TẠ ƠN MẸ

Vài ḍng tâm sự với các bạn đồng trang lứa, về những người Mẹ của chúng ta.

Nguyễn Thụy Giáng Sinh


        Năm nay tôi vừa tṛn ba chục tuổi, sống ở Mỹ gần mười ba năm, đă có chồng và một con, về công việc học hành cũng như làm ăn sau ngày ra trường.  Tôi cảm thấy không có ǵ phải phàn nàn cuộc đời cả - Tôi biết, sở dĩ cuộc đời tôi được mọi chuyện tốt đẹp như ngày hôm nay, ngoài sự an bài của Thượng Đế, c̣n có sự tài bồi, lo lắng của cha mẹ , nhưng đặc biệt hơn hết là của Mẹ - Tôi chỉ dùng một tiếng Mẹ, mà không dùng mẹ tôi, v́ e rằng các anh chị cho là tôi giành hết mẹ chăng - Tôi có tới sáu anh chị em, và người nào trong chúng tôi, cũng đều có những ư nghĩ, t́nh cảm riêng thật đậm đà đối với Mẹ - Điều này chắc hẳn anh chị em chúng tôi cũng giống các anh chị mà thôi - Riêng tôi cảm nhận được t́nh mẹ đối với tôi thật bao la, bát ngát, có thể nói hầu như lúc nào cũng bao trùm hết cuộc đời tôi, khi th́ bàng bạc như sương khói, lúc lại nồng nàn, ấm áp như nắng xuân.  Từ khi có trí khôn, tôi chỉ biết có Mẹ, và duy nhất chỉ một ḿnh mẹ - Mọi chuyện tôi đều trông cậy, phó thác nơi Mẹ, từ khi c̣n ẵm ngửa, đến lúc hiểu biết và cả khi đă khôn lớn.

       Như tên gọi của tôi, quư anh chị hẳn cũng đoán biết tôi sinh vào ngày lễ Giáng Sinh và năm sinh của tôi là 1974 - Tính đến ngày nước mất, nhà tan, tôi mới ra đời được đúng 4 tháng, 5 ngày .......

       Xa bố từ những ngày ấy, chỉ với đôi tay và tấm ḷng của Mẹ nuôi nấng, dậy dỗ, dẫn dắt chúng tôi, làm sao mà anh chị em chúng tôi không thường nhắc tới mẹ, hơn nhắc tới bố.  Sự sống của anh chị em chúng tôi gắn liền với bàn tay mẹ, những yêu thương, ngọt bùi hàng ngày được mẹ âu yếm vỗ về, những ủi an, săn sóc khi đau ốm bệnh hoạn - Tất nhiên, việc chúng tôi gần gũi với mẹ là chuyện thường t́nh - Gia đ́nh, gịng họ và ngay cả xă hội nữa, cũng phải công nhận việc đó là vô cùng chính đáng, chứ chẳng phải bên trọng, bên khinh, chỉ biết có mẹ mà quên bố.

       Ngày nay, trong an vui tinh thần, dư thừa vật chất, nhiều khi nh́n mẹ vẫn cặm cụi lo từng bữa ăn, chăm từng đứa cháu, rồi so sánh cuộc đời của mẹ với anh chị em chúng tôi hiện tại.  Tôi bỗng giật ḿnh và hết ḷng khâm phục khả năng chịu đựng, tinh thần vững mạnh, nhất là t́nh yêu của mẹ giành cho bố và anh chị em chúng tôi, không có ǵ so sánh nổi - Nhờ những sức mạnh trong nguồn an ủi tinh thần đó, mà mẹ đă vượt qua mọi khó khăn, gian khổ để gia đ́nh chúng tôi có được ngày hôm nay - Không giật ḿnh sao được, khi năm nay tôi ba chục tuổi, hai vợ chồng cùng tốt nghiệp đại học, cùng có công việc làm khá, chỉ mới có một đứa con, vậy mà đôi khi, nghĩ đến lúc có những đứa con kế tiếp, chúng tôi vẫn cảm thấy trách nhiệm của ḿnh cũng có vẻ ...nằng nặng.  Trong khi ba mươi năm về trước, mẹ tôi mới có 28 tuổi, phải lo cho năm đứa con.   Người lớn nhất 10 tuổi, nhỏ nhất 4 tháng 5 ngày tuổi là tôi, cùng một ông chồng bị tù không biết ngày ra - Gia tài, tiền bạc của một sĩ quan tác chiến như bố tôi, cũng giống mọi người, chẳng có ǵ đáng giá.  Đă vậy bọn cầm quyền cộng sản có để cho các bà được yên thân mà chịu khổ, chịu cực, lam lũ để lo cho chồng, cho con đâu!  Chúng hành hạ, bắt ne, bắt nét đủ điều - Trắng trợn hơn nữa, chúng c̣n dụ dỗ, khuyến khích, răn đe v...v... những bà vợ trẻ nên căm thù chính chồng con ḿnh, rồi "thoát ly" gia đ́nh đi theo chúng, để chồng con, kẻ ở trong tù, người ở lại nhà mà ...đền tội với "nhân dân".  Đấy, gánh của mẹ tôi và các bà mẹ trẻ có chồng là Quân, Cán, Chính VNCH vào thời điểm đó là như vậy đấy - Nó không phải là nặng nề, mà phải gọi là khủng khiếp!

