Tưởng Niệm Reagan

Vũ Đ́nh Trường




       Tháng 6 năm 1987. Từng đàn ve-sầu-mười-bảy-năm ào ạt kéo nhau bay về khắp bầu trời miền đông nước Mỹ. Lũ ve sầu mắt đỏ, cánh mỏng với những đường gân màu cam đă sống kiếp ấu trùng mười bảy năm sâu dưới ḷng mặt đất, âm thầm và lặng lẽ chờ ngày vỡ đất chui lên, lột xác, mọc cánh để trở thành một loài ve đặc biệt chỉ xuất hiện mười bảy năm một lần. Sau một thời gian dài giam hăm dưới ḷng đất, lần đầu được hít thở không khí tự do, chúng thi nhau tung bay trên ngàn cây nội cỏ và hát vang lên khúc nhạc t́nh mùa Hạ. Những chú ve sầu trống không ngớt mời gọi những nàng ve sầu mái và chúng yêu nhau say đắm trong nắng hè ấm áp. Chừng như không có ǵ ngăn được những trận mây mưa vô tận của đàn ve nghịch ngợm này. Chúng yêu nhau khắp nơi, từ trên cành cây, đầu ngọn cỏ, giữa ḷng đường nắng cháy hay ngay cả trên gạt nước của những chiếc xe vùn vụt chạy. Chúng giương mắt nh́n loài người như để tự hào về t́nh yêu và sự tự do tuyệt đối của chúng và cũng như để nói với loài người rằng, một khi chúng đă đến cùng nhau th́ không có bạo lực nào có thể tách rời ra được.

       Trong khi lũ ve sầu hát vang lên những lời t́nh thắm thiết bên này, bên kia bờ Đại Tây Dương hàng ngàn người dân Bá Linh cũng không ngớt vang lên những lời hoan hô nồng nhiệt trong nỗi vui rộn ră khi đứng trước họ là một lănh tụ của khối tự do đang sang sảng thốt lên những lời hùng hồn chứa chan hy vọng, những lời tuyên ngôn đanh thép mở đầu cho cuộc đấu tranh giải phóng Đông Âu.

       Vị lănh tụ ấy không ai khác hơn mà chính là vị nguyên thủ thứ 40 của Hiệp chủng quốc Hoa-Kỳ, tổng thống Ronald Wilson Reagan, lúc ấy đang phục vụ trong nhiệm kỳ thứ hai.

       Đứng trước cổng Brandenburg và bức tường ô nhục ngăn cách Đông và Tây Bá Linh, tổng thống Reagan mắt như dơi về hướng Mạc Tư Khoa với những lời kêu gọi vô cùng dơng dạc mà mỗi lời mỗi chữ như một mũi kim xoáy sâu vào tim óc người cộng sản:

       - "Này ông Tổng Bí Thư Gorbachev, nếu ông đang mưu cầu ḥa b́nh, nếu ông đang t́m kiếm sự thịnh vượng cho Liên bang Xô Viết và Đông Âu, nếu ông đang t́m tự do, xin hăy đến tại cổng này. Ông Gorbachev, hăy mở toang cánh cổng này ra! Ông Gorbachev, hăy phá tan bức tường này xuống!"

       (Nguyên văn Anh ngữ: "General Secretary Gorbachev, if you seek peace, if you seek prosperity for the Soviet Union and Eastern Europe, if you seek liberalization, come here to this gate. Mr. Gorbachev, open this gate. Mr. Gorbachev, tear down this wall!")

       Một câu nói hết sức giản dị gói ghém chỉ trong bốn chữ đă làm cho tổng thống Reagan bỗng chốc trở thành một biểu tượng khổng lồ, một anh hùng vĩ đại của thế kỷ hai mươi, một đối thủ đáng sợ cho cả khối cộng sản trên toàn thế giới. Tiếng hô dơng dạc "Tear down this wall!" của ông đă vượt bức tường âm thanh với âm ba xoáy sâu vào ḷng hàng ngàn người dân Đức đang tụ họp trước mặt ông để trở nên một lời phán quyết tối hậu: "Tear down this wall!" Sau một giây sững sờ như không tin những ǵ họ nghe là sự thật, rừng người Bá Linh nổ tung ra trong một nỗi vui tột độ với những lời hoan hô vang dội. Họ không vui sao được khi ước mơ của họ đang sắp thành hiện thực. Họ không vui sao được khi ngọn lửa hy vọng của họ từ lâu leo lét như chực tắt đă cháy bừng lên bởi một sức mạnh tuyệt vời đến từ bên kia bờ Đại Tây Dương. Họ không vui sao được khi vợ chồng sẽ gặp lại nhau, người yêu sẽ tay trong tay, cha mẹ gặp lại con, gia đ́nh lại đoàn viên sum họp. Họ không vui sao được khi bức tường ô nhục ngăn chia đời họ sắp sửa chỉ c̣n là tro tàn lịch sử.

