Di Hành

Tháng Tư Tưởng Niệm


       Ba mươi năm có dài lắm không anh, người quân nhân đă bạc màu áo trận?

       Đời đă biết bao lần xông pha lằn tên, mũi đạn. Có phải anh đă thật sự giă từ vũ khí?  Không!  Đời quân ngũ măi măi c̣n và tiếp tục theo chân anh cho đến ngày cát bụi gọi về.

       Tháng tư ngồi buồn nhớ thương ḍng sử viết bằng máu, nước mắt, nhọc nhằn từ ba thập niên trước. Tháng tư năm xưa chỉ là một ngă quanh cuả lịch sử.  Người quân nhân năm nào đă đấu tranh trong quá khứ không một mảy may thay đổi về nhiệm vụ.  Cuộc chiến đă xong.  Xong thật rồi, nhưng các anh chưa hề rời quân ngũ v́ những ngạch trật này đă theo anh trong cả những tháng năm cùng khổ.  Quả thật là thế!  Vậy th́ làm sao mà kết luận được là các anh đă trả đi màu áo cuả những ngày chinh chiến!

       Anh, anh là người hùng thời chiến.  Ngày cuộc cờ đến lúc phải xoay chiều anh vẫn anh dũng, hào hùng đương đầu nghịch cảnh.  Lúc sa cơ, anh vẫn hiên ngang, ôi người quân nhân một thuở.

Chuyển  quân

       Ba mươi năm đâu c̣n là con số bận tâm cho người quá văng.  Năm tháng cũng chẳng làm buồn ḷng những người c̣n lại.  H́nh như mỗi lúc đêm về, người quân nhân đi ngược thời gian bay về quá khứ?  Trong chuyến du hành này biết bao nhiêu là tâm t́nh, biết bao nhiêu là luyến tiếc, biết bao nhiêu là khắc khoải và âu lo.  Buồn làm sao khi phải trực diện những vết đen tiềm thức! Ranh giới cuả thời gian biến mất trong khoảnh khắc. Không gian theo tiềm lực cuả thời gian kéo nhau về để anh phải sống lại những tháng năm buồn, những tháng năm chỉ có cơ cực quá sức chịu đựng cuả con người.  Trong khoảnh khắc quá khứ hiện tại chỉ là một.  Cơn mơ hăi hùng vẫn c̣n đâu đây, vẫn chiếm hữu thực tại.

       Món quà mà anh đem đến cho đời là t́nh đồng đội, sự nhẫn nhục vô bờ trong những tháng ngày đất trời gặp nhau trong điểm đau thương và kinh hoàng, anh vẫn chẳng sờn ḷng. Anh đă sẵn sàng đối phó và chiến thắng được cả hoàn cảnh mới: Rừng sâu, nước độc, ngục tù cùng nhân phẩm bị chà đạp.

       Bỏ quên đi tháng, ngày đắng cay cũ, trong trái tim anh vẫn bùng lên ngọn nến t́nh người và là ngọn hải đăng khi sóng nước đại dương chuyển ḿnh trong màn đêm, trong gió băo soi sáng đại dương cho những con tàu trở về bến an lành.  Người quân nhân trong quá khứ, anh đă và đang hănh diện về màu cờ cùng sắc áo riêng của binh chủng mà anh đă xả thân phụng sự.

       Tháng tư buồn, tháng tư khắc khoải, tháng tư nhớ nhung, ôi tháng tư cuả nhũng con người xa xứ!  Hàng năm cứ đến độ này, người quân nhân tránh sao được cơn băo tố nội tâm!  Nhớ sao là nhớ, nhớ chiến hào, nhớ lô cốt, nhớ cấp chỉ huy, nhớ người thưà hành.  Bóng ma quá khứ lũ lượt hiện về, tầm đạn xé không gian, đèn hoả châu sáng rực một góc trời và tuổi trẻ qua đi trong đạn bom của trận chiến.  Viên đạn vô t́nh, viên đạn kết liễu không biết bao nhiêu những mơ ước tương lai.  Ngày đó tất cả đều dành riêng cho chiến trường.  Ư chí tuy đă định nhưng v́ vận nước nổi trôi, thôi những con dân và nhất là những quân nhân xin đành xuôi tay theo ḍng lịch sử rơi vào chỗ kinh hoàng.

