CỌP THẬT - CỌP GIẢ

C. vanto



            - NGOÀI BIỂN CÓ CỌP KHÔNG?

        Trong một lần họp mặt trường xưa, BĐQ Đỗ-văn-Mười đến vỗ vai tôi hỏi thăm thật chí t́nh, từ công việc làm và ăn, gia đ́nh tới sức khỏe,.  Ổng hỏi tôi có uống thuốc cao mỡ cao máu không?  Uống thuốc bao tử không?  Uống thuốc tim gan phèo phổi lục phủ ngũ tạng nang b́ phế thận không?  Có uống thuốc vào-ra không v.v..?

       Tôi hơi ngạc nhiên, v́ từ ngày xuống núi, xông pha chốn giang hồ, tôi chưa hề đụng cu Mười này, cho dù chiến trường hay tửu trường, hoặc chốn bồng lai tiên cảnh.  Tại sao hôm nay hắn tốt với tôi quá vậy?  Hắn hỏi liên tục, không cho tôi có một tí kẽ hở nào để chơ mơm vào trả lời.  Cuối cùng th́ Mười hỏi tôi câu đích thực hắn muốn hỏi, hắn muốn móc họng tôi:

       - "Này vanto, tao hỏi thật mày câu này: ngoài biển có cọp không?"

         - CỌP TRONG RỪNG MỚI LÀ CỌP THẬT        Tuy mang tiếng là đần độn nhất trong giới ngu ngơ, nhưng nhờ sống bụi-bờ nên cũng hiểu qua-loa-re-ment rằng th́ là mà bạn Mười muốn chọc quê danh từ cọp-biển.

       - "Cám ơn bạn, sức khỏe của tôi cũng thường thường bậc trung, không cần uống cao mỡ, cao máu, chỉ uống cao hổ (cốt) thôi.  Nhờ cao hổ bồi bổ nên cũng chưa đến nỗi nào phải dùng tới thuốc vào-ra.  C̣n bạn hỏi tôi về chuyện ngoài biển có cọp không th́ chắc là không.  Chỉ có cá tôm cua nghêu ṣ ốc hến chớ đào đâu ra cọp.  Bạn tính bỏ nghề bắt cá để bắt cọp hay sao đây?"

       Cọp trong rừng mới là cọp thật.  Cho dù đó là cọp Ba Đầu Rằn, cọp Ba Móng hay cọp Xúc Móng cũng đều là thứ thật.  Thứ thật th́ không sợ lửa, không sợ bất cứ cái ǵ trên chốn trần ai khổ ải này, trừ Cọp-Bà. Cọp Bà mà gầm th́ lũ "chồn cáo hồ" quíu chân tay nằm quay ra đất.  Các chàng cọp chỉ việc xách súng đi thu dọn chiến trường.

       C̣n Cọp Biển chỉ là cọp giả.  Thứ giả nào cũng chỉ hào nhoáng mầu mè bề ngoài.  Nhưng nhiều khi giả cũng hấp dẫn ra phết đấy.  Nhiều anh già thấy giả mà cũng mê!

       Sở dĩ hôm nay tôi nhắc đến thật giả, cọp thật cọp giả là v́ muốn gạ gẫm xin ông Ba-Mươi Thiên-Nga cho đi thêm một bài nữa.  Những kỷ niệm với BĐQ th́ quá nhiều, nhưng mới chỉ có bài "Mũ-Nâu, Mũ-Xanh" được Vua Cọp thương t́nh đă ban cho một miếng đất.  C̣n bao nhiêu th́ cứ ứ ra, cái cũ chưa qua th́ cái mới lại tới.  Nh́n đâu cũng thấy có kỷ niệm đáng nói với BĐQ.  Có lẽ v́ duyên nợ nên dễ dàng như nàng mắn đẻ, ông xă (xệ) chỉ đi ngang đầu giường là đă "balô" lên đường ṭng (phu) quân.

       Tỉ như đọc bài: "29 năm nh́n lại" trong BĐQ số 12 của hai Ông Thiên-Lôi, Địa-Lôi là tôi có ngay một chuỗi kỷ niệm với câu chuyện BĐQ Hà-kỳ-Danh kể, để có thể đi luôn một hơi vài trang.  Nếu một mai ai đó cho phép th́ sẽ dông-dài.  Nay xin mí mí một tư xem nghe có được không nhé:

       - "Đơn vị chúng tôi từ trung tâm Chợ Lớn tiến ra mũi tàu Phú-Lâm trên đường Hậu-Giang, tới ngang đường Phú-Định th́ gặp người anh em TĐ.30/BĐQ đi ngược lại, vào Soái ḱnh Lâm ăn tỉm-zẩm, c̣n chúng tôi gặm khúc xương "hăng pin con Ó"!  Nhay nhổ măi mà không xong, cua vào cũng bị rang, bèn nghỉ qua đêm trên đường Phú-Định, để ngăn cha con nhà Hồ đừng dút đầu vô Chợ Lớn mà cút ra Lư văn Mạnh cho rồi.  Nhưng chẳng hiểu chúng đi lạc dường hay khoái Tỉm-Xấm theo ông Ba-Mươi, mà sáng hôm sau lục soát mục tiêu khó gặm hôm qua th́ hôm nay yên như tờ, c̣n nơi thanh b́nh vùng SKL bỗng nổi cơn gió bụi.  Sinh nghi, tôi và thằng Vũ đoàn Dzoan đi coi th́ "cha mẹ ơi"!  Đêm qua làm biếng kiểm soát, hai đơn vị chúng tôi đă không bắt tay nhau mà bỏ sót mấy con hẻm c̣n vương dấu dép râu, vô t́nh áp dụng kế "mở cửa thành" cho anh Biệt-Động diệt gọn lũ Cộng nô.  Nhưng không biết đó có phải là một trong những lư do gây tai họa nơi trường Phước-Đức hay không?  Tôi và Dzoan nháy mắt nhau giữ kín chuyện "vô trách nhiệm" này.  Nay thấy anh Hà kỳ Danh kể lại th́ cũng ké một tí kể công dụ địch cho ông Ba-Mươi đấy nhé."

       Lại nữa, cũng trong bài này, thấy Đại bàng Ngô minh Hồng là muốn kể ngay những kỷ niệm nơi địa đầu giới tuyến.  Thị xă Đông-Hà thật là dễ thương, hỏa tiễn 122 ly rớt đầy đường, chịu hết nổi, vào ngày trời không đẹp 8 tháng 4/72, Mũ-Xanh chúng tôi nhường lại vùng Đông-Hà "fáo-kích" tự do cho LĐ.5/BĐQ của ngài.  Một đại đơn vị có kinh nghiệm chống pháo kích cao, nay muốn xin thọ giáo.  Nhưng thôi, ngại lắm, lại gần mấy đại bàng Minh H.., Minh Ch.. không bị đ.. th́ cũng bị đ..ù! Thiệt ấy ai bù?

       C̣n người tù kiệt-xuất BĐQ Nguyễn quốc Khuê văn vơ toàn tài, được hân hạnh ở tù chung với ngài mới biết lúc nào chàng cũng coi VC chẳng ra con.. củ ǵ cả, khỏe như Vơ-Ṭng, 2 tay 2 thùng nước chạy từ dưới suối lên đồi, vậy mà gặp quản giáo c̣n đủ sức đ̣i "làm dượng" tụi nó.

       Nhiều chiện lắm nên lâu lâu tôi lại hỏi vua có dư đầu thừa đuôi thẹo nào th́ cho xin một miếng nho nhỏ, có bài được in trên đặc san BĐQ th́ vui ơi là vui, gặp bạn bè th́ kên kên "như ta đây là zăng-xỉ."  Nhưng vua phán rằng:

       - "Dễ thôi, muốn tên được đăng một cách trịnh trọng để Vua biết mặt Chúa biết tên, quần hùng năm châu bốn biển biết ḿnh c̣n sống hùng sống mạnh sống dai th́ cứ việc gởi "Bài+Bạc" cho Tập san BĐQ, v́ báo có độc giả khắp mọi nơi trên thế giới"

       Ông này nói đúng.  Mỗi lần cầm trong tay cuốn Tập san BĐQ (không phải đi mượn đâu à nha) là tôi lật ngược lại coi cái đằng sau trước.  Đó là bài "Chiến-hữu, thân-hữu yểm trợ".  Bài càng dài đọc càng khoái.  Kỳ nào thấy bài ngắn quá là mất vui, ước ǵ càng ngày càng dài thêm ra.  Nếu chỉ đem so sánh ba cái mũ xanh-xanh đỏ-đỏ nâu-nâu th́ cái (danh sách yểm trợ) của BĐQ là dài nhất.  Nhờ vậy mà cọp thật cứ hiên ngang hùng dũng một năm ba bốn lần.  Ai như cọp giả cứ cà-ạch, cà-đụi, xuân thu một kỳ mà bài vở cũng chẳng ra làm sao cả!

       Cũng chính nhờ đọc bài "ủng-hộ tí" này mà tôi được biết những vị ân nhân mũ nâu những ngày xưa thân ái của tôi vẫn c̣n mạnh khỏe, vẫn trả-bài trả-bạc cho Tập san BĐQ đều đều.

       Nhờ đọc bài "Chiến hữu yểm trợ" mà tôi biết được tin tức các bạn cùng lớp hồi xửa hồi xưa, lớp tôi có tới 60 chàng tuổi trẻ xung phong đội mũ Nâu, trừ những anh hùng "đội mũ không lâu", c̣n lại bao nhiêu vẫn hăng say chiến đấu ở tuổi bạc đầu, không bài th́ bạc, gởi về không thiếu một ai, lai rai có vài bạn cu-u quên.

