Chuyện "Giả đ̣"

TRẦN T̀NH VỀ "ĐỂU"

Mũ Nâu Thiện Xạ .


       Tập san BĐQ số 12 đă đến tay các bạn, sau Đại Hội kỷ niệm sinh nhật 44 năm của Binh Chủng.  Cùng với những tin tức sinh hoạt mới nhất của các Khu Hội, Tổng Hội, anh em chúng tôi trong Ban Biên Tập cảm thấy vô cùng thích thú, khi gửi đến quư vị số báo này - Sự thích thú chẳng phải vô cớ, mà rất "có cơ sở", rất "logic" đàng hoàng - Quư vị thử nh́n xem, mặc dù chưa được đầy đủ lắm, nhưng danh sách các chiến hữu, các thân hữu yêu thương, yểm trợ Tập san, ngày càng đông đảo, làm anh em chúng tôi cảm thấy sự keo sơn, gắn bó giữa chúng ta với nhau, mỗi ngày, mỗi số báo, lại càng thêm chặt chẽ - Quư vị đă hết ḷng ủng hộ Tập San, vậy th́ cũng phải có vài hàng "phải quấy", để gọi là tạ ơn quư bạn đọc xa, gần, thân, sơ, cho phải đạo chớ , hơn nữa, có nhiều bạn gặp anh em trong BBT tụi tôi, đă âu yếm phán : "Mấy anh đểu này được việc đấy nhể !" - Vậy "đểu" là cái chi chi mà hay thế !!!

       Trước đây, mỗi lần lăo Chủ Nhiệm kể lại cho anh em chúng tôi nghe, các bạn bè, cả trong lẫn ngoài binh chủng, gửi lời khen tặng Tập san BĐQ nhiều lắm.  Tuy nói vậy, nhưng thấy thái độ của lăo ta vẫn b́nh thường, tôi hơi nghi ngờ lăo ta "thuốc" anh em chúng tôi.  Năm ngoái, đi dự Đại Hội kỷ niệm 43 năm thành lập binh chủng, ở San José về, lăo ta có vẻ âu sầu, v́ anh em trong Đại Hội không cho măn nhiệm, mà bắt làm thêm một nhiệm kỳ thứ ba nữa (h́nh như anh em c̣n hăm he để lăo làm muôn năm th́ phải ?) - Nhưng khi đề cập đến tờ báo, lăo ta bớt buồn, cười "mím chi cọp", gật gù nói : "Anh em chịu lắm, nhiều người nhờ đó mà liên lạc được với các bạn bè cũ, ôn lại những kỷ niệm xưa"  - Năm nay, Đại hội kỷ niệm 44 năm ngày thành lập binh chủng do Khu Hội Washington state tổ chức.  Lăo ta vui anh, vui em, cùng Hội Nam Cali đi phó hội tuốt trên Seattle, họp hành vung vít ǵ không biết, mà lăo đi biệt tăm, cả tuần lễ mới thấy trở về - Khi về lăo vui lắm - (có lẽ đă quen với thú thương đau, cơm nhà ngà voi rồi chăng!)  Lần này tôi không ngờ vực ǵ nữa, v́ thấy lăo ta vui thật t́nh, cặp mắt liếc trông "đểu đểu", hàm râu vểnh vểnh lên (vểnh vểnh chứ không phải giựt giựt như chuyện cười của anh chàng Phải Gió, nhớ dùm !), thái độ đó, cho tôi thấy niềm vui phát xuất từ con tim của lăo thật.

       Nhắc đến cặp mắt, hàm râu "đểu đểu" của ông Chủ nhiệm, tôi cũng xin thưa là không phải một ḿnh lăo bị mang tiếng "đểu" đâu -  Anh em chúng tôi trong BBT đều bị bạn bè gọi như vậy cả . Tụi tôi không những không buồn, trái lại c̣n khoái nữa, mặt anh nào anh nấy cứ vác lên, nh́n ai cũng ra vẻ hănh diện là ḿnh được mang tiếng . . .đểu đây - Lạ lùng quá phải không quư vị .