       Trong hoàn cảnh nghiệt ngă, dă man, tàn bạo như vậy, người mẹ yêu dấu của chúng tôi, và ngàn ngàn, vạn vạn các bà Mẹ khác, vẫn vững vàng - Bây giờ nghĩ lại tôi c̣n thấy sợ cho mẹ trong thời điểm đó, nhưng lại rất hănh diện v́ các bà mẹ của chúng ta đă nhẫn nhục chịu đựng, âm thầm hóa giải, để rồi giành phần thắng - Từ nuôi nấng con cái về thể xác, đến giáo dục chúng về tinh thần - phải giải độc cho đầu óc non nớt của lớp con cái, để chúng không vướng vào những điều vô luân, bất hiếu, bất nghĩa mà bọn cầm quyền muốn nhồi nhét vào đầu óc lũ trẻ ngây thơ là chúng tôi lúc đó.

       Chắc chắn các mẹ đă thành công trên phương diện giáo dục từ khi đó, v́ tôi vẫn c̣n nhớ mang máng rằng, hai người anh tôi đă cùng lũ bạn hàng xóm, đem ảnh "bác hồ kính yêu" ra làm bia để tập bắn dàn thung ......làm cả nhà xanh mặt.  Đây là hai ông anh của tôi, ngày xập tiệm mới có 10 và 8 tuổi , nhưng cũng đă tận lực đem sức trẻ con của ḿnh phụ với mẹ lo việc sinh sống cho gia đ́nh - Cánh tay đắc lực của mẹ mà bị công an "hỏi thăm" th́ thật khổ cho mẹ - Nhưng may mắn, không có ǵ xảy ra, một phần có lẽ dân chúng cũng căm thù, nên cho rằng lũ trẻ có làm như vậy cũng là... chính đáng, một phần v́ gia đ́nh chúng tôi sống trong một xứ đạo di cư ngày trước, nên t́nh cảm và ḷng bác ái của những người đồng đạo đă che chở lẫn cho nhau.