       Sau thế chiến thứ hai, thủ tướng Anh quốc Winston Churchill đă cảnh giác nhân loại toàn cầu về một bức màn sắt đang được bàn tay vấy máu của Stalin buông xuống để ngăn chia thế giới ra làm hai khối, khối cộng sản và khối tự do. Bức màn sắt ấy không phải chỉ là một lời đe dọa suông mà đă trở thành hiện thực, và suốt mấy mươi năm sau đó, những người dân hiền lành bên kia bức màn sắt đă trở thành đàn chiên non trước nanh vuốt của loài lang sói. Hàng chục triệu người đă bỏ xác rừng sâu, núi tuyết hay trong những nấm mồ tập thể để người cộng sản tiến hành kế hoạch xích hóa toàn cầu. Trong suốt mấy mươi năm của hậu bán thế kỷ hai mươi gần như không có một lănh tụ nào của khối tự do có đủ can đăm và nghị lực để vén bức màn sắt ấy lên. Ngoại trừ tổng thống Kennedy ở đầu thập niên sáu mươi, măi đến gần hai mươi năm sau Hoa Kỳ mới có một vị nguyên thủ như tổng thống Reagan dám trực diện đương đầu với cộng sản. Với t́nh yêu quê hương dân tộc lúc nào cũng tuôn chảy rạt rào trong huyết quản, với niềm tin mănh liệt, sự lạc quan cao độ và lập trường chống cộng triệt để, ông đă nhận lănh trọng trách lèo lái con thuyền quốc gia trong cơn sóng gió băo bùng của những năm đầu thập niên tám mươi. Bên cạnh những vấn đề lớn như kinh tế sa sút, lăi suất tăng vọt, nhiên liệu khan hiếm, quân đội suy yếu v́ không được chăm sóc tận t́nh, nước Mỹ c̣n phải đối đầu với lực lượng cách mạng Hồi giáo Ba Tư dưới ngọn cờ sắt máu của giáo sĩ Khomeni đă chiếm đóng ṭa đại sứ và bắt giam toàn thể nhân viên ngoại giao Hoa Kỳ. Uy tín của nước Mỹ v́ thế bị lung lay đến tận gốc rễ và người Mỹ có cảm tưởng như họ đang bị thua một cách chua cay trên bàn cờ thế giới.

       Sau khi lên nắm quyền, chỉ trong một thời gian ngắn tổng thống Reagan đă phục hồi kinh tế, mang lại trật tự xă hội, ổn định thị truờng, củng cố quốc pḥng, xây dựng và phát triển quân đội. Tinh thần binh sĩ vùn vụt lên cao. Giá xăng dầu và lăi suất cũng bắt đầu giảm xuống rất nhanh. Trong thời điểm này, có rất nhiều người Việt tỵ nạn đă tậu được nhà và bắt đầu bước những bước vững chắc trong việc hiện thực hóa cái mà người Mỹ gọi là "American's Dream".

Tổng Thống Hoa Kỳ Reagan

       Với cái nh́n của nhà tiên tri, tổng thống Reagan đă bắt tay thực hiện một số đồ án mà dư luận đă cho là bất khả thi. Kế hoạch pḥng thủ chiến lược không gian (Strategic Defense Initiative hay c̣n được gọi là Star Wars) đă bị lắm người cho là hoang tưởng nhưng nó đă dẫn dắt Liên Xô vào một cuộc chạy đua vũ trang mà kết quả là Liên Xô tự nhận thấy không đủ sức theo kịp đà tiến quá nhanh của Mỹ. Đứng trước nguy cơ diệt vong, lănh tụ Gorbachev đă bắt đầu những cuộc cải cách trong nước với những chánh sách như "Glasnost" và "Perestroika".  Mặt khác, ông ta chấp nhận ngồi lại thương thuyết với khối tự do ngơ hầu t́m ra phương thức tự giải cứu. Những cuộc họp thượng đỉnh diễn ra sau đó càng làm cho sự lạc quan và niềm tin chiến thắng của tổng thống Reagan tăng vọt cao hơn. Ông tin rằng chính ông sẽ là người vén bức màn sắt lên cũng như sẽ đập tan thành tŕ cộng sản tại Đông Âu mà không tốn đến một viên đạn.