       Bàn về đểu, ta phải nhập đề như sau :

       Trên thế gian, có vô vàn, vô số những hạng người chung sống, kẻ được gọi là đạo đức, lương thiện, tử tế - Người bị đánh giá là lưu manh, bất lương, đểu cáng, lại c̣n mức độ, nặng, nhẹ, nhiều, ít v/v nhiều lắm không sao kể xiết .  Tôi không dám đi xa hơn, để phân tích, xếp loại những hạng người trong cơi đời này làm chi cho mệt. Hôm nay, tôi chỉ có một vài lời trần t́nh về loại người, được gọi là "đểu" thôi .

       Nói về "đểu", chúng ta phải chia ra làm hai loại :

       - Loại thứ nhất là loại "đểu . . .thật", loại này dân Bắc kỳ gọi là "đểu giả", dân Nam kỳ gọi là "đểu cáng" - Thứ này không chơi được, cũng đừng đến gần, và lại càng không nên làm bạn với chúng, nguy hiểm lắm, chúng bán anh em lúc nào không hay - Tốt nhất, nên tránh xa, hoặc chẳng may gặp phải hắn lân la đến chỗ ḿnh làm quen, dụ dỗ, cứ chửi ngay vào mặt hắn một phát, để đề pḥng hậu họa.  Cũng phải có một tí can đảm, dũng khí mới dám chửi chúng, v́ tụi này khiếp lắm, chúng toàn xưng là ông lớn không hà, tiền bạc th́ nói chuyện tỷ tỷ đô la, nhưng chỉ cần bạc trăm, là đủ để chúng lừa người ta rồi .

       - Loại thứ hai là loại "đểu . . .giả đ̣", loại này Bắc, Nam, Trung đều gọi một cách ngắn gọn, thân thương là "đểu" thôi - Loại này làm bạn .. tốt, nhưng nếu muốn làm bạn, th́ mặt ḿnh cũng phải "dày" một tư, để lỡ có bị mang ra chọc ghẹo cũng không "guê" - Mấy anh thuộc loại "đểu" này vô hại, chơi được và chơi ngon.  Mỗi khi có đám tiệc tùng, họp bạn, đại hội, tiểu hội v/v..quư vị thấy chỗ nào tụ tập đông đông, chuyện tṛ rôm rả, cười cười, nói nói, chém chết trong mười anh, hết chín là dân "đểu" loại này, đang "đấu hót vung vít" trong đó, c̣n anh thứ mười cũng đang chuẩn bị nhập hội đấy - Anh em chúng tôi thuộc thành phần "đểu" này .

       Mấy ông, mấy bà không, hoặc chưa nghe chúng tôi nói chuyện "đểu" chắc lấy làm nghi ngại, mỗi khi đến gần tụi tôi, một là sợ "lây", hai là sợ bị anh em đem ra "quần", đôi khi đâm quê mặt với bà con - Xin đừng ngần ngại, làm ǵ có những chuyện đó xảy ra, khi mà chúng tôi chỉ muốn tạo cho quư vị một nụ cười, hay có khi cả một trận cười thoải mái - Tôi xin kể ra một vài chuyện, thử xem quư vị thấy có ǵ "đáng sợ" không nhé .

       Mỗi lần ông niên trưởng Nguyễn Sỹ Anh, đưa bà xă lên quận Cam họp bạn, anh em, chị em tíu tít thăm hỏi, chuyện tṛ, đến phần cuối cùng thế nào cũng có mục vợ chồng ông Thiên Nga chuyển đề tài sang t́m hiểu và ôn lại cơ hành, vận chuyển của đại liên M.60 - Tôi là cựu Huấn luyện Viên Vũ Khí, nên được phân công "lên lớp", tụi tôi thảo luận với nhau, Niên trưởng Anh nghe qua cũng chỉ biết cười, rồi nói tụi tôi : "đồ đểu" là hết cỡ thôi chứ ǵ !

