MỐI DUYÊN BIỆT ĐỘNG

H .Đ. T.


       Trước tiên tôi xin được tự giới thiệu:
       - Tôi là nhà giáo.
       Ủa nhà giáo th́ mắc mớ ǵ lại chen chân, bon chen gia nhập vào Tập san Biệt Động Quân nhỉ?  Quư vị ơi!
                            “Khoan khoan ngồi đó chớ nôn
                              Cho tôi phân giải, khoai, môn, tỏ tường”

       Tôi học Lục vân Tiên từ lớp Đệ Thất hay Đệ Lục ǵ đó mà sao thơ của Cụ Nguyễn đ́nh Chiểu vẫn c̣n tiềm ẩn trong tôi để bây giờ xuất khẩu viết nên hai câu thơ đượm mùi "Lục vân Tiên ngồi núp bụi môn" như thế này nhỉ?  Thú thật tôi cũng không hiểu tại răng mà lại như ri ...

       Số là như vầy: Tôi tốt nghiệp trường Sư Phạm Huế và đựơc bổ dụng vào dạy học tại Quảng Ngăi.   Nhắc đến Quảng Ngăi chắc quư vị đă thấy tôi hơi có liên quan đến Biệt Động Quân rồi, phải không?  Đứt đuôi con ṇng nọc rồi!  Biệt Động Quân mà không biết hai địa danh oai hùng Thạch Trụ và Ba Gia ở Quảng Ngăi th́ đâu có phải là anh hùng Mũ Nâu ... Mới sơ sơ mà đă thấy tôi có duyên cùng Biệt Động Quân rồi đó!  C̣n nữa quư vị ơi!  Trận Thạch Trụ, tôi không nhớ xảy ra vào năm nào nhưng tôi nhớ đến chiến thắng này của Biệt Động Quân v́ vào thời gian đó Quảng Ngăi như một ḷ lửa chiến tranh và cũng v́ bạn tôi có tham dự vào chiến thắng lẫy lừng này.  Bạn tôi , M.tr. Tứ, quan sát viên L 19 thuộc phi đoàn 110, đă bay liên miên trên bầu trời Thạch Trụ để quan sát yểm trợ.  Và anh nói không ngừng nghỉ đến độ khi anh xong phi vụ trở về thành phố để ăn trưa với tôi, anh ta bị khản cổ, mất tiếng và phải bút đàm với chúng tôi khi tường thuật những ǵ đang xảy ra trên chiến trường Thạch Trụ.

Sân Chầu Tại Cung Đ́nh Huế

       Vào lúc bấy giờ Tiểu đoàn trưởng 37 Biệt Động Quân, Thiếu tá Sơn Thương được người dân Quảng Ngăi nói đến như một người hùng.  Tưởng cũng nên nhắc đến những anh hùng vô danh như bạn của tôi mà tôi đă cùng có một kỷ niệm vẫn c̣n in đậm trong tâm khảm tôi.  Ngày đám cưới của bạn tôi , tôi đă cùng một bạn đồng nghiệp thắng bộ đồ lớn vừa mới may.  Ngồi trên phi cơ Cessna bay từ phi trường Quảng Ngăi ra Huế để làm phụ rể cho bạn tôi.  Tôi c̣n nhớ hôm đó trời mưa tầm tă và gió lớn nên phi cơ phải đáp xuống phi trường Đà Nẵng chờ cho cơn băo rớt qua đi mới có thể tiếp tục bay về Huế đáp xuống phi trường Thành Nội.  Tôi và anh bạn giáo sư dạy cùng trường v́ là dân civil không quen đi mây về gió, nên đă cho chó ăn chè dơ hết cả áo veston lúc phi cơ chao đảo trên bầu trời giông băo.  Vào đến Đà Nẳng, Tứ đă phải đưa chúng tôi vào phi đoàn của anh để giặt áo chuẩn bị cho lễ cưới chiều hôm đó.  Đúng là đám cưới nhà binh, thời giờ thật là khít khao.  Tôi cứ nghĩ, nếu hôm đó máy bay không về được Huế kịp giờ hoàng đạo th́ bạn tôi làm sao cưới vợ được.  Mà nếu như thế th́ vợ bạn tôi đă không phải chít khăn sô khóc chồng, v́ bạn tôi sau đó thuyên chuyển về Nha Trang đổi qua làm phi công L19, đă mất tích trong một chuyến bay từ Nha Trang đi Pleiku.

       Thời gian dạy học ở Quảng Ngăi, tôi c̣n một kỷ niệm khác với Biệt Động Quân: Tôn thất Trực mà lúc đi học ở trường Trung học Nguyễn tri Phương tại Huế đă nổi danh một thời, cùng với nhóm bạn mà do một ngẫu nhiên kỳ lạ, mang những cái tên thật là “vơ bị”: Phi, Cơ, Thủy, Quân, Trực, Thăng.  "Người hùng" TT Trực nổi danh một thời ở Đà Nẵng trong vụ tranh đấu Phật giáo, một dạo vào hành quân ở Quảng Ngăi đă để lại cho giới trẻ xứ Quảng một giai thoại thật lư thú: Thành phố Quảng Ngăi chỉ có hai con đường chính giao nhau thẳng góc.  Một là con đường Quốc lộ 1 chạy dài từ cầu Trà Khúc qua các quận Tư Nghĩa, Mộ Đức (tôi xin mở một dấu ngoặc để nói về địa danh này: Ở đây đă có một câu chuyện "Bobbit" nên người dân Quảng Ngăi đă truyền khẩu câu răn đe: “Lấy gái Mộ Đức sứt cu có ngày”) và Đức Phổ để rồi đi đến tận Sa Huỳnh, Tam Quan, Quy Nhơn v..v… C̣n con đường chính kia là con đường chạy từ Bộ Tư lệnh sư đoàn II đến ga xe lửa và phi trường thành phố.  Trên con đường này có một nhà hàng sách mà Cô chủ là một trong những người đẹp nổi tiếng của xứ mạch nha và kẹo gương.  Sĩ quan mũ nâu TT Trực, nếu không đi hành quân là về trồng cây si (không biết si thật hay si giả) trước hiệu sách này.  Chàng vốn có tài phóng dao, nên vẽ một trái tim trên gốc cây trước nhà sách và cứ thế chàng biểu diễn phóng dao xuyên qua con tim rỉ máu, để tán tỉnh ngựi đẹp khiến lũ học sinh bao chung quanh “người hùng “ vỗ tay tán thưởng huyên náo cả khu phố.  Dĩ nhiên tôi cũng là một khán giả ái mộ tài phóng dao của Trực, v́ tôi đă từng biết Trực lúc ở Huế, bạn cùng một lứa tuổi.