       Sau bài diễn văn bất hủ của ông đọc truớc cổng Brandenburg ngày 12 tháng 6 năm 1987, một chuỗi dài sự kiện lịch sử diễn ra và bức màn sắt từ từ được vén lên. Dân Đông Đức lớp nổi lên chống lại guồng máy cai trị của Erich Honecker, lớp vượt biên sang Tây Đức và các nước lân cận. Con số người đi t́m tự do nhiều đến nỗi vào tháng 9 năm 1989, Hung Gia Lợi đă phải chấp nhận mở cửa tiếp đón người tỵ nạn Đông Đức. Hai tháng sau đó, nhận thấy không thể nào ngăn cản được làn sóng người đi t́m tự do, Đông Đức đành chấp nhận cho dân chúng ra đi. Người đàn bà đầu tiên đặt chân đến đất tự do đă hân hoan tuyên bố với mọi người rằng: "Từ nay tôi không c̣n là một tù nhân nữa". Những ngày tiếp theo, hàng hàng lớp lớp người thi nhau dùng đục và búa đẻo dần từng mảng của bức tường Bá Linh. Từng mẫu bê tông vỡ ra, từng thanh sắt rơi xuống trong sự vui mừng tột độ của dân Đức và cả thế giới tự do, lúc ấy cũng đang chăm chú theo dơi một hiện tượng lịch sử. Khiếp sợ trước khí thế đấu tranh của nhân dân, ngày 22 tháng 12 năm 1989 cổng Brandenburg đă được chánh quyền Đông Đức chánh thức mở toang ra để rồi sau đó việc phải đến đă đến: Ngày 1 tháng 7 năm 1990, Đông Đức và Tây Đức đă trở thành một nước thống nhất dưới chính thể tự do. Cuối cùng, năm 1991, "đế quốc tà ma" (evil empire) Liên Xô cũng chính thức cáo chung. Lời tuyên bố của tổng thống Reagan ở gần hai năm trước đó đă trở thành hiện thực. Dưới mắt nhân dân Đức và các nước Đông Âu, ông như một vị cứu tinh đă giải phóng họ ra khỏi gông xiềng cộng sản. Dưới mắt những người Việt lưu vong, ông như một người hùng đă mang lại cho họ niềm tin về một ngày mai Việt Nam thôi không c̣n cộng sản.

       Tuy ra đời trong một gia đ́nh nghèo khó với thời niên thiếu không mấy êm ả, tổng thống Reagan đă không ngừng phấn đấu để vươn lên. Từ xướng ngôn viên đài phát thanh, sang tài tử màn bạc cho đến thống đốc tiểu bang California và sau cùng là tổng thống liên bang, cuộc đời ông là một tấm gương sáng cho hậu thế. Thắng không kiêu, bại không nản, lại có óc khôi hài và tài hùng biện, ông đă vượt qua hết mọi khó khăn để trở thành một lănh tụ đầy tài năng và đức độ. Ngay đến cả Mikhail Gorbachev, người đă v́ ông mà bị một số dân Nga quá khích nguyền rủa là kẻ phản bội cũng đă nghĩ về ông bằng tấm ḷng ngưỡng phục. Dĩ nhiên trong cương vị nguyên thủ quốc gia ông không thể nào làm hài ḷng tất cả mọi người. Không nhiều th́ ít ông cũng đă có lắm kẻ thù. Những người oán ghét ông mà cụ thể là một vài nhân viên kiểm soát không lưu bị ông sa thải năm 1981 v́ đ́nh công bất hợp pháp cũng phải công nhận rằng ông là một trong những vị tổng thống tài ba nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Ông đă giúp cho nước Mỹ chiếm lại được thế thượng phong và người Mỹ có cơ hội ưỡn ngực vươn vai tự hào cùng thế giới. Những quyết định nhanh chóng của ông như cuộc đổ bộ tấn công quân cộng phỉ trên đảo Grenada hay chương tŕnh chống cộng ở Trung Mỹ đă cho khối Xô Viết thấy rằng ông là một lănh tụ dám nói dám làm. Đế quốc Liên Xô, một "đế quốc tà ma", đă sụp đổ nhưng những nước cộng sản khác như Trung Cộng, Bắc Hàn, Cuba và Việt Nam vẫn c̣n đó. Trong chiều hướng hiện tại, Trung Cộng có dấu hiệu sẽ vươn lên để trở thành một loại ?đế quốc tà ma? trong tương lai. Dưới sự bao che của Bắc Kinh, Bắc Hàn đă không ngừng đặt ra lắm yêu sách và làm khối tự do nhất là Hoa Kỳ phải nhức đầu. Ngày nào những ?đế quốc tà ma? ấy c̣n tồn tại, ngày đó nước Mỹ nói riêng và thế giới nói chung cần có những người như tổng thống Reagan.