       Nào anh em ta "cùng nhau xông pha" cầm bút lên.  Viết cái ǵ cũng được, cho dù là một con số không đi theo số 3 như lời Ông Tổng kêu gọi, mỗi năm một lần thôi, văn chương hạ giới rẻ như....

       Cọp biển tôi kêu gọi đồng môn "ca-xập-cẩu" Mũ Nâu đóng góp cho Tập san BĐQ rồi đấy nhá.  Có qua có lại, ông đưa cái gị th́ bà tḥ?chai rượu, nay cho tôi đóng góp tí ti được không?  Cho nhắc lại những kỷ niệm xưa, những niềm vui và hănh diện ta là BĐQ, tuy không là Cọp thật nhưng "Ta là BĐQ số 27" của trung tâm huấn luyện Dục-Mỹ, trung tâm Tàn phá sắc đẹp.

          - BẰNG RNS

       - Cái bằng nó chỉ một gang thôi!  Cái bằng nó chỉ để treo chơi, mà sao.., mà sao con gái, mà sao con gái.. . họ mê quá trời!".

       Khi cụ Lữ-Liên và ban A.V.T của cụ hát bản nhạc này không nói rơ đó là cáí bằng ǵ và của ai?  Nhưng h́nh như có ư ám chỉ cái bằng RNSL của tôi?  Mỗi con cọp thứ thiệt đều được trả phụ cấp vài "ngàn cho cái bằng này(?).  Nhưng của tôi th́ quả thật chỉ để mà treo chơi, chả được phụ cấp "ba vạn chín ngh́n" nào, cũng chẳng có cô ma nào mê.

       Tuy nhiên, nhờ Cọp và Sư-tử là dạng tương cận, bà cụ nhà tôi tưởng của bả nên cất kỹ, bao nhiêu cái bằng khác.. Từ bằng trung đội trưởng, đại đội trưởng, BB cao cẳng, tham mờ iu, kể cả bằng leo rào, leo lưới đổ bộ, ḅ hỏa lực, tác xạ v. v..đều mất hết, c̣n lại duy nhất một cái RNSL cho đến nay và vẫn chỉ để mà treo chơi nơi pḥng khách.  Bởi v́ phải tốn nhiều mồ hôi và nước mắt mới có nó.  Ở bất cứ quân trường nào, các bố "Hét-Lắm-Vào"(HLV) lúc nào cũng ḥ Thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu" nhưng cái lớp của tôi th́ đổ cả ba thư ù: Mồ hôi, máu và nước mắt! 

        - VÀO HANG HÙM.

       Cọp, Hổ, Hùm có khác nhau chỗ nào th́ không biết.  Nhưng tôi cứ gọi Trung Tâm Rừng Núi Śnh Lầy Dục-Mỹ là trung tâm tàn phá sắc đẹp, gọi ngắn gọn là hang-hùm, nơi nhào nặn bất cứ "cục bột" nào cũng phải trở thành cứng như..sắt.  Có những đơn vị chẳng dính dáng ǵ đến họ hàng nhà Cọp, nhưng cứ thấy sang là bắt quàng làm họ, muốn mượn oai-hùm nhát khỉ tiều (v.c) nên cũng cố xin cho được vào hang hùm này để thụ giáo vài ngón nghề, trong số đó có trung tâm Hành-Xác (TTHX).

       Những học tṛ của TTHX này cũng đă được lột xác nhiều lần, được các vị tiền bối chất lên đầu lên cổ đầy đủ tiêu hành tỏi ớt ngũ vị hương như những con "ca-meo" trên sa-mạc.  Học tṛ họ thường nói thầm với nhau đây là quân trường Lạc-Đà.  Thế mà trước khi xuống núi cũng vẫn bị tống vào cái hang hùm này để mài thêm móng vuốt.  Khiếp thật!  Khiếp đến nỗi h́nh như vang dội cả về quá khứ khiến một lăo tiền bối đă phải la lên: "chốn ấy hang hùm chớ".  Chắc không phải?

       Ngay trước cửa trung tâm là một bức tượng vô cùng gân guốc, có nươc da giống ông Bao-Công, bất cứ khóa sinh nào vào thụ huấn nơi đây cũng phải nhớ, nhớ măi.  Cho dù 40 năm sau (64-04), tôi vẫn c̣n thấy h́nh như bức tượng ấy đang đi lại ḥ hét nơi đây, phải thế không ông BĐQ Ng-th-Đỉnh?