       Tháng tư, khăn tang vấn vội.  Rừng thiêng nước độc, anh đành vĩnh biệt người thân yêu.  Xă hội mới đẩy đưa kẻ ở lại đối diện cuộc đời trăm cay, ngàn đắng.  Người thiếu phụ trẻ cố t́m mặt chồng, t́m dáng cha, dáng anh, t́m cho được trong những xác ma c̣n phải vất vưởng nơi trần thế.  Họ đă vượt đường xa đi thăm, đi t́m.  Họ đă t́m, t́m cho được một bóng h́nh quen thuộc cũ trong những đoàn người đă biến h́nh đổi dạng v́ phải qua những ngày tháng nơi rừng sâu, ma thiêng, nước độc...Và anh đă thắng, như phép lạ cuả một phần đời.

       Biết bao nhiêu dằng xé bào ṃn nội tâm người lính một lần buông súng trong tức tưởi! Biết bao nhiêu cố gắng, biết bao nhiêu sức chịu đựng vô biên ngoài khả năng của thịt xương và rồi sau cùng anh đă thành công.  Lịch sử một lần ghi lại: Kẻ bại trận là anh.  Nhưng người quân nhân ngày cũ đă toàn thắng. Anh đă ra đi và xây dựng lại được mảnh đời c̣n lại trên xứ lạ.

 BĐQ Diễn Hành

       Tháng tư mưa bay, bay thật nhiều. Nước mát ngày mưa cho dịu nỗi buồn, nỗi hờn căm đang sôi sục.  Giọt nước thủy tinh thôi thúc hạt giống hy vọng nảy mầm, đơm lá, kết hoa.

       Tháng tư xứ người là tháng của ngàn hoa.  Hoa chuông e ấp làm duyên trong thung lũng.  Hoa Crocus tím sẫm như vạt áo người đẹp xứ Thần Kinh ngày nọ mà anh quân nhân áo hoa một lần về thăm nhà đă sững sờ trước vẻ diễm lệ, kiêu sa, duyên dáng.  Ôi những cuộc t́nh mới chớm nở đă tàn. Ôi những người vợ trẻ đă phải mang mối lo cuả ḍng lịch sử.

       Hoa Pensée, cánh nhung đài các, sao sánh bằng những bước nhè nhẹ cuả người t́nh trong những buổi hẹn ḥ vào những ngày xuân sắp sang.  Hoa Thủy Tiên, cánh đôi e ấp, gợi nhớ muà xuân xứ Bắc xa xưa.  Ngày đó có lũy tre xanh, có cuộc t́nh mộc mạc đơn sơ như hồng với cốm gói trong lá sen tươi c̣n đẫm hơi sương sớm hay những lúc làn gió trở ḿnh trong những ngày chớm thu.  Và có những cuộc t́nh thật đơn sơ, thật giản dị nhưng rất đỗi mộng và mơ như những sợi lạt chẻ nhỏ, nhuộm màu hồng tươi buộc cặp bánh gai có lưá, có đôi thật ngon, thật ngọt trong buổi chợ quê.  Ngày đó có ánh mắt đắm say, có những bước chân rối, có những bàn tay t́m cơ hội gặp gỡ một bàn tay.  Ngày đó có tương lai kết bằng ngàn hoa, có miếng trầu, quả cau, có họ hàng, có gia đ́nh, có bạn bè.  Ngày đó có người t́nh mộng mơ áo dài, hoa cưới...

       Tháng tư đến, ngàn hoa khoe ḿnh trong nắng, khoe sắc trong gió xuân.  Cầu xin những ưu phiền ngày cũ cuả anh tan dần đi như những phiến băng muà đông c̣n vướng lại trên ngọn cây, ngọn cỏ.  Nhưng quên làm sao cho được!  Quên làm sao được nỗi đau đớn vô bờ.  Quên làm sao những đồng đội đă hy sinh trong cuộc chiến.  Quên làm sao được những tháng năm trôi qua trong những trại mang tên "học tập" nơi rừng sâu, núi thẳm?

       Tháng tư xin hăy thắp một nén hương cho vong linh tử sĩ.  Tháng tư xin đốt dùm cho một ḷ trầm cho những quân, dân, cán, chính xấu số đă vĩnh viễn ra đi trong tủi cực.

       Tháng tư xin được có dịp được ngồi lại với nhau cất tiếng hàn huyên về những nắng mưa trên xứ lạ.  Tháng tư xin lặng yên một lúc trong ngày để tiếc thương người quá cố.  Tháng tư, năm thứ ba mươi, xin mời nâng chén, một cho chính ḿnh, một để tặng cho người đă phải lỡ một chuyến đ̣, hay đă phải bỏ một gịng sông.

Nguyễn Ngọc Hương
4/10/05