       Hơn mười lăm năm sau ngày bàn giao ghế tổng thống lại cho tổng thống George Herbert Walker Bush để về California vui thú điền viên trong niềm luyến tiếc của đại đa số dân Mỹ, tổng thống Reagan đă trở lại thủ đô. Nhưng lần này ông đă không trở lại trong dáng dấp linh hoạt hùng dũng với gương mặt khả ái cùng những lời nói hùng hồn thu hút quần chúng mà là trong chiếc quan tài phủ quốc kỳ trên cỗ xe tang do ngựa kéo đi từ phía Nam ṭa Bạch Ốc trên lộ tŕnh tiến đến ṭa nhà Quốc Hội. Từ lúc c̣n sống cho đến khi nhắm mắt, bao giờ ông cũng được sự kính yêu quí mến của hàng triệu người trong và ngoài nước Mỹ. Đại đa số dân Mỹ đă nghĩ về ông như một người cha già dân tộc; có lắm bạn trẻ khi được hỏi cảm tưởng về tổng thống Reagan đă phát biểu rằng: "He's sort like a grandfather to us all". Người ta đă khóc ông không phải bằng những giọt nước mắt dối trá và bẩn thỉu như giọt nước mắt cá sấu của Tố Hữu khóc Stalin mà bằng những giọt nước mắt chân thành dâng tràn ra từ tận đáy con tim. Toàn nước Mỹ treo cờ rũ để tang ông. Ngay cả đến khu thương xá Eden, một ốc đảo nhỏ của người Việt lưu vong vùng Hoa Thịnh Đốn, lá cờ Hoa Kỳ và lá cờ vàng ba sọc đỏ cũng được hạ xuống bay ủ rũ giữa lưng chừng cột. Người Mỹ gốc Việt hơn bao giờ hết cũng muốn nhân cơ hội này bày tỏ ḷng xót xa của ḿnh trước sự mất mát lớn lao của đất nước ân nhân. Bất chấp cái nắng cháy da của những ngày đầu mùa Hạ, nhiều người Việt tỵ nạn đă cùng hàng vạn người bản xứ đứng dọc theo đại lộ Constitution để chứng kiến tang lễ của ông. Hàng trăm ngàn người khác đă đứng đợi từ giờ này sang giờ khác bên ngoài ṭa nhà Quốc Hội để chỉ được vào đứng trước linh cửu của ông trong một vài giây ngắn ngủi. Lắm người đă không quản ngại đường xá xa xôi, lái xe xuyên bang về tận thủ đô để được chứng kiến một sự kiện lịch sử, để được nh́n tận mắt lần cuối vị lănh tụ kính yêu cho dù ông đă nằm yên trong cổ áo quan. Ấy là chưa nói đến hàng triệu người từ Đông sang Tây, từ Nam chí Bắc đă dán mắt vào màn ảnh truyền h́nh để theo dơi từng chi tiết liên quan đến tang lễ của ông.