       Trước khi nhập hang cọp, những chàng trai ở cái tuổi ngu-ngơ 19, 20 của TTHX đă được chuẩn bị chu đáo, mỗi sáng điểm tâm 15 km chạy bộ, 200 cái hít nhẩy, vậy mà mỗi khi nghe ông thầy Giao hét: "Hướng núi Đeo, chạy đều" là có chàng són đ.. tại v́ rằng th́a-là súng ga-răng cầm tay, ba-lô chứa thùng đạn đại-liên..50 chất trên lưng.  Đúng nghĩa SVSQ lạc-đà!  Cho dù là lạc đà thứ thiệt cũng bị trầy da tróc móng, phải chi cho "ôm ba lô phía trước" có phải đỡ hơn không.  Cả ngày cứ chạy và chạy như đèn kéo quân qua các băi chiến thuật, tối về mệt lả người, không có tắm nhưng phải lau súng!  Tháo được cơ-bẩm ra khỏi ḷng súng là đă nghe ṭ-tí-te kèn báo thức.  Giật ḿnh tỉnh giấc, ông nội ơi!  Tôi đă ngủ ngồi một giấc ngon lành!  Đành nhét cơ-bẩm vào, xách súng ra tập họp, sẵn sàng nhận lănh h́nh phạt 50 hít đất, 50 cái nhẩy xổm rồi hô to "Biệt-Động Sát" nhưng trong bụng lại hô thầm "sát BĐ"!

       Thao trường đổ mồ hôi, chả sao cả nếu như phía bên kia hàng rào kẽm gai không có những "con c̣ bay lả bay la" của trường Pháo binh.  Đây là một sự vô t́nh hay cố ư để hành-hạ những con lạc-đà?  Các chàng khóa sinh súng to và dài, quần ủi thẳng nếp, áo thung trắng ngần như da con cúi đang múa chim.. bay c̣ bay!  Khi đi băi, trên tay mỗi chàng cầm một cái ghế xếp để ngồi, có ô-tô đưa rước, chạy tung bụi mù lên đám khóa sinh của thầy Tuấn đang le lưỡi ḥ hét: 'BĐQ không thích đi xe, chỉ thích chạy bộ"

        - B̉ DÂY HEO

       Trước khi được chấp thuận cho đi các căn cứ Rừng, Núi, Śnh-Lầy th́ các thầy Đào, Giao, Tuấn huấn luyện cho chúng tôi những món ăn chơi mệt nghỉ.  Hai món dễ làm tăng áp huyết nhất "là ḅ dây heo và leo tử thần".

       Trên hai ngọn cây cao hai bên bờ suối sâu, một dây cáp căng ngang, khóa sinh Biệt-Động với quân phục tác chiến số 5, nghĩa là súng, đạn, ba-lô, nón sắt, áo giáp(?) đầy đủ, trèo lên cây, ḅ trên dây cáp.  Nhưng anh nào vừa ḅ lên cũng phải lộn nhào, phơi bụng lên trời, tứ chi nắm chặt dây cáp.  Đúng là h́nh ảnh con heo được khiêng đi.  Cứ thế mà nhúc nhích ra tới giữa, thả hai chân xuống, ngước mặt lên trời, chẳng phải ngước lên để một tiếng kêu cha, ba tiếng kêu chú mà phải hô thần chú 3 lần: "BĐ sát, BĐ sát, BĐ sát" rồi buông tay cho rơi xuống "âm ty tận đáy ḷng suối".

       Bị đạp rơi từ trên giường xuống sàn đă là đau khổ rồi, huống chi vừa bị bắt làm con ủn-ỉn c̣n cho rơi tự do từ ngọn cây!  Có ai muốn leo cây đâu?  Thế nhưng có rất nhiều khóa sinh can đảm gan lỳ, cứ nắm chặt dây cáp, hô xong 3 lần thần chú vẫn chưa chịu buông tha.  Bản năng sinh tồn bắt chàng liếc xuống, ôi chao sao nó cao quá, chàng muốn xuống nhưng... bàn tay chẳng chịu.  Nó cứ nắm chặt..sợi dây, mặc cho Giao ḥ Tuấn hét.  Cho tới khi chưa rơi xuống nước mà quần đă ướt th́ đành buông xuôi, không c̣n nghe tiếng Sát mà chỉ c̣n Saaaaạ..t.  Có đúng thế không các BĐQ Đồng-đ-Khoa-Đ., Đinh-t-Cường, Nam-Cường, Bùi-v-Đoàn, Đặng kim Thu tự là Thu đ..?

        - LEO TỬ THẦN.

       Các vị lăo tiền bối trên đồi 1515 là những thầy Hù, nhưng mấy thầy ở trung tâm Dục-Mỹ mới đúng là vua Hù.  Chỉ có sợi dây đầu này cột đầu cây, đầu kia cột gốc cây, tựa như sợi dây phơi quần áo, thế mà hù là dây Tử-Thần!  Nghe phát ghét.

       Nhưng có đụng vào mới thấu nỗi trần ai củ khoai lắc-lẻo.  Đứng dưới gốc cây, tay nắm những bậc thang c̣n ướt trơn như bôi mỡ, ngó lên cái chuồng cu trên ngọn cây!  Ôi chao!  Sao nó cao như ngọn tháp đôi.  Mồ hôi toát x́-cấu, ngập ngừng bịn rịn không muốn leo lên, nhưng nghe tiếng gầm-gừ như sư tử "huấn luyện viên".  Thôi cũng đành nhắm mắt đưa chân leo.  Một trèo, một trèo lại một trèo tất cả là 99 nấc thang.