       Những đứa con là chúng tôi, tuy làm mẹ phải vất vả, cực nhọc, nhưng là máu huyết bố mẹ, được h́nh thành bởi t́nh yêu của bố mẹ, nên trong hoàn cảnh nào cũng vẫn được chiều chuộng nâng niu.  Nhất là khi xa bố, t́nh cảm của mẹ giành cho anh chị em chúng tôi thật nồng nàn v́ trong đó, mẹ muốn kèm theo luôn t́nh thương của bố, bù đắp cho chúng tôi - Có những chuyện mà đến bây giờ nhắc lại, ḷng tôi vẫn c̣n xao xuyến, kỷ niệm thời thơ ấu trở về, làm nước mắt rưng rưng - Những khó khăn trong đời sống làm ai cũng nơm nớp lo sợ cho ngày mai.  Nhưng với mẹ, chúng tôi là tất cả, bất cứ đứa nào trong anh chị em chúng tôi, cũng được mẹ chăm chút chu đáo.  Riêng tôi, lúc đó là út, nên không những mẹ, mà toàn thể gia đ́nh nội ngoại, đều có vẻ ưu ái hơn - Cho đến bây giờ, các anh chị tôi vẫn nhắc lại câu chuyện liên quan đến tôi khi c̣n nhỏ - Tôi bị đau nặng, liệt giường, tưởng rằng khó qua khỏi, thuốc men thời buổi đó đă là khó khăn, nhưng kiếm được tiền để mua thuốc càng khó hơn - Gia tài của sáu mẹ con và hai bà nội, ngoại (bà ngoại này là cô ruột của mẹ, có một ḿnh, nên từ lâu sống với gia đ́nh tôi) chỉ c̣n hai "phuy" lúa để sống đến mùa gặt tới.  Nhưng mẹ đă bán đi, không ngần ngại, để lấy tiền chạy thuốc cho tôi, trước con mắt ngơ ngác của người chị dâu, kèm theo một câu hỏi :"Thím bán đi rồi lấy ǵ mà ăn ?" -  Mẹ tôi trả lời : "với em, con cái là tất cả, chuyện đến đâu tính đến đó" - Mẹ thường không muốn nhắc hay than văn những chuyện buồn, khổ, v́ sợ ảnh hưởng đến chúng tôi, c̣n những kỷ niệm vui vui, thỉnh thoảng cũng nhắc tới - Chẳng hạn câu chuyện tôi được đi thăm bố, nhiều lần kể lại với các anh chị em, mẹ vẫn cười một cách sảng khoái : "Mẹ bảo em lại chào bố đi!  Em lạ, nên cứ ngần ngại măi, cuối cùng em đến trước mặt bố, khoanh tay cúi đầu nói : cháu chào bố ạ !" -  Hoặc câu chuyện tôi "phản đối nhà cầm quyền cộng sản", nhưng lại hành mẹ phải lo thêm, thuở đó người người ăn độn, nhà nhà ăn độn, riêng tôi th́ không - Tôi nhiều lần vừa khóc vừa hét lớn :"con không ăn độn, con không ăn bo bo" và thà nhịn đói chứ không chịu ăn những thứ đó - Cuối cùng mẹ và các anh chị thấy tội nghiệp quá, phải hy sinh, cho tôi được ăn cơm trắng cùng với bà nội. Điểm đặc biệt của mẹ tôi, là cho dù có thiếu thốn thế nào đi chăng nữa, anh chị em chúng tôi vẫn luôn luôn được mẹ cho ăn mặc sạch sẽ và đi đâu về, mẹ cũng có quà cho anh chị em chúng tôi, khi th́ chút bánh, kẹo, bánh dầy gị chả, lúc lại một b́nh nhựa đựng xá xị, mẹ mua ở cửa hàng quốc doanh, khui ra đổ vào b́nh đem về cho chúng tôi.

       Chịu cực, chịu khổ chừng năm sáu năm, gia đ́nh chúng tôi "hồi tỉnh" v́ thỉnh thoảng mẹ nhận được quà của ông bà ngoại (ông bà của mẹ, tôi phải gọi bằng cố) từ Mỹ gửi về - Mấy anh chị tôi nh́n thùng quà mà thẫn thờ, không phải tiếc v́ phải bán đi.  Nhưng mấy anh ấy thắc mắc, v́ nhớ lại, mẹ đă từ chối cơ hội vượt biên cùng ông bà cố và gia đ́nh bên ngoại, hồi mấy năm trước, chỉ v́ mẹ không muốn để bố ở lại một ḿnh trong tù.  Măi sau này tôi mới hiểu rơ câu chuyện - Ngày 30-4-75, gia đ́nh bên ngoại có hai tàu đánh cá, đồng loạt ra khơi.  Chiếc tàu có ông cố và mấy người cháu được tàu Mỹ vớt.  Tàu có bà cố th́ lại sợ sóng gió, quay về lại - Ông cố sang đến đảo Guam, không thấy gia đ́nh, nên trở về VN bằng tàu Thương Tín.  Thấy ông cố già quá, nên bọn VC chỉ nhốt khoảng 4 tháng rồi thả - Khi bố ở trong tù, nghe mẹ báo tin ông cố về, bố đoán chắc thế nào ông cũng đi nữa, nên bảo mẹ đưa các con đi theo ông vượt biên, t́m tự do và tương lai cho các con.   Nhưng v́ thương bố, muốn ở lại đồng cam, cộng khổ và lo cho bố, nên mẹ quyết định ở lại là như thế!

