L.T.S: Chúng tôi vừa được BĐQ Bùi Quang Lâm chuyển đến bài diễn văn của Đại diện Cựu Chiến Binh Mỹ, trong cuộc chiến Việt Nam, đọc tại Phoenix, Arizona, nhân ngày họp mặt các cựu chiến binh Mỹ, Việt , 23 tháng 10 vừa qua - Nhận thấy bài diễn văn này có nhiều nhận xét rất xác đáng, ṭa soạn cho đăng tải để chúng ta cùng nhận định.
Good morning - and thank you for being here. It has often been said that the greatness of a nation can be seen in the goodness of her people. And when her people cease to be good - the nation will fall from greatness. I believe this to be true and I believe the greatness of this nation is seen every day in our active duty military and our veterans - starting on the
"Green" in Lexington, Massachusetts in 1775 - and carrying itself forward today on the battlefields of Afghanistan and Iraq.
Yes, I believe when history looks back upon the records of our age and our nation.
It will be written that once there was a great nation of free people who sent their very best young men and women out to serve on the frontiers of freedom in uniform. They went forth to defend their nation and its ideals, giving up the comforts and conveniences of home. Too many never returned to their families, but none who served ever sacrificed in vain.
They led lives of great consequence, for they kept the torch of liberty burning in the oldest democracy on earth. Each and every one of them were heroes, and gave to every child born thereafter a precious and irreplaceable gift. And their nation remained eternally grateful.
Yes. This is what I believe can be. But it is balanced on the fact that we cannot change the past. But we can change the future. This is why we have come here today. We have come to reflect, to forgive and to celebrate. We have come to accept what is and to dream of what can be.
We know that no war is over until the last person who fought in that war has died. We know this to be true and we know that this is the way it should be. We are still in the early stages of the
"war for Iraqi freedom". And I believe over the long haul we will be successful. I don't believe it will be easy and I don't believe it will be quick but I am convinced it will be successful because you - the American veteran of Vietnam, the South Vietnam veterans and the people of South Vietnam who longed to be free - paid the price, accepted the consequence, set the standard and spoke in a unified voice that this country would never fight another war as was fought in the Republic of South Vietnam.
Yes, the war in Vietnam has changed our lives. Even today with our eyes closed, we can see arcs of green and red tracer rounds cutting through the night.
We can see incandescent flashes of outgoing artillery and rockets, and the red-orange bursts where the shells and missiles land. We can hear the sounds of the battlefield and from time to time we can identify the odor of war. We were the bravest we will ever be and we experienced total fear.
Many of us saw combat - many of us lost friends on the battlefield - many of us were wounded. In every instance - the worst we faced was tempered by our return to the familiar and comforting sight of an American flag. This is not true for the freedom-loving people of South Vietnam. Those men and women know the worst of deprivation, of isolation, of frustration. They know the worst of man. They lost their families, their culture, their worldly possessions, their homes and their country. We should never forget their courage, their perseverance, their devotion and love for freedom. We cannot allow this to happen again in Afghanistan and Iraq.
Yes - we have scars. Some are physical, some are mental and some are the most hurtful of all - for they are the scars of the heart! But remember, scars can serve a very positive purpose - they are proof that our previous experiences are in fact - our reality.
Was the war in Vietnam worth the effort and sacrifice, or was it a mistake? Everyone touched by it must answer that question for himself. When I came home in 1969 and for many years afterward, I did not believe it was worth it. Today, with the passage of time and the experience of seeing both the benefits of freedom won by our sacrifice and the human destruction done by dictatorships, I believe the cause was just and the sacrifice not in vain. But that question must be answered on an individual basis by every Vietnam veteran.
Let us move forward to today - we have gathered here to celebrate honor, courage and integrity. It is a time to celebrate individual greatness and a time to recognize those who value something more than their own personal safety. It is also a time to forgive, to hope and to work for a happier future for all of mankind, but with an emphasis on those individuals who placed their lives in harm's way for our freedom.
As I mentioned earlier, this tradition of defending our nation and her ideals began in 1775 and has carried forward to today. And that fiber that connects veterans from all wars to our active duty military is exemplified in my friend, Frank Scopa, and his family.
