ sơ, nếu có lỗi th́ lănh một cái ticket, thiệt hại xe cộ đối phương th́ có bảo hiểm nó đền là yên chuyện chứ việc ǵ mà phải chạy - Nhưng sau khi nghe thủng câu chuyện, tôi thấy chú em trong lúc bối rối bỏ chạy, mong thoát được, cũng có lư do riêng của chú em, tôi đă thông cảm, v́ dù sao, trường hợp của chú em cũng không đáng phải..... chết - rơ ràng viên cảnh sát đă quá nặng tay, hành sử quyền hành một cách quá đáng. Đau đớn quá! không ngờ chú em phải bỏ mạng - Bây giờ c̣n đau đớn hơn, khi nghe tin viên cảnh sát giết chết chú em lại được.... miễn tố.
Riêng anh cảnh sát thành phố Westminster, tôi thấy anh "anh hùng" lắm, sao anh không mang cái hùng tâm của anh sang Iraq hay Afganistan mà thi thố, anh lại thi thố với một người dân quèn, không một tấc sắt trong tay, không có ǵ đe dọa đến sự an toàn của cá nhân anh cả - Tôi thấy chữ "dă man" dùng để gọi anh cũng chưa xứng - Để ngắn gọn, dễ hiểu cho dân Việt khi đề cập đến anh, th́ phải nói anh giống như "Việt cộng" chắc chính xác hơn - Anh có vẻ khoái bắn lắm hả? nhất là bắn những người dân không vũ khí - Anh có muốn bắn tôi không Tôi cũng là dân đen, trên răng, dưới dế này - Nếu anh muốn, tôi sẽ mượn một cây súng "chơi" với anh - Mỗi người một viên, ta "chơi" với nhau, theo thể lệ đầu thế kỷ thứ 19 đi - Chúng ta sẽ chơi bài Gun fire at the OK Coral, sau khi nghe xong bài này là "count up" - Anh dám không, hay là chỉ dám hung hăng với những di dân da màu, không vũ khí, không dám chống cự, đứng yên cho anh bắn thôi - Cũng cần nói thêm với anh, dân gian chúng tôi có câu " sinh nghề tử nghiệp", "chơi dao có ngày đứt tay", c̣n Tây phương các anh th́ "kẻ nào dùng gươm sẽ bị chết v́ gươm" - Anh khoái dùng súng đạn th́ liệu hồn anh đấy - Súng đạn có ngày nó cũng sẽ t́m anh - Nói vậy để anh hiểu mà sửa đổi tính t́nh thôi, tôi không phải là người ác độc đâu - Dầu ǵ th́ tôi cũng vẫn cầu mong cho anh được bằng an, bằng an cho đến ngày anh phải trả lời trước công lư!!!
Chuyện buồn thứ hai là vụ một thương gia người Việt bị ám sát trước cửa nhà - Theo tin tức báo chí, ông Nguyễn Hoàng Linh, chủ nhân xe đ̣ Hoàng, đă bị kẻ lạ dùng súng bắn 6 phát, trong khi ông vừa bước vào xe của ḿnh để đi làm, những phát đạn làm ông bị trọng thương, nhưng may mắn không nguy tới tính mạng - Vài hôm sau, đọc một bài báo tường thuật vụ này, tôi cũng cảm thấy rợn tóc gáy, khi ông Linh kể rằng, sát thủ đă đứng ngoài cửa xe, dí súng sát vào đầu ông, đạn nổ đă làm ông bị cháy tóc và thuốc súng c̣n bám trên da đầu, nghĩa là chúng tính nhất định phải giết ông, nhưng may mắn làm sao, viên đạn chỉ sợt qua sọ - cái chết cận kề ông không phải là gang tấc, mà là vài milimét thôi - Đúng là phép lạ.