       Từ cái chuồng Cu của mấy anh nhẩy dù: Nhỏ-To, Trọng-Nổ, Nam-Râu, Hải-Khều, Triệu-Cháy..c̣n có ô-dù che chở.  C̣n cái chuồng Cu BĐ này th́ cho rơi tự do.

       -"Nghe kỹ đây, cầm chắc trong tay "cái nhẫn này, co chân lên, khi nào thấy cờ đỏ phất th́ buông tay, không vâng lời đụng gốc cây dưới kia tan xác ráng chịu".  Lời nhắn nhủ của mấy ông thầy nghe lùng bùng lỗ tai.

       -"Sao? Không ưng à? Th́ tụt xuống".

       Từ trên ngọn cây cao, nh́n xuống theo những bậc thang!  C̣n khiếp đảm hơn, chết như chơi.  Giống như thuyền đă ra cửa biển, sợ sóng không tiến mà lui th́ không Lào-Cai cũng Yên-Bái, xoàng th́ Vĩnh-Phú, Vĩnh-Quang, Chí-Ḥa, Đăng-Lưu!

       Cuối cùng th́ có ǵ đâu.  Tiếng ṛng-rọc êm như ru chiều hôm gió mát, trông thấy cờ đỏ, buông tay, rơi ùm xuống suối, mát, đă lâu chưa được tắm, t́nh nguyện đi thêm chuyến nữa.  Ở lần thứ hai này không biết v́ nhắm mắt thưởng thức gió vi vu hay bị rơi cặp kính lăo mà chàng không trông thấy cờ phất, bèn hít-èn-rân vào bánh xe sơ-cua ở nơi cuối cùng của khúc dây khiến chàng trẹo cần cổ, bó bột.  Sau này chàng là người cứng "đầu cứng cổ nhất" trong anh em chúng tôi.  Có đúng thế không hỡi chàng.. là chàng chiến sĩ BĐQ số 35 Nguyễn-anh-T.?

           - NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG KHỔ ẢI.

       Muốn lên Niết-Bàn, người Phật tử phải qua nhiều "cơi A-Tỳ"?  Muốn lên Thiên-Đàng, các con chiên phải qua "nơi Luyện tội".  Nghe mấy "thầy nổ" nói rằng ở đó nóng và khổ cực lắm!  V́ thế có nhiều cụ con Chiên khi "Được Chúa gọi về" th́ con cháu bèn kêu rằng: "rất lấy làm tiếc và đau khổ báo tin cụ " đă ĐƯỢC về nước Chúa"!!!  Cả hai nơi tôi chưa qua nên không rơ thực hư.  Nhưng chắc chắn một điều muốn có cái bằng BĐQ để đeo le lói trên ngực th́ phải qua 3 cơi Trần-Ai: "R,N,SL".  Ḅ dây heo, leo tử thần chỉ là một vài món ăn chơi trong khi chờ đợi..  Cũng tương tự như chờ đợi khoảng hơn hai tiếng để được ăn bát-bửu ướp lạnh!  Bây giờ đi vào thực đơn chính coi có ǵ vui?  Căn cứ Rừng, Núi, Śnh-lầy có ǵ vui không anh? 

       CĂN CỨ NÚI.

       Gia đ́nh chúng tôi khoái BĐQ quá nên rủ nhau đi đông, học đúng, hơn 400 mạng.  Các ông thày có âm mưu chia rẽ anh em chúng tôi ra làm nhiều phe phái cho dễ trị, dễ dạy, luân phiên đi qua ba cơi ta-bà.  Nhóm tôi đi căn cứ núi trước.

       Ngọn núi Chư-Dung nằm về hướng Đông-Bắc trung tâm, sừng sững cao to trước mặt, nhưng để tới nơi th́ cũng phải mất nửa ngày chạy bộ.  Nghe tên Dung là đă thấy hiền lành xinh xắn, đẹp đẽ với cây cao bóng mát, mong ước được lại gần.  Nhưng nào ngờ Chư-Dung thật vật cho mờ con mắt, y chang như những núi Dung sau này trong cuộc đời hành quân của tôi.  C̣n nhớ ǵ đâu anh!  Ngoài hai tảng đá to như hai trái núi, trơn và nhẵn thín.  Vậy mà thầy Giao, thầy Tuấn, thầy Huệ, thầy Miên bắt chúng tôi leo lên đỉnh rồi tụt dây xuống.  Nhiều anh xuống đến chân, mặt xanh như tàu lá chuối, nằm thở đốc, không tin hỏi BĐQ Bùi-văn- Đ., Hồng khắc T. mà xem.

       CĂN CỨ RỪNG.