Mr. Scopa was born December 1, 1913. He is from a four-generation military family. Mr. Scopa's father was a World War I vetera. Mr. Scopa is a World War II veteran and was serving in the U.S. Navy at Pearl Harbor on December 7, 1941. He has two sons that served in Vietnam in 1969 and 1970. His oldest son, Frank, is currently working with the U.S. government in Iraq.
And his other son, Vincent, is working with the U.S. government in Afghanistan. He has a grandson who is a Lieutenant (Junior Grade) in the U.S. Navy and a grandson that is in the ROTC.
Mr. Scopa is the oldest living Pearl Harbor survivor living in Arizona - he will be 91 years old in December.
Our nation is once again at war and there is much to do and it is our," the Vietnam veterans", responsibility to take the lead and move this nation forward. It is our obligation to make sure that this nation never again indiscriminately mixes the warrior with the war. We have a right to question war and we have a responsibility to support and protect our warriors - past and present. They are separate issues. We cannot allow our warriors of the 21st Century to be treated as if it is the 1960's and 70's all over again.
Yes, our past is honorable and our future bright, but we are the ones who have the responsibility to tell the true story about the sacrifices made for freedom.
As war veterans, it is our obligation to fulfill the pledge to today's warriors once made to veterans of an earlier era by President Theodore Roosevelt when he said:
"Your fellow countrymen at home will ever reverence the memory of the fallen, and be faithful to the survivors." We know this pledge is not being honored in its totality. It is our responsibility, our obligation, to speak in a unified voice to guarantee that our present day warriors and our veterans from previous wars are treated fairly and receive every benefit that they have earned and are justifiably entitled to. Together we will succeed.
To all my fellow veterans, active duty military, Guardsmen and Reservists - thank you for your unselfish service to this great country of ours. This nation will remain great because of your sacrifice and goodness.
Thank you and may your God watch over and protect you.
*
* *
Xin kính chào và cám ơn sự hiện diện của quư vị- Có lời nói rằng, sự vĩ đại của một quốc gia có thể biểu lộ qua sự nghĩa hiệp của người dân . Và khi người dân mất đi sự nghĩa hiệp đó, quốc gia sẽ sa sút . Tôi tin điều này là chân lư
. Và tôi tin sự vĩ đại của quốc gia chúng ta được biểu lộ mỗi ngày, trong các quân nhân tại ngũ và các cựu quân nhân của chúng ta - khởi đầu từ
"Green" ở Lexington, Massachusetts năm 1775 và tiếp diễn cho đến ngày hôm nay trên chiến trường Afghanistan và Iraq.
Vâng, tôi tin rằng khi lật lại những trang sử ghi về thế hệ chúng ta, quốc gia chúng ta, nó sẽ được viết rằng, có một quốc gia vĩ đại của những con người tự do, họ đă gởi những người con ưu tú, cả nam lẫn nữ, trong quân phục, ra đi phục vụ cho tự do, dân chủ ở những miền biên giới xa xăm. Họ ra đi để bảo vệ quốc gia và lư tưởng tự do của họ, bỏ lại bao nhiêu tiện nghi và êm ấm nơi quê nhà. Nhiều người đă không bao giờ trở về với gia đ́nh, nhưng không một sự hy sinh nào của họ bị lăng quên.
Họ đă dùng sự sống để mang đến một kết quả vĩ đại, họ đă giữ ngọn đuốc tự do được cháy sáng cho nền dân chủ lâu đời nhất trên trái đất. Mỗi một người họ là những anh hùng, và đă để lại cho con em các thế hệ sau một món quà quư giá không ǵ có thể thay thế được - Và quốc gia đời đời ghi ơn họ.
Vâng, đây là những ǵ tôi tin là có thể - Nhưng nó đă được cân nhắc bởi sự thật hiển nhiên là chúng ta không thể thay đổi được quá khứ. Nhưng chúng ta có thể thay đổi được tương lai. Đây là lư do mà chúng ta hiện diện hôm nay. Chúng ta đến để hồi tưởng, để tha thứ và để chúc tụng. Chúng ta đến để chấp nhận những ǵ đang có và để mơ đến những ǵ đang đến.