       Trong các vị niên trưởng, anh Ngô Minh Hồng là người hay được chúng tôi "chiếu cố" nhiều nhất, ngay cả trong lúc anh đang họp hành, chúng tôi vẫn không tha - Thấy anh rút bút ra ghi chép, Thiên Lôi với tôi trầm trồ nho nhỏ cùng nhau (dĩ nhiên phải để anh nghe) : "Ồ. anh Hồng biết chữ cậu ạ!" - Anh đang viết, ngước lên nh́n tụi tôi buông nhẹ một câu thân ái:"M..ẻẻ hai thằng "đỉu"" - Thiên Lôi với tôi nhiều lần bị mang tiếng oan, nhất là khi chị Hồng, có lẽ "xót ruột", nên tuyên bố :"Chọc anh Hồng chỉ có hai người, không Thiên Lôi th́ Thiện Xạ, chứ không có ai"- Chị Năm ơi ! nhờ chị xét lại cho tụi em, trong khi chị đang chuyện tṛ to nhỏ với mấy cô em, th́ anh Năm nhà ḿnh ở ngoài này cũng "vàng trời" lắm, chứ không hiền đâu mà chị sợ anh bị tụi em "ăn hiếp" !

       Đôi khi, có những câu do chính miệng các bà nói ra, vậy mà khi tụi tôi hỏi lại, bị các bà cho là "đểu" - Đây là những chuyện có thật đúng kiểu vàng "bốn số chín" . Khi tờ Tập San BĐQ ra số đầu tiên, mọi chuyện đối với chúng tôi rất nhiều bỡ ngỡ - Lúc đó mỗi phong b́ gửi báo, phải dán 2 cái label, một nơi gửi và một người nhận - báo bỏ đầy nhà ông bà Nguyễn Thế Đỉnh, anh em hẹn nhau ngày hôm sau sẽ tụ tập lại để vô phong b́, dán label rồi gửi đi, qua một đêm trở lại, thấy đống báo đă làm xong quá nửa . Bà Đỉnh khoe với chúng tôi : "Tụi này nôn quá, nên làm liền, lục đục măi đến khuya, tôi cứ lột ra cho ông ấy "ịn" vào, mệt quá rồi mới nghỉ đấy".

       Tôi "thắc mắc" nh́n bà chị, hỏi lại cho rơ trắng đen, lột ra là thế nào, ịn vào là "nàm thao" "..mấy ông th́ đồng t́nh ủng hộ, c̣n mấy bà bênh nhau, nhao nhao lên phản đối tôi là "đểu" - Oan thật - Đến số 8, khi các anh em BĐQ và thân hữu yểm trợ kha khá, lại thêm có lời than phiền của một số anh em, là báo hay bị rách phong b́, làm hư tờ báo "cưng", nên BBT quyết định đặt một loại phong b́ dầy, vừa khít với tờ báo, phía ngoài có in "tai tồ" đàng hoàng, ngày đầu tiên làm c̣n lọng cọng, v́ cho tờ báo vào phong b́ hơi khó, nên anh em chia ra từng "khâu", người gỡ phong b́, người cho báo vào dán lại, như vậy sẽ nhanh hơn - Chả biết chia chác công việc thế nào mà tôi bỗng nghe "bà chủ nhiệm" nói với ông chồng, bằng một giọng Huế, ngọt như mía lùi : "Ấy, ấy anh đừng làm vậy, để em mở sẵn ra, c̣n anh chỉ việc nhét vô thôi !" - Nhóm chúng tôi vốn "nhạy cảm" với những câu nói như vậy, nên thắc mắc hỏi lại, liền bị các bà nhao nhao phản đối và nói tụi tôi "đểu" - Đúng là oan tận mạng ! Nhưng quư vị thử nghĩ coi, những trường hợp như tôi vừa kể, nếu bị gọi là "đểu" th́ cũng đáng đồng tiền bát gạo lắm chứ !!!