Bài báo cho biết, ông Linh cũng than thở là hăng xe của ông đă bị phá hoại, đốt xe hai, ba lần, nhân viên trong hăng và chính cá nhân ông cũng bị vây đánh, bị hăm dọa nhiều lần, trước lúc ông bị bắn mấy ngày, cũng có kẻ kêu điện thoại đến hăm dọa - Điều ngạc nhiên là từ hai năm nay, ông Linh đă nhiều lần xin cảnh sát can thiệp, điều tra thủ phạm, nhưng cảnh sát vẫn im hơi lặng tiếng mặc dù ông đă nạp đủ chứng cớ rơ ràng - Thật khó hiểu. Một người làm ăn lương thiện, thẳng thắn, lại giàu ḷng bác ái, có tinh thần phục vụ cộng đồng mà khi gặp nạn, chính quyền sở tại cứ bơ bơ như không có chuyện ǵ xảy ra cả.
Tôi không hiểu tại sao lại có t́nh trạng này, tại sao cả hai sự việc đều liên quan đến mạng sống con người, mà nhà chức trách cứ êm re, coi bộ như muốn cho "ch́m xuồng" luôn vậy - Tôi nghĩ, nếu nhà chức trách ráo riết điều tra, đánh động đến những kẻ chủ mưu, để chúng hiểu rằng, cảnh sát đă chú tâm theo dơi để bảo vệ nạn nhân, th́ ông Nguyễn Hoàng Linh không đến nỗi bị chết hụt như vậy - Điều lạ lùng là trên một đất nước, có cả thứ "luật pháp" bảo vệ cho chó nữa, vậy mà hai vụ Bùi Tấn Hoàng, Nguyễn Hoàng Linh, chưa thấy có một chút ǵ là bảo vệ cả - Theo tôi nhận thấy, h́nh như nhân quyền của những di dân thiểu số ở đây không được tôn trọng bằng "cẩu quyền" th́ phải - V́ ở đây, anh nào sớ rớ đánh đập súc vật là đủ ngồi tù bỏ mẹ rồi, nói chi làm nó chết.
Suy bụng ta, ra bụng người - Tôi nghĩ thế này, xin bộc bạch để quư vị cùng nghe chơi - Có thể cộng đồng VN ở đây không chiếm được cảm t́nh của nhà chức trách địa phương - Chỉ một vài vị dân cử, mỗi mùa bầu cử cần xin phiếu người Việt, lúc đó mới có những lời nói, hành động ve vuốt, mà thôi. Xong bầu cử là hết, con mắt họ nhận định về ḿnh không thay đổi - Họ nhận định về ḿnh như thế nào? - Xin thưa, không được đẹp đẽ, tốt lành cho lắm - Họ không nh́n vào những đóng góp công sức, trí tuệ một cách tích cực của số đông, mà chỉ chăm chú nh́n vào những hành động không mấy tốt đẹp của một số ít trong cộng đồng - Thôi th́ gian lận thuốc men, thực phẩm, những phương tiện cho người già, gian lận bảo hiểm - Rồi đấu đá, kiện thưa nhau trên mọi b́nh diện, làm phiền đến cơ quan công quyền không ít, mà toàn là những chuyện "ruồi bu" mới đáng phiền chứ - Những vụ động trời gian lận Medical những năm về trước, vụ chăm sóc người già mới xảy ra đây - Những vụ này có thể báo chí và mọi người không nhắc đến nữa, nhưng trong tâm trí những người dân địa phương, đâu đă có thể phai mờ, nó đă trở thành ấn tượng, nhất là mỗi khi có chuyện ǵ liên quan đến cộng đồng Việt - Thôi th́ mặc xác bay, khôn nhờ dại chịu - Miễn là không có ǵ nguy hại đến an ninh của người bản xứ chúng tao là được - Có lẽ v́ sự nhận định, suy nghĩ về người Việt như vậy, nên nhà chức trách họ mới lơ là trong mọi công việc bảo vệ hay chăm sóc đến đời sống của chúng ta.
Hồi trước, khi c̣n VNCH, quư vị nào ở trong ngành cảnh sát quốc gia, đặc trách tại những quận, hạt trong vùng Chợ Lớn, nơi sinh sống của những người Trung Hoa, chắc cũng đă có những ư nghĩ tương tự, khi gặp những tay du đăng Trung Hoa, phá phách làm tiền mấy người dân.... Tàu - Làm ǵ mà chả có một ông BĐQ nào đó, đang đang đọc những ḍng chữ này.