Chúng ta đều biết rằng, không có cuộc chiến nào kết thúc, cho đến khi người cuối cùng trong trận ngă xuống. Chúng ta biết điều này là sự thật và chúng ta biết rằng đây là điều phải xảy ra. Chúng ta vẫn c̣n trong giai đoạn khởi đầu của
"cuộc chiến giành tự do cho Iraq". Và tôi tin cuối cùng chúng ta sẽ thành công. Tôi không tin là nó sẽ dễ dàng và tôi cũng không tin là nó sẽ nhanh chóng,.
Nhưng tôi dám chắc rằng nó sẽ thành công bởi quư vị, những cựu chiến binh Hoa Kỳ ở Việt Nam, những cựu chiến binh miền Nam Việt Nam và những người dân miền Nam Việt Nam yêu tự do, đă phải trả giá đắt, đă chấp nhận hậu quả, đă nêu gương và đă nói lên cùng một tiếng nói rằng quốc gia này sẽ không đi vào vết xe đổ như đă từng xảy ra thời Việt Nam Cộng Ḥa.
Vâng, cuộc chiến Việt Nam đă thay đổi đời sống chúng ta, Ngay đến hôm nay, khi nhắm mắt lại, chúng ta c̣n thấy những lằn đạn lửa xanh đỏ, xé màn đêm - Chúng ta có thể nh́n thấy những đốm sáng lóe lên của hàng loạt pháo bắn đi, và từng cụm lửa màu cam hay đỏ, bùng lên khi những quả đạn và hỏa tiễn rớt xuống. Chúng ta có thể nghe được những âm thanh của chiến trận và lắm lúc chúng ta có thể nhận ra cái mùi của chiến tranh. Chúng ta đă, và măi măi là những chiến sĩ dũng cảm nhất, và chúng ta cũng đă từng trải qua những sự sợ hăi cùng cực.
Phần lớn chúng ta đă nh́n tận mắt chiến trận, phần lớn chúng ta đă mất đi những bạn bè trên chiến trường, nhiều người trong chúng ta đă mang thương tích.
Trong mỗi giai đoạn, sự khủng hoảng nhất mà chúng ta gặp phải chỉ là sự ngăn trở, cho đến khi chúng ta nh́n lại được lá cờ Hoa Kỳ. Điều này không đúng khi áp dụng với nhữmg người Việt yêu tự do. Những người dân nam nữ đó đă trải qua đến tận cùng sự lầm than, đói khổ, bị hắt hủi. Họ biết những sự tồi tệ với con người là bị tước đoạt mất gia đ́nh, văn hóa, của cải, nhà cửa và cả quốc gia của họ. Chúng ta không bao giờ quên sự can đảm, kiên cường, sự tận tụy và t́nh yêu tự do của họ. Chúng ta không thể để cho điều này xảy ra một lần nữa ở Afghanistan và Iraq.
Vâng, chúng ta có những vết sẹo. Một số là thể chất, một số là tinh thần, đau đớn nhất là những vết sẹo ở con tim. Nhưng hăy nhớ rằng, những vết sẹo có thể rất hữu ích - Chúng là bằng chứng rằng, những kinh nghiệm chúng ta đă trải qua là sự thật - sự tồn tại hiện hữu của chúng ta.
Cuộc chiến Việt Nam có đáng giá cho những sự cố gắng hy sinh không, hay là một sự lầm lẫn? Mọi người có liên quan đến nó, phải tự trả lời câu hỏi đó cho chính ḿnh. Khi tôi trở về nhà năm 1969 và nhiều năm sau đó, tôi đă không tin là nó chính đáng. Hôm nay với thời gian chồng chất và kinh nghiệm của sự nhận định hai chiều, về ích lợi khi tự do giành được do sự hy sinh của chúng ta và sự hủy hoại của nhân loại bởi những nền độc tài, tôi tin rằng, nguyên nhân của chúng ta là chính đáng và sự hy sinh đă không uổng phí. Nhưng câu hỏi đó phải được trả lời bởi chính cá nhân mỗi người cựu chiến binh cuộc chiến Việt Nam.
Hôm nay, chúng ta hăy cùng tiến về phía trước - Chúng ta tụ họp nơi đây để tôn vinh sự can trường và công chính. Đây là lúc tuyên dương sự vĩ đại của mỗi cá nhân và là lúc nhận diện những người đă coi trọng những điều khác hơn là sự an toàn cá nhân. Nó cũng là lúc để tha thứ, để hy vọng và làm việc cho một tương lai tốt đẹp hơn cho nhân loại, nhưng với sự biểu dương những cá nhân đă bỏ ngoài tai sự an nguy của chính ḿnh, để phục vụ cho sự tự do của chúng ta.