       Chuyện "đểu" không dừng ở đây đâu ! Nó chạy ḷng ṿng, từ trong nhà ra đến ngoài xă hội - Nhiều, rất nhiều người, h́nh như mang sẵn trong ḿnh máu "đểu", nhưng chưa muốn "phát huy" v́ chưa gặp dịp, hoặc chưa đến độ chín mùi mà thôi, khi hoàn cảnh đẩy đưa, những con người lương thiện hay "đểu một cách lương thiện" (nhóm từ mới đấy) thấy những tên bất lương làm tṛ múa rối, lường gạt thiên hạ, cũng nóng gà lắm, cũng muốn chửi đổng vài câu, v́ thế những thành phần "đểu" mới có cơ hội tăng nhân số.  Trường hợp ông anh tôi là điển h́nh, ông ấy là anh cả, hơn tôi gần hai chục tuổi, khi tôi c̣n học lớp nh́, lớp nhất, th́ ông ấy đă biết yêu đương lỉnh kỉnh, sau này ông lại là nhà giáo, lúc nào cũng ra vẻ mô phạm, khó tính, khó nết, nói năng chừng mực, đối với tôi, ông ta là ông bố thứ hai không sai tí nào .

       Không hiểu chuyện đời sau này có ǵ tác động đến tâm tư ông ấy không, mà bỗng một hôm ông đổi ư, nói chuyện hay đáo để - Ngày giỗ ông cụ tôi, anh em con cháu tụ tập đông đủ, sau phần lễ nghi, đến phần ăn nhậu, trong lúc ăn nhậu, ắt phải có những chuyện trên trời, dưới đất -  Chẳng hiểu câu chuyện đưa đẩy ra sao mà tôi tự nhiên than thở với ông anh tôi :

      - Tụi bạn em mỗi khi nghe em nói chuyện là chúng nó bảo em "đểu".

       Ông anh tôi nghe xong vẫn im lặng, mọi người cũng im lặng theo - Thái độ của ông ấy làm tôi hơi ngại ngại, không biết ḿnh có phải nghe một vài lời giáo huấn của ông anh đại để : "Chú lớn tuổi rồi, có dâu, có rể, có cháu nội, cháu ngoại đầy đàn, phải ăn nói cho nó đàng hoàng, đứng đắn một chút, không có họ cười cho v...v..." - Sau cả phút đồng hồ, ông ấy hắng dặng một phát, ra vẻ trầm ngâm, đắn đo, rồi mới phán :

       - Bạn bè của chú họ không hiểu rơ chú đấy thôi ! ông ngưng lại, đưa mắt nh́n mọi người - Đầu óc tôi chợt lóe sáng với ư nghĩ : "chắc là ông ấy sẽ bênh vực cho tôi, lũ bạn tôi không hiểu rơ, tính tôi vui vẻ, hay nói đùa chọc cười thiên hạ chứ đâu có ...đểu", tôi khoái chí, nh́n ông với ánh mắt biết ơn, để mọi người chờ chán chê, ông ấy mới nói trọn câu :

       - Bạn bè chú họ không hiểu rơ chú đấy thôi ! Chú đểu từ hồi c̣n bé cơ mà !

       Cả nhà sững sờ trước câu kết luận đột ngột của ông anh tôi, rồi cùng phá ra cười - Mặt tôi tuy khá dày, nhưng lúc này thộn ra trông đến tội nghiệp - Cười sảng khoái nhất là ông anh và bà chị dâu tôi, hai ông bà cười ngặt nghẹo, cười chảy nước mắt, phô hai hàm răng medicare mới làm trắng bóc, những người phụ họa là bà vợ và lũ con tôi, lũ con ông bà ấy, ai cũng có vẻ thích thú lắm, vừa thích thú v́ câu nói của ông ấy, lại vừa thích thú v́ thái độ lạ lùng mà lần đầu tiên mọi người mới thấy. Thằng con đầu của anh chị tôi cố nín cười phát biểu :

       - Lần đầu tiên mới thấy ông Cả, ông Út đấu với nhau, vui thật - Nh́n ông anh tôi với vẻ ngưỡng mộ, nó quay sang nói với lũ em :

       - Bố nhà ḿnh cũng là cao thủ đấy chứ nhỉ !