       Xuống núi là tới rừng.  Không phải rừng rậm cây cao, bóng cả, nhiều bóng dâm ( khác với đa) mà là rừng trồi, tre gai, không có một cái cây nào đủ to để bạn giăng mắc vơng, dù cho là cái vơng nhỏ xíu-xiu.  Nào có sao đâu, thân trâu (chưa điên) đâu sợ lấm bùn.  Nhưng họa vô đơn chí, trong tuần lễ toán tôi ở C.C. R th́ có cô "Dê-lơ-fơ" tới ở chung!  Tại sao những cơn băo, giông tố quái ác lại cứ lấy tên các phụ nữ mà đặt?  Nào là Nancy, Jeanne, Lan, Hồng, Cúc vừa tàn phá cuộc sống thần tiên của Florida.  Bộ đàn bà, phụ nữ th́ chằng như băo tố cả sao?  Không thể lếu láo như thế được.

       Có cô "Dê-lơ-phơ" là cuộc đời anh em tôi thêm ướt át hốc hác.  Biết thân phận chẳng dám mơ như mơ ôm mền chiếu ra ngoài hiên nằm, mà cuộn ḿnh trong poncho lăn vào một gốc cây.  Vẫn chưa yên, nửa đêm giờ tí canh ba, nước trên đồi trôi xuống cuốn phăng chúng tôi đi.  C̣n sống được là nhờ học cái trường có Vơ.  Lạnh quá, cả người chỗ nào cũng thâm tím, may nhờ có suối nước nóng ở giữa căn cứ, anh em tôi bu lại xin tí hơi cũng ấm được cái ḷng.

       Ngoài trời mưa gió băo bùng, nh́n vào căn cḥi, đúng là túp lều lư tưởng.  Các huấn luyện viên đang khói nhang nghi ngút hút sách lu bù.  Đám khóa sinh lại càng lạnh thâm tím ruột gan.  Nhờ trời hành rồi nên mấy ông thiên lôi trời con tha tào, không bắt ḅ hỏa lực bắn đạn mă-tử nữa.  Cám ơn các HLV/CC/Rừng.

       CĂN CỨ S̀NH.

       Hết rừng là xuống śnh.  Căn cứ śnh nằm về phía Nam, dưới chân đèo Rọ-Tượng.  Sau cơn mưa trời lại nắng.  Nóng quái ác.  Cả ngày ngồi phơi nắng nghe HLV dạy lư thuyết để đến đêm tối thực hành.  H́nh như khóa sinh biết hết rồi nên tất cả cứ nhắm mắt "gật đầu"?  Không phải đâu.  Buồn ngủ quá không chịu nổi chớ không phải HLV dạy dở.  Có ở trong hoàn cảnh thèm ngủ này mới thấy ngủ đứng thú hơn ngủ ngồi.  Mà ngủ ngồi đă hơn ngủ nằm, dù nằm giường nệm để "nghe tâm sự một loài hoa"!

       Ban ngày nắng như thiêu đốt, không một ngọn gio.  Nhưng khi chiều tà bóng (mặt trời) ngả về Tây th́ gió nổi lên.  Nước đại-dương cũng lên theo, (nói như cô xướng ngôn viên M.P đài Bônsavich, bắt chước tụi V.C gọi là "triều-cường-dương"), cũng là lúc HLV bắt chúng tôi đi địa h́nh dưới nước, đi t́m cọc của các ngài!  Ngâm ḿnh dưới nước, từ mát tới lạnh, từ lạnh tới teo, run lên bần bật!  Mới đầu và gần bờ th́ nước chỉ ngang bụng.  Càng ra xa nước càng lớn thêm.  Triều cường dương cao tới vai, tới cổ, tới miệng.. Trâu đi t́m cọc mà các ông dấu cọc nơi đâu?  Tứ bề mênh mông à ơi là nước.  Nào biết ḿnh ở nơi mô?  Bỏ cọc nhắm hướng đi vào, nhờ có Vơ nên cũng tới điểm tập trung.  Đồng hồ kim dài chỉ số 6, kim ngắn số 12, tức là 12giờ 30 đêm.  Sáng sớm mai, học lư thuyết bài Tấn công Rạng Đông.

       THÁM SÁT HẢI ĐẢO.

       Mấy lăo tiền bối trên đồi Lạc-Đà sáng chế ra nhiều quái chiêu đề dạy tụi hậu sinh khả ố th́ mấy bố HLV Dục-Mỹ cũng giỏi vẽ.  Trước khi tấn công rạng đông th́ vẽ đi thám sát hải đảo.  Đảo cách bờ chừng 10km, 8 tên với một cái ghe.., quờ-quạng sao cho tới đảo vào lúc nửa đêm.  Tới đảo rồi chưa cho ngồi yên, chưa kịp làm ăn ǵ đă bắt quay trở lại bờ.  Chỉ ḥ với hét, bắn súng bằng mồm, thế mà gọi là tấn công rạng đông!  Nghe dữ dội quá!