Hồi năm ba xưa, ông có biệt phái sang Cảnh Sát, gặp những vụ, việc tương tự vụ này xảy ra trong Chợ Lớn, chàng đă chả phán với đàn em:
Kệ tía tụi nó! Đm tốt lành ǵ, lớp đầu cơ, tích trữ, lớp
buôn gian bán lận. Tụi nó có bị du đăng trấn lột cũng là phải, thưa gởi ǵ - Tụi bay cứ lo liệu sao để an ninh cho ngon, VC lú đầu ra thằng nào, hốt thằng đó là được, c̣n kệ xác chúng nó (Mong các anh chị người Việt gốc Hoa thông cảm, tôi không có ẩn ư ǵ, chỉ nêu lên một hiện tượng rất có thể như vậy)
V́ nghĩ thế, nên tôi không thắc mắc, chỉ buồn buồn mà thôi, đồng thời tôi cũng ước mong rằng, mỗi thành viên trong cộng đồng ta, đều là những người tốt lành, là những người thật sự cần thiết cho xă hội mà chúng ta lựa chọn làm quê hương thứ hai này, cộng đồng chúng ta xứng đáng để được nhà chức trách địa phương, dân chúng địa phương kính trọng, yêu thương và bảo vệ hết khả năng của họ - Trong khi chờ đợi ước mơ của tôi trở thành sự thực, để bảo vệ cho Nguyễn Hoàng Linh, tôi xin gởi vài lời cho anh ta.
Chú em Nguyễn Hoàng Linh à!
"Qua" được biết chú em năm nay chưa tới bốn chục tuổi, c̣n trẻ lắm, đáng tuổi con, cháu "qua" thôi.
Tương lai c̣n dài, chú em lại c̣n phải có trách nhiệm với cha, mẹ, vợ, con và một số gia đ́nh cộng tác viên trong việc điều hành cơ sở thương mại -"Qua" biết chú em là con người đạo đức, bác ái -"Qua" gởi lời ca tụng và cũng xin nhắc nhở chú em rằng: Chú có thể v́ hiền lành, nhân ái mà làm giống như lời Chúa Jesus dạy:
"Ai tát má bên phải, hăy đưa luôn má bên trái cho họ tát" - Chúa dạy vậy để chúng ta sống mà biết nhịn nhục nhau, nhường nhau, để không khí luôn thuận ḥa, vui vẻ - Nhưng "qua" long trọng nhắc với chú em là Chúa không hề dạy: "Kẻ nào bắn vào màng tang bên phải, con hăy đưa luôn màng tang bên trái cho nó bắn" (có lẽ Chúa biết là đưa.... không kịp, nên Chúa không dạy.
Vả lại, nếu Chúa dạy như thế, mà mọi người nghe theo th́ e rằng những người thờ phượng kính mến Ngài sẽ không c̣n bao nhiêu) - V́ thế, chú em cũng nên tự bảo vệ lấy tính mạng ḿnh.
Theo luật pháp mà xứ sở này cho phép, v́ lợi ích và sự sống c̣n của chính cá nhân, nó lại có liên quan đến gia đ́nh, vợ con, cộng đồng v...v.... Chú em cứ xin phép với nhà chức trách được mang súng trong ḿnh để tự vệ đi, rồi "qua" sẽ "hép" cho - Bảo đảm với chú em, trong ṿng vài, ba ngày, chú sẽ bắn trúng mục tiêu bằng lon sữa ḅ ở tầm 10 thước, có nhắm - C̣n nếu không cần nhắm, nghĩa là "rút ra nổ liền", người Việt ḿnh bảo là "bắn linh tính", c̣n Mẽo họ gọi là "quick kill" đấy, kiểu này th́ chú có thể bắn trúng những mục tiêu lớn hơn một chút - Đừng để nó đến sát ḿnh, nổ súng trên đầu ḿnh mà ḿnh cứ phải chịu trận - May mà ơn trên che chở chú em, chứ không, chết kiểu này ức lắm - Tiến hành đi nha! Cần ǵ cứ nói với "qua" - "Dzụ" ǵ chứ "dzụ" bắn súng, "qua" không hề nói phét, không hề "giả đ̣" đâu!!!