       Chừng như để làm chứng và bênh vực cho ông chồng, bà chị dâu tôi góp chuyện :

       - Tao mới đến khổ với ông chú chúng mày, ai đời mỗi lần nhận thư ông ấy đưa đến, hay nhờ đưa thư cho bố chúng mày, ông ấy làm t́nh làm tội tao đủ chuyện, đấy là có trả tiền "bưu phí" đàng hoàng đấy - Đôi mắt bà trở nên mơ màng, chứ không hề có nét ǵ oán hận tôi - chắc là bà đang quay về dĩ văng, thuở con gái xa xưa, lúc mà bà và ông anh tôi mới "phải ḷng" nhau, nhờ tôi thư từ qua lại - Bà phân bua với các con :

       - Ai đời hai nhà cùng một phố, cách nhau chừng mười căn, ông ấy nhận tiền của bố chúng mày đưa thư cho mẹ, gặp mẹ, ông ấy không đưa ngay đâu, c̣n xoay sở, ṿi vĩnh, mẹ cũng phải x́ tiền ra ông ấy mới đưa - Bao giờ cũng ăn hai đầu tiền .

       - Ôi Trời ôi ! tôi nhớ ra rồi, những ngày quà cáp huy hoàng của tôi hơn năm chục năm về trước là đây - Những que kem Cẩm B́nh béo ngậy, thơm ngon với đậu xanh, sữa, "súc cù là", những đĩa thịt ḅ khô ăn hoài không chán, những quả sấu, quả mận, quả nhót dầm đường chua chua, ngọt ngọt, chấm tí muối ớt, mặn mặn, cay cay !!! Tạ ơn Thượng Đế, cảm ơn bố mẹ, tuổi thơ của tôi thật may mắn, cám ơn cả ông anh bà chị tôi đă biết yêu nhau từ khi tôi c̣n bé, nhưng đă biết đưa thư và quan trọng hơn là biết ...làm tiền . Tuổi thơ của tôi đang được ông anh bà chị tôi nhắc lại, gợi nhớ cho tôi đến những buổi chiều nhạt nắng, tôi nhảy chân sáo trên con phố hẹp, trong túi là một hoặc hai đồng bạc giấy lụa, in h́nh người gánh dừa mà ông anh, bà chị tôi vừa "trả công" cho, chân chạy mà tai lắng nghe tiếng kéo chập vào nhau tách tách, của ông hàng thịt ḅ khô  - Thấy tôi ngồi im lặng, mấy đứa cháu tôi tưởng tôi buồn, chúng ái ngại nh́n tôi ḍ hỏi :

       - Mẹ cháu nói đúng không chú - Tôi hăng hái trả lời :

       - Đúng quá đi chứ ! Chú tiếc rằng hồi đó chú chưa đủ "tŕnh độ" để xoay sở bố mẹ các cháu nhiều hơn nữa, chỉ mê ăn quà, nên xoay vừa đủ ăn thôi - Tôi tả sơ cho chúng nghe tên các món quà rồi hỏi ngược lại chúng :

       - Đặt trường hợp các cháu ở trong hoàn cảnh như chú th́ các cháu làm sao ?

       Chúng ào ào tranh nhau trả lời :

       - Cũng làm như chú thôi, có khi lại c̣n "mạnh tay" hơn chú nữa ḱa .

       Mọi người lại cười thoải mái - Căn cứ vào những câu trả lời của các cháu, tôi nói với ông anh, bà chị tôi :

       - Anh chị thấy không ! Vậy là em c̣n nhân đạo lắm đấy - Đồng ư là hồi đó em cũng đểu thật, nhưng anh chị cũng phải xác nhận rằng, nhờ có em, t́nh yêu của anh chị mới đậm đà rồi mới lấy được nhau chứ - Vậy là em ?đểu được việc?, "đểu nhân đạo" đúng không ?