       Thực ra th́ không có ǵ ghê gớm cả.  Cũng tương tự như những lần tấn công rạng đông sau này.  Hơi vất vả tí thôi.  Cái đau khổ là nghe HLV rút khuyết điểm.  Có khuyết là phải có h́nh phạt hít đất nhẩy xổm.  Nào phải hít như Ông CNN mời lên sân khấu Paracel đâu!  Đây là băi śnh, nơi người dân đánh cá, đổ cá nên không có mùi

N.5.  Nước śnh là mầu đen!  Chống tay "hít śnh",  có nghĩa là cả người phải nằm dưới nước śnh.  C̣n nhẩy śnh ư?  Nó khó hơn trăm lần nhẩy trên nệm ḷ-xo.  Bài học rút ra được từ căn cứ śnh lầy là sau này không nên Tấn công rạng đông nữa.

           THAO TRƯỜNG ĐỔ MỒ HÔI & ĐỔ MÁU!

       Nhà văn Thu-Đ.., trong tác phẩm "Cái tang đầu đời" đă diễn tả thật đầy đủ về tai nạn xẩy đến với khóa học RNSL của K.19. Nó kinh hoàng cho đến ngày nay mỗi khi nhắc lại, các đương sự c̣n nhớ từng chi tiết nhỏ của những xác chết không toàn thây, tiếng rên của bạn bè đang hấp hối!

       Những người giữ nhiệm vụ huấn luyện thường "HÙ" người thụ huấn là các quân trường được phép miễn trách nhiệm từ 1% đến 5% (?) tai nạn xẩy ra, điều này chẳng biết có đúng không? Nhưng khi huấn luyện các khóa đàn em, các "ông anh" cũng cứ hù bừa đi và kết cục chẳng có ǵ xẩy ra. Có lẽ tai nạn của khóa chúng tôi ở trung tâm Dục-Mỹ là độc nhất vô nhị:

       6 SVSQ chết tại chỗ, 16 SVSQ bị thương.

       Tất cả SVSQ trước khi đi học khóa RNSL là đă đủ điểm văn hóa và quân sự sau 2 năm để: "Quỳ xuống,,, Đứng dậy các tân SQ", các tân thiếu-úy. Nhưng theo quy luật quân trường Dục-Mỹ:

       _ " Dù anh là tướng mà vào đây học cũng phải tháo lon ra cất đi, tất cả là khóa sinh". Đó là lời chào của HLV ( đă có ông tướng nào về đó học chửa nhẩy?).

        Các bạn là những sĩ quan hy sinh sớm nhất, trước nhất! Đă chọn vơ nghiệp th́ hy sinh là b́nh thường như hằng trăm đồng khóa sau này trên khắp chiến trường, nhưng ít ra họ cũng đă bắn đi một viên đạn thật. C̣n các bạn! Xui quá.

       Không thể kết luận khóa này là khóa BÙ: (1+ 9 = 10) mà là một sự khó hiểu! Nằm giữa các băi tập lại là một băi ḿn bỏ hoang với một sợi kẽm gai bao xung quanh! Không một tấm bảng có vẽ cái sọ người với hai khúc xương bắt chéo? Đi địa h́nh ban đêm là cứ nhắm đúng hướng mà đi, nâng nhẹ một dây (kẽm gai) chui vào là cái chết.. trong tay! Cái chết thật chua cay. Ḿn nổ và ḿn nổ, các bạn đă chết thay cho những khóa sinh đàn em sau này được an toàn!  Sự hy sinh nào cũng đáng quư, chỉ đáng trách cái vô ư vô lư của những người có nhiệm vụ. Huấn luyện viên Nguyễn-đ-H cũng chia xẻ đau thương với các khóa sinh tử nạn bằng một cái chân!

       NHỮNG THẰNG SỐNG SÓT.

       Những khóa sinh vướng vào băi ḿn nằm trong toán có tên bắt đầu bằng chữ T và V, những BĐQ đă sớm ra đi là Trọng, Túc, Trị, Thừa, Vũ, Vực. Không phải chỉ có 16 người bị thương mà c̣n có rất nhiều tên may mắn sống sót. Thật t́nh cờ mới đây trong một dịp họp mặt với BĐQ Lê văn Chiểu từ Virginia qua chơi th́ lại có mặt những BĐQ thoát chết trong băi ḿn là Tắc, Thọ, Thu, Thức và Vệ. Họ thay nhau nói và phân tích, điểm danh ..cứ như vừa thoát từ băi ḿn đi ra, BĐQ Lê văn Chiểu, tự là Chiểu "chân giầy, chân dép" hay nói trắng ra là Chiểu cụt, tạ ơn Trời-Đất rồi gáy:

       _ "Tụi ḿnh là những thằng Trời đánh không chết".