      Trong suốt thời gian tại chức, tổng thống Reagan luôn nhắc đến ước vọng của ông về một nước Mỹ huy hoàng như một "thành phố rạng ngời trên đồi" (the shining city on the hill). Mỗi khi nhắc đến những chữ này, giọng ông trầm xuống, mắt ông long lanh như in h́nh bóng diệu kỳ của một thành phố rực rỡ yên b́nh như thiên đàng tại thế. Cho đến khi ông nằm xuống, người Mỹ vẫn chưa và không biết đến bao giờ mới thực sự được hít thở không khí thanh b́nh tuyệt đối trong một "thành phố rạng ngời trên đồi" mà ông hằng mơ ước, nhưng người ta có thể tạm yên ḷng khi biết rằng một "đế quốc tà ma" đă sụp đổ và hiểm họa chiến tranh nguyên tử cũng không c̣n nghiêm trọng như xưa. Dẫu rằng nước Nga hôm nay dưới sự lănh đạo của tổng thống Vladimir Putin đang có những dấu hiệu trở lại với chánh sách độc tài đảng trị của quá khứ, nhưng ánh sáng dân chủ và không khí tự do đă trở nên một thứ ǵ không thể thiếu trong đời sống người dân. Nước Nga tuy vẫn c̣n mạnh nhưng đă không c̣n là một siêu cường quốc đáng ngại như trong giai đoạn chiến tranh lạnh của những năm trước thập niên tám mươi. Đáng kể hơn, sau khi khối Warsaw tan ră, toàn thể Âu châu đă trọn vẹn nằm trong khối Minh Ước Liên Pḥng Bắc Đại Tây Dương, một sự kiện mà chỉ hơn một thập niên trước đây không ai ngờ được.

       Tháng 6 năm 2004, một lần nữa đàn ve-sầu-mười-bảy-năm lại trở về trên khắp vùng trời miền đông nước Mỹ. Nhưng tiếng hát của chúng lần này chừng như không phải là tiếng hát reo vui của mười bảy năm trước đó khi tổng thống Reagan đọc bài diễn văn lịch sử trước bức tường Bá Linh mà là khúc nhạc trầm buồn tiễn đưa một người con dấu yêu của đất nước, một anh hùng đă góp phần giải phóng Đông Âu, một vĩ nhân của thế kỷ hai mươi. Ngày "Quốc Tang" (National Day of Mourning) thứ sáu 11 tháng 2 năm 2004 khi linh cửu của tổng thống Reagan được chuyển từ ṭa nhà Quốc Hội sang Thánh Đường Quốc Gia, bầu trời Hoa Thịnh Đốn bỗng trở nên vô cùng u ám với những đám mây đen thấp lè tè trên nóc nhà thành phố. Trời tháng sáu đang từ nóng bức oi nồng ở những ngày trước đó bỗng trở nên se lạnh với cái lạnh của buổi đầu thu và mưa cũng bắt đầu rơi rả rích như để khóc cho thế giới vừa mất đi một nhân tài siêu tuyệt. Tổng thống Reagan đă nằm xuống nhưng viễn ảnh huy hoàng của một "thành phố rạng ngời trên đồi" vẫn sống mănh liệt trong ḷng người ở lại. Ông nằm xuống nhưng không như một v́ sao rụng mà chính là lúc ngôi sao sáng chói của ông hiện ra lấp lánh trên nền trời đêm. Ánh sao của ông sẽ dẫn đường cho thế hệ tương lai mỗi lúc một tiến gần đến "thành phố rạng rỡ trên đồi", "the shining city on the hill" mà ông hằng mơ ước.

       Vĩnh biệt tổng thống Reagan, vĩnh biệt một anh hùng của đất nước Hoa Kỳ, một lănh tụ của khối tự do, một dũng sĩ can đăm đă chặt xiềng bứt xích cho hàng triệu người dân, một cánh én đầu đàn đă mang lại mùa Xuân hy vọng dân tộc Việt Nam nói riêng cho cho các chiến sĩ chống cộng trên toàn thế giới nói chung. Ngày mai trong khung cảnh êm đềm của thung lũng Simi thơ mộng bao bọc chung quanh là những rặng núi xanh mơ xin ông hăy ngủ giấc ngàn thu trong niềm vui của một thế giới an b́nh rạt rào như những lượn sóng hiền ḥa của biển Thái B́nh bát ngát ngoài kia.

"Tuy ông đă hóa ra người thiên cổ
  Lời ông c̣n vọng măi đến ngàn sau
  Đường ông đi hoa nhân quyền nở rộ
  Trời tự do nhân loại ngẩng cao đầu"
       Vĩnh biệt tổng thống Reagan, vĩnh biệt. Xin Chúa ban phước lành cho ông, gia đ́nh ông và cho đệ nhất phu nhân Nancy Reagan, người đàn bà khả kính đă một đời cùng ông cộng khổ đồng cam.

"National Day of Mourning", 11 tháng 6 năm 2004