       Đang cười đùa vui vẻ, bà chị tôi bỗng nói một câu đưa mọi người về t́nh trạng hiện tại :

       - Nhà ḿnh đă có sẵn ông chú "đểu".  Từ hôm nay có thêm ông anh nhập cuộc là ông "giáo đểu" nữa đấy nhé !

       Mọi người bàn tán xôn xao v́ "hiện tượng lạ" này. Phần tôi, lại có những suy nghĩ riêng :

       Nhóm chúng tôi bề ǵ cũng mang hơi hướm nhà binh, nên nói năng có phần bạt mạng, khi nói thẳng, lúc chửi xéo mấy tên "cà chớn" cũng chẳng sao, c̣n ông anh tôi, từ trước đến nay bao giờ cũng ăn nói chừng mực, đắn đo - Nay mắc chứng ǵ mà ổng cũng muốn trở thành "giáo đểu" như vậy ?- Tôi hơi sợ sợ v́ nghe các cụ bảo, mấy người lớn tuổi, khi đổi tính, đổi nết là hay có chuyện lắm ...Tôi kín đáo quan sát sắc diện ông ấy xem có biến chuyển ǵ khác lạ không.  Tuyệt nhiên không có, anh tôi vẫn hồng hào, khang kiện - Thấy tôi nh́n ông anh hơi kỹ, ai cũng ngạc nhiên, có thể một vài người nghĩ rằng tôi đang t́m cách trả đũa ông ấy chăng.

       Chờ măi không thấy tôi lên tiếng, ông anh tôi thắc mắc :

       - Chú định nói ǵ mà cứ nhấp nha, nhấp nhổm hoài chưa chịu nói ra?

       - Không có ǵ đâu anh ! Tại em thấy anh hôm nay hơi lạ, bỗng nhiên phá lệ, bắt đầu nói chuyện "đểu", nên em ...sợ , các cụ vẫn bảo mấy người khi có tuổi "trở chứng" là ưa đi sảng lắm, làm em cũng ơn ớn ....

       Nghe tôi nói vậy, ông anh tôi lớn tiếng cười khà khà :

       - Gần đất xa trời rồi, có đi cũng được thôi, nhưng trước khi đi, nh́n thấy cảnh đời nhiễu nhương, cũng phải lên tiếng một chút, kẻo có về gặp ông bà tổ tiên, các cụ mắng cho th́ xấu hổ lắm .

       - Vậy là anh có "tâm sự" hả ?

        H́nh như lâu lắm ông anh tôi không có dịp nói, bây giờ nhân lúc nhiều người đang nghe, ông bắt đầu "xả xú bắp" :

       - Tâm sự ǵ đâu chú ! Có điều thấy thiên hạ lúc này loạn quá, ḿnh là thành phần "thầm lặng" xưa nay, cũng muốn có ư kiến chút đỉnh ấy mà ! Ai đời thời buổi nào cũng vậy, chỉ một vài ông "đi trên mây" đă là khổ thiên hạ, bây giờ lại có dăm bẩy ông c̣n đưa cả xe hủ lô lên dạo trên mây nữa mới chết người chứ chú!

       - Hồi tụi em mới vô tù, bọn VC ca tụng chiến thắng của tụi nó quá cỡ, trong đó có chuyện "phục kích trên mây" nó bảo máy bay Mig bay cao tuốt trên trời, lựa chỗ mây nhiều, tắt máy nằm im chờ, khi B.52 của Mỹ bay qua là nhào xuống đánh, vậy là hạ được B.52 thôi ! Mấy ông mà anh đề cập đến chắc cũng học qua sách này rồi chăng - Mà mấy ông nào vậy anh ?

