Em Bé Việt

Vũ Đ́nh Trường



       · Viết cho các phụ nữ và trẻ em Việt Nam đang sống ô nhục lầm than trên đất lạ.

       · Tặng nhà văn Huỳnh Văn Phú, tác giả bài "Chính quyền Cộng-sản Việt Nam đă quay lưng trước sự đau khổ của đại đa số dân chúng trong nước như thế nào", đăng trên đặc san BĐQ số 12.

Vũ Đ́nh Trường

***

Ở đâu đó trên thị thành Đài Bắc
Ở nơi nào trên phố xá Nam Vang
Ở nơi nào trên đất nước Thái Lan
Tôi thấy em với nét buồn man mác
Mắt đen lánh như nai vàng ngơ ngác
Đêm từng đêm ra phố đợi mong người
Em bé ơi sao chẳng nói hay cười
Nh́n quanh quất như có ǵ không ổn
Tuổi của em chắc mười ba, mười bốn
Tội t́nh chi sống kiếp gái ăn sương
Tội t́nh chi em phải bỏ quê hương
Bỏ cha mẹ, bỏ ngày xanh hoa gấm
Ai có biết nỗi ḷng em cay đắng
Thương gia đ́nh nên chuốc khổ vào thân
Một lũ hèn chuyên bán nước hại dân
Lường gạt cả cụ già cùng em bé
Cha mẹ em có ngờ đâu con trẻ
Phải bán thân nơi xứ lạ quê người
Ngày em đi mẹ gắng nở môi cười

Gạt nước mắt đưa em t́m "đất sống"
Cha buồn lắm nhưng ḷng đầy hy vọng
Nuôi niềm tin con sẽ kiếm ra tiền
Từ em đi đời vẫn khổ triền miên
Đàn em dại vẫn gầy ṃn ốm đói
Mẹ thấp thỏm với ngày chờ tháng đợi
Tin thư con mỗi lúc một thưa dần
Nơi xứ người em tứ cố vô thân
Đành nuốt hận làm mồi cho thú dữ
Em bé ơi,
"đất nước ta nay nhân dân làm chủ"
Sao dẫy đầy lao nhục với đau thương?
Bốn ngàn năm trong lịch sử quê hương
Từ Bắc thuộc, rồi đánh Tây, chống Mỹ
Chế độ nào cho trẻ em làm đĩ?
Chế độ nào rao bán gái thanh tân?
Em bé ơi, xin gắng đợi mùa Xuân
Hăy cố sống qua những ngày băng giá
Nếu gục chết dưới roi đ̣n nghiệt ngă
Xin trời cho em miếng đất vùi thây
Để mai này ai ghé tạt qua đây
Sẽ thấy một nấm mồ xanh nhỏ bé
Người sẽ biết em đă ĺa dương thế
Cũng chỉ v́ một lũ quá gian tham
Lũ đê hèn đang thống trị Việt Nam...

11/04