       Nói rồi Chiểu tháo chân giầy gơ lên bàn, ra cái điều ta đây không đạp ḿn trong quân trường nhưng cũng bị thương nơi chiến trường. Ông này mê BĐQ một cách kỳ lạ, cụt rồi mà không giải ngũ, cố đội mũ nâu lâu chừng nào hay chừng nấy để cho xứng với danh xưng "Hốt tất Liệt". Xin phép quan viên hai họ cho tôi có vài ḍng kỷ niệm với ông BĐQ cụt này. Nó là bạn xưa 50 năm của tôi, từ hồi cùng chung lớp đệ thất L.Pétrus Kư. Nó "Nam-kỳ" chính cống c̣n tôi đây "từ Bắc vô Nam tay cầm bó rau, tay kia là sợi dây xích cùng với... con cầy..". Lớ nga lớ ngớ, coi trời bằng vung, nhào vào cái trường Lá-Phơi-Khô, bị bè lũ Chiểu, Hơn vất "căc-táp", xé rách áo. Vốn ḍng dơi con nhà?nghèo, không có áo thung nên để lưng trần đi học, mối thù này bao giờ phai! Nó trốn tôi từ ngày xuống núi, nay mới găp lại sau 40 năm, huề cả làng.

       Khi c̣n trong quân trường th́ mê?ngựa, ngày chủ nhật mọi người đi phố th́ hắn đi.. đi ngựa, tự xưng là Hốt tất Liệt, nhưng tối về pḥng c̣n vương mùi ngựa trên mái tóc nên "rum-mết" gọi hắn là "Hốt..c.. ngựa" ( Chiểu à, tao ghi tên mày vào bài này rồi đấy nhá, nhớ gởi 30$ về cho Tập san BĐQ, c̣n ai nữa?)

       NGƯỜI ĐĂ RA ĐI.

       Khi đang ghi lại những kỷ niệm lăng nhăng không đầu đuôi này th́ nhận được tin một BĐQ sắp chiếm được mục tiêu cuối cùng và rồi đă hoàn thành. Cũng chỉ là những kỷ niệm vui buồn giữa BĐQ&TQLC, xin dùng những ḍng cuối như lời kính chào giă biệt của tôi với một người Anh khả kính: BĐQ Dương-bửu-Long.

       Anh là cấp chỉ huy đầu tiên trong đời lính của tôi, một cấp chỉ huy mà tôi kính phục từ ngày đầu tiên cho tới khi anh qua đời. Nhưng v́ một tai nạn nhà binh, tôi ba-lô lên vai với 15 củ (khoai) đi đơn vị khác và Anh cũng bỏ nón xanh để đội Mũ Nâu, gặp nhau trên đừơng hành quân, ôm nhau trào nước mắt, tôi đứng nghiêm chào anh.

       Khi biết tin anh đang "tu" ở bên Úc (Victoria), chúng tôi bắt lại liên lạc, thư từ sách báo, lá thư cuối cùng anh viết cho tôi ngày 21 tháng 2 năm 2003 kèm theo một số h́nh xa xưa và nghe tin anh bị bênh nan y.

       _ ÚSinh lăo bệnh tử, đó là con đường phải đi, sống và chiến đấu trong binh chủng BĐQ mà c̣n là giỏi rồi, ngồi trong lao tù CS mà không?là khá lắm rồi, ngày tháng c̣n lại ở đây chỉ là bonus..Ú Tôi an ủi bá-láp với anh như thế, ai ngờ con tim đă vui trở lại, kể cho tôi nghe những chuyện năm ch́m bẩy nổi chín cái lênh đênh.. rồi im.

       Tháng 7/2004, tôi gặp Trần anh Hùng, một TQLC ở Victoria, nhờ Hùng t́m anh Long, nhưng khi gặp th́ anh đang nằm bất tỉnh trong cô đơn, không thân thuộc bạn bè, bên giường anh chỉ là một xấp sách báo BĐQ và TQLC chồng lên nhau.

       Do làm việc tại đài phát thanh, với nhiệt t́nh và nhận là đàn em trong quân trường Vơ-Khoa, Hùng đă liên lạc với anh em BĐQ bên Úc lo hậu sự cho anh, phủ cho anh lá cờ, tiễn chân anh, ngoài BĐQ&TQLC c̣n có hàng trăm quân nhân đơn vị khác.

       Sinh kư, tử quy, đối với những ngưới lính đánh giặc và tốt nghiệp đại hộc máu, th́ Anh về như thế là thọ rồi, thọ hơn nhiều những chàng trai tuổi trẻ Mũ Nâu nằm lại đâu đó trên Đồi Gió, Xa-Cam, Xa-Cát anh dũng! Dakto,Tân-Cảnh kiêu hùng! Và Đông-Hà vùng dậy.. hết nổi!

       Cái an ủi cuối đời của Long là một TQLC lo hậu sự cho một BĐQ và BĐQ lo hậu sự cho một cựu TQLC.  Cọp thật cọp giả đều là cọp cả./.