       Mỗi khi nhắc đến cảnh tù tội của bố, mẹ buồn lắm, nhưng không bao giờ mẹ kể cho chúng tôi nghe.  Mẹ chỉ nói với chúng tôi: "Các con phải ngoan và cầu nguyện nhiều cho bố, bố và các bạn tù của bố khổ lắm" Chúng tôi thấy mẹ xầm x́, to nhỏ kể với các bà, các bác, rồi ai nấy buồn thiu, mẹ và mấy bà th́ xụt xùi lau nước mắt - Khi đă lớn tôi mới được nghe kể những cảnh các người tù bị hành hạ thể xác, lao động khổ sai mà khoai sắn cũng không có mà ăn, bị đày đọa bất kể ngày đêm, ai chẳng may đau ốm, chỉ trông vào phần số, chứ không mong ǵ được chữa chạy - Đầu óc non nớt của tôi lúc đó, chưa nghĩ ra được, đó là sách lược của nhà cầm quyền CS, muốn giết lần, giết ṃn những người đă sống trong chế độ tự do của miền Nam trước đây, mà chỉ thắc mắc rằng, tại sao trên đời này lại có những người độc ác như thế, đấy là tính ác độc của loài vật chứ không phải loài người.

       Biết bố và các bạn bị đối xử tàn ác như vậy, mẹ lo lắm và luôn luôn giành mọi ưu tiên cho bố, từ kư đường đến viên thuốc, hễ có tiền là mẹ cứ sắm sẵn để dành, chờ khi đi thăm nuôi - Chuyện thăm nuôi của gia đ́nh tôi cũng có nhiều kỷ niệm khó quên.  Trước khi thăm cả hai, ba tháng, mẹ thường tính toán xem sẽ cho đứa nào đi - hai người anh lớn của tôi chỉ được thăm mỗi một lần đầu, c̣n những năm về sau, không bao giờ có tên trong "danh sách", v́ phải ở nhà lo công việc.  Người chị kế tôi bao giờ cũng được 'đề cử' đầu tiên, tôi là thứ hai và chị lớn ưu tiên ba - Vậy mà lần nào cũng thế, khi nhận được giấy cho phép thăm, mẹ ngồi bàn soạn với hai bà : "con út c̣n nhỏ quá, đi bộ nhiều không được, con kế hay bị say xe, rồi lại nằm vạ, nằm vật ai lo cho nó - Thôi ! cho con lớn đi, lúc phải đi bộ, nó có thể tự đi được, rồi lại mang giúp đồ cho mẹ nữa",  Vậy là tôi và chị kế lần nào cũng bị lọt sổ, bà chị lớn "trúng tuyển" - Sau này mỗi khi nghe hứa cho đi thăm bố, chúng tôi không nôn nóng nữa, chị em bảo nhau: "Chừng nào gặp bố mới chắc là được đi"- Có một lần thăm, mẹ tôi c̣n nhắc hoài đến bây giờ, nhắc mà buồn lắm ! ....Hồi đó, có người được về, đến nhà báo tin bố ở trong tù bị đau nhiều, thỉnh thoảng bị xỉu v́ tim đập không đều, mẹ hoảng quá, đang tính toán tom góp tiền bạc để đi thăm th́ ông bà ngoại gọi xuống ...cho tiền.  Yên tâm được vấn đề tiền bạc mẹ lại lo không biết đến nơi bị giam, bố c̣n sống hay chết, nếu chẳng may bố không c̣n th́ mẹ phải xoay sở làm sao - Mẹ xin ông bà ngoại cho cậu Út đi theo, đồng thời mẹ cũng lo mọi phí tổn mời bác, anh của bố cùng đi, để yểm trợ tinh thần - chuyến đi có đủ hai bên nội, ngoại và cũng vẫn là bà chị lớn của tôi được tháp tùng - Hơn tuần sau trở về mọi người đều vui vẻ, v́ bố vẫn c̣n sống, dù rất yếu.  Sở dĩ chuyến đi đó bây giờ c̣n được nhắc đến và buồn nhiều, v́ không c̣n trọn vẹn.  Trong số những người đi thăm hồi đó, cậu Út của tôi đă qua đời năm ngoái ở tuổi 43.  Mẹ tôi rất tội nghiệp cho cậu, mất khi c̣n trẻ .T́nh cảm của mẹ tôi là như vậy, luôn ân cần, chu đáo với tất cả thân thuộc, bằng hữu.

