Thơ Lục bát

Trên Dấu Giày

Trạch Gầm



* LỘC NINH

Cũng đất đỏ, cũng rừng xanh
Cũng từng đó tháng vây quanh nỗi buồn
Đến th́ ngùn ngụt căm hờn
Đi th́ nghiêng ngả cô đơn ly sầu

* AN LỘC

Ngựa hoang lạc chốn phố phường
Rừng xanh gióng mắt bốn phương mịt mờ
Buông xuôi tay mộng ngát ngơ
Sau lưng chứng tích xanh bờ rêu hoang

* LAI KHÊ

Rủ nhau đi góp lá vàng
Đêm đêm ngồi đốt nỗi mênh mang buồn
Quanh đi quẩn lại chiến trường
Không điên sao tỉnh được cơn đau dài...

* QUẢNG TRỊ

Nỗi điêu tàn bỗng xót xa
Qua cơn đau cũng chỉ là ...đau thương
Quạnh hiu ngự giữa chiến trường
Chạnh ḷng gió cát mưa sương năo nùng

* HUẾ

Người cho ta nỗi reo mừng
Ta cho ta nỗi bâng khuâng rối bời
V́ ta người bỏ cuộc vui
Chôn chân giữa chốn ngậm ngùi cổ xưa

 * NHA TRANG

Cũng trời cũng đất say mơ
Sao trên vai mộng phủ bờ rêu xanh
Ta mang không trọn ân t́nh
Khiến người chạy trốn - Ṿng quanh dỗi hờn

* SÀIG̉N

Cầm người giữa chốn cô đơn
Ta lang thang khắp đoạn buồn thế gian
Bụm tay vốc nắm tro tàn
Gặp người - Cười giữa cung đàn hư vô...!