      Quảng Ngăi c̣n là quê quán của hai anh hùng mũ nâu mà tôi hân hạnh được biết.  Đấy là Trung tá Vơ Vàng mà phu nhân của anh là bạn đồng nghiệp cùng dạy học với tôi ở Quảng Ngăi.  Một vị Trung tá khác, anh Hoàng Phổ, tôi cũng biết, biết chứ không quen, v́ ông ta ít khi ở Quảng Ngăi.  Sở dĩ tôi biết ông ta là v́ phu nhân của ông là bạn học với vợ tôi và cũng là hàng xóm láng giềng với nhau ở xứ Quảng ... Hai bà này vẫn c̣n liên lạc điện thoại với nhau.

       Tôi lại nhớ một mùa thi, tôi làm giám khảo Bán Phần Tú Tài ở hội đồng thi Quy Nhơn.  Chúng tôi thuê pḥng trọ ở khách sạn Cẩm Vinh và đă gặp một trung úy Biệt Động Quân trẻ tuổi, đẹp trai.  Ông ta cư ngụ ở khách sạn này với một đàn em, có lẽ là “tà lọt” của Ông.  Ông bị thương, phải cưa mất một chân nên tinh thần sa sút.   Ông sống bê tha rượu chè khiến chúng tôi rất đỗi cảm thương cho số phận của ông và cũng đă cùng ông ngồi chung một bàn tiệc để nghe ông kể lại những chiến công của ông và trận chiến sau cùng đă làm ông mất đi một phần thân thể.  Rất tiếc đă nhiều năm tháng qua đi, nên tôi không c̣n nhớ tên của ông, để gọi là có đôi gịng vinh danh ông.  Một trong những anh hùng vô danh của binh chủng mũ nâu oai hùng mà tôi có cái duyên đuợc biết đến.

       Và sau cùng, tôi xin nhắc đến một liên quan với Biệt Động Quân đă khiến tôi viết bài này, để nhắc lại những kỷ niệm tôi có được với binh chủng Biệt Động Quân… Năm 1965, một buổi trưa, hết giờ dạy. tôi dang từ pḥng trọ trên đường đi đến tiệm ăn Bắc Hải để dùng cơm trưa, th́ tôi thấy dáng đi chẳng mấy oai hùng (khác với thường khi tôi vẫn gặp chàng, khi chàng đi hành quân về qua phố ghé thăm tôi).  Quư vị có biết tôi gặp ai không?  Trần Tiễn San, bạn học cùng lớp, cùng trường với tôi.  Anh chàng vừa từ chiến trường Ba Gia trở về, ḷng mang nặng u hoài, và có lẽ cũng căm hờn nữa, v́ đă bỏ lại trên chiến địa nhiều chiến hữu thân yêu.  Tôi c̣n nhớ hôm đó, lúc ăn cơm với tôi, San đă ngậm ngùi bảo là không thể ăn thịt v́ đă thấy quá nhiều máu thịt trên chiến trường Ba Gia.  Máu thịt của những chiến hữu thân yêu như anh em, máu thịt của những người, v́ tự vệ, v́ bất đồng chính kiến mà anh đă phải gh́m sinh mạng của họ trước mũi súng thiện xạ.  H́nh như San đă được đặc cách vinh thăng Trung Úy, v́ đă anh dũng chiến đấu tại mặt trận Ba Gia, chiến đấu trong vô vọng v́ không được tiếp viện đúng lúc và đúng mức cần thiết.  Bây giờ tôi lại gặp San trên xứ Cờ Hoa cùng nhau ôn lại những kỷ niệm ở học đuờng, trên trường đời, vui buồn lẫn lộn, những mảnh đời c̣n lại cũng như đă qua đi của bạn bè của người thân.

      Tôi đă tự hỏi tại sao một nhà giáo như tôi, một người theo nghiệp Văn lại có “duyên” gặp gỡ nhiều chiến binh trong binh chủng Biệt Động Quân, thay v́ các chiến sĩ của các quân binh chủng khác.  Câu hỏi thật khó trả lời ngoài cách giải thích của con nhà Phật, ấy là do một chữ“DUYÊN”.

       Và thưa quư vị!  Cũng từ suy nghiệm đó mà tôi viết bài này, kể lại những kỷ niệm liên quan đến Biệt Động Quân và lấy đề tựa cho bài viết là: MỐI DUYÊN BIỆT ĐỘNG.

       Thân ái chào các chiến sĩ mũ nâu, anh hùng Biệt Động Quân.