       Sau chuyến thăm này, bà chị lớn của tôi không c̣n vui vẻ như b́nh thường, mà lúc nào nét mặt cũng buồn buồn.  Chị kể với chúng tôi, bằng một giọng rất xót xa : "Yến Phương thấy ba, bốn ông tù quàng giây vào vai, kéo cầy thay trâu, một ông "lái" cái cầy đi ở đằng sau - chắc bố nhà ḿnh cũng phải làm như vậy nhỉ?".

       Ôi! Thảm thương cho các vị cha, bác của tôi, những tù nhân của chế độ cộng sản - Khốn khổ cho cả dân Việt của tôi, phải sống dưới chế độ cộng sản - Đau đớn biết bao cho tổ tiên khi nh́n thấy cảnh một số con dân của các ngài, v́ bán linh hồn cho loài quỷ đỏ mà hành hạ, chà đạp, giết hại đồng bào.

       Viết đến đây, tôi không thể nào không nói ra một vài suy nghĩ của cá nhân tôi.  Đó là: Chúng ta chẳng may gặp phải giai đoạn đen tối nhất của đất nước, những kẻ gây nên thảm trạng này là người Việt, và nạn nhân lại chính là toàn dân Việt, đă bị đày đọa đến tận cùng của sự dă man, đê tiện và bị tước đoạt mọi quyền tự do của con người.  Mỗi người, mỗi cách, ai ai cũng ít nhiều là nạn nhân của bọn cộng sản cả - Xin đừng quên - xin đừng quên - Và cũng xin thưa với các vị tiền bối, đă từng nhiều lần lên tiếng chê trách những người c̣n nhắc đến tội ác cộng sản, c̣n chống cộng sản, là những người không thức thời, không biết quên quá khứ, không có ḷng xây dựng đất nước, chỉ nhắc lại những điều xưa cũ, nhàm chán v...v....

       Vâng!  Quư vị nói sao cũng được.  Nhưng có những việc cần phải nhớ, cần phải nhắc, những điều đáng phải "truyền tử, lưu tôn" chứ không phải nhắc sơ sài đâu - Đó là những tội ác của bọn cộng sản và những công ơn của các chiến sĩ VNCH, mà trong đó chính quư vị cũng đă từng thụ hưởng - Riêng với tôi, hôm nay, tôi chỉ muốn nhắc đến công ơn của những người vợ, người mẹ đă kinh qua giai đoạn khủng khiếp nhất trong lịch sử Việt Nam - Những bà mẹ của chúng tôi không đao to, búa lớn - không cầu kỳ, hoa mỹ - không giả nghĩa, giả nhân - Các mẹ một ḷng chân chất cùng chồng, cùng con, âm thầm, nhẫn nhục mà không hèn kém, không bợ đỡ kẻ thù.

       Mẹ ơi! con - chúng con xin tạ ơn mẹ - tạ ơn các mẹ, những bà mẹ Việt Nam kiên cường, không khuất phục trước bạo lực - Tuy các mẹ không lập những chiến công hiển hách như Bà Trưng, Bà Triệu, nhưng gịng máu Trưng, Triệu không hề thiếu trong huyết quản các Mẹ - Chúng con hănh diện đă được mẹ cưu mang, hănh diện được làm con của Mẹ - Vậy mà cho đến bây giờ, cũng có khi chúng con vẫn làm mẹ phải buồn ḷng - Xin tạ lỗi cùng mẹ - Ngày tháng chồng chất, bố mẹ ngày càng già, chúng con càng trưởng thành, sự suy nghĩ cũng chín chắn hơn - Chúng con xin hứa với bố mẹ, dù bất cứ hoàn cảnh nào, chúng con sẽ chỉ là nguồn vui cho bố mẹ - Xin Chúa ban cho bố mẹ luôn an b́nh, trường thọ.


Nguyễn Thụy Giáng Sinh

Kỷ niệm Sinh nhật thứ 30 của Cún - Noel 2004