Như tôi đă đề cập đến trước, truyền thống bảo vệ an ninh và lư tưởng quốc gia bắt đầu từ 1775 dẫn đến hôm nay. Và sợi giây nối kết những cựu chiến binh trong mọi cuộc chiến với những chiến binh đương nhiệm, đă được biểu lộ rơ ràng qua ông bạn của tôi, Frank Scopa và gia đ́nh.
Ông Scopa sinh ngày 1-12-1913. Gia đ́nh ông có đến 4 thế hệ trong quân đội. Cha của ông phục vụ trong Thế chiến I,.
Ông phục vụ trong Thế chiến II, thuộc Hải quân Hoa Kỳ tại Trân Châu Cảng vào ngày 7-12-1941. Ông có hai người con trai đă phục vụ trong chiến tranh Việt Nam những năm 1969 và 1970. Con trai trưởng của ông là Frank, hiện đang làm việc cho chính phủ Hoa Kỳ tại
Iraq. Người con khác của ông là Vincent, cũng đang phục vụ cho chính phủ tại Afghanistan. Cháu nội ông là Thiếu úy trong Hải quân Hoa Kỳ và một cháu khác đang là sinh viên sĩ quan trừ bị.
Ông Scopa là người lớn tuổi nhất c̣n sống trong trận chiến Trân Châu Cảng, hiện đang cư ngụ tại Arizona - Ông sẽ được 91 tuổi vào tháng 12 này.
Quốc gia chúng ta một lần nữa đang trong chiến tranh và chúng ta có rất nhiều điều phải làm.
Trách nhiệm của những cựu quân nhân cuộc chiến VN là phải đi tiên phong, đưa quốc gia chúng ta tiến tới. Bổn phận của chúng ta là phải bảo đảm rằng quốc gia chúng ta không bao giờ bị lẫn lộn một lần nữa giữa người chiến binh và sự chiến tranh. Chúng ta có quyền hỏi về chiến tranh và chúng ta cũng có trách nhiệm giúp đỡ và bảo vệ những chiến sĩ của chúng ta trong quá khứ cũng như hiện tại. Đây là hai vấn đề khác biệt. Chúng ta không thể để các chiến sĩ của chúng ta trong thế kỷ 21 này, một lần nữa, bị đối xử như những thập niên 60 và 70.
Vâng, quá khứ chúng ta là vinh dự và tương lai chúng ta tươi sáng,.
Nhưng chúng ta phải là những người có bổn phận nói lên sự thật về những sự hy sinh, đă tạo nên sự tự do này .
Là các cựu chiến binh, bổn phận của chúng ta hôm nay là thực hành lời hứa với các chiến sĩ - lời hứa đă một lần được đưa ra với các cựu chiến binh của những kỷ nguyên trước, bởi Tổng Thống Theodore Roosevelt khi ông nói
:" Những đồng hương nơi quê nhà chúng ta sẽ luôn trân trọng trong kư ức, với những người đă nằm xuống và trung thành với những người c̣n sống" - Chúng ta biết điều tuyên thệ này đă không được vinh danh hoàn toàn - Đây là trách nhiệm, là bổn phận của chúng ta cùng nói lên lời đoàn kết, để bảo đảm cho những người chiến sĩ hiện nay và các cựu chiến binh trong quá khứ, được đối xử công bằng, với mọi công ích họ đáng được hưởng, được đền bù xứng đáng. Cùng nhau, chúng ta sẽ thành công.
Thưa các bạn cựu chiến binh, các chiến sĩ hiện dịch, các Vệ Binh, các lực lượng trừ bị - Cám ơn các chiến hữu đă quên ḿnh phục vụ quốc gia vĩ đại của chúng ta - Quốc gia này sẽ trường tồn măi măi, v́ những hy sinh và ḷng nghĩa hiệp của các chiến hữu.
Cám ơn các chiến hữu - Xin ơn trên luôn quan pḥng và bảo vệ các chiến hữu.