       - Mấy ông nhà văn, nhà báo, truyền thanh, truyền h́nh, những vị có phương tiện thông tin đại chúng trong tay mới đáng nói - chớ như tôi với chú, anh em ḿnh chỉ nói nhau nghe, nhiều lắm là vợ con nghe nữa thôi, đâu có ảnh hưởng ǵ bao nhiêu mà sợ - Mấy ông ấy ỷ vào những phương tiện của họ sẵn có, nên cách này cách khác, phổ biến toàn những giọng điệu nịnh bợ bọn cộng sản trong nước, chê bai những người tỵ nạn thiếu hiểu biết, không thức thời, đến bây giờ c̣n hận thù , không biết "quên" đi để xây dựng đất nước - Có điều đáng nói là mấy ông ấy cũng là người được nhận vào đây theo quy chế tỵ nạn cộng sản mới lạ chứ !

       Ông anh tôi càng nói càng hăng, giọng của ông ấy mỗi lúc một lên cao, mặt đỏ bừng lên chắc v́ tức quá - Thấy thái độ của ổng, tôi rất tội nghiệp, tôi hoàn toàn ủng hộ, nhưng sợ ông ấy tức quá khó kềm, nên tôi vội ngăn ổng lại, tôi lấy tay vỗ nhẹ nhẹ lên tay ổng, dịu dàng nói :

       - Em hiểu ư anh và hoàn toàn ủng hộ mọi thái độ, hành động của anh đối với những người anh vừa đề cập đến, nhưng em xin có ư kiến thế này : - Giống như lúc cụ Hương tả lại cảnh ông Đại Tướng mê cái ghế Tông Tông quá nên nói với cụ "Thày đă hy sanh rồi, xin Thày hy sanh thêm chút nữa, Thày nhường ghế TT cho tui ....." - Em cũng xin nhắc "Thày đă im lặng lâu rồi, xin Thày im thêm chút nữa ...."

       - Vậy th́ huề vốn rồi c̣n ǵ nữa .

       - Không hẳn như vậy đâu anh - Tụi em tuy mang danh "đểu", nhưng đây là đểu có tư cách, nói chuyện đểu để mà vui với nhau, hoặc dùng những lời nói đểu để nhắc nhở nhau chứ không phải chửi bới ǵ - Hơn nữa, mấy ông, bà mà anh đề cập đến, họ thuộc loại tai to mặt lớn, vang danh, nổi tiếng ở nơi này rồi, mặt họ dày lắm, nói khơi khơi như anh em ḿnh không động đậy ǵ đâu - Các cụ ta đă bảo "lừa ưa nặng", riêng mấy ông bà này, không biết phải nặng cỡ nào mới có kết quả, điều đó em chịu thua - Có lẽ phải nhờ một bà cụ thuộc loại "bà già giết giặc", chánh quán Bắc Kỳ, chửi có bài, có bản, xắn váy bảy ngày, dậm chân xỉa xói, đào ông bới cha, từ thời công tằng cố tổ, tam đại, ngũ đại v...v...có khi c̣n phải moi móc tới Thành Hoàng, Thổ Địa, Tiên Chỉ, Thứ Chỉ của họ, may ra mới "trị" được mấy tay này - Cỡ xoàng xoàng như anh em ḿnh, bất quá chỉ nói đổng, nói đểu cầu may - Nếu họ thấm ư mà quay về nẻo chánh th́ cũng vui, bằng không cũng chỉ thở dài, cùng lắm anh em lại văng tục cho nhau nghe, hoặc mời các ông ấy ăn một bữa gồm toàn những thứ không ai ăn, cho hả cơn tức rồi thôi, chứ làm ǵ được nhau .

       Nghe tôi tả t́nh, tả cảnh một hồi, ông anh tôi hết hăm hở, ông thở dài rồi ngồi yên suy nghĩ - Một lát sau, chừng như thấm ư, ông nói :

       - Như vậy th́ "đểu" như các chú cũng phải tập tành lâu đấy nhỉ - Lằn ranh giữa "đểu" và "đểu giả, đểu cáng" nó mờ mờ, ảo ảo, nhưng cũng dễ phân biệt thôi phải không chú?  Hiểu được điều này hy vọng tôi sẽ dễ hoà nhập với giới "đểu" của các chú hơn những người khác .

       Riêng tôi cũng rất muốn mọi người cùng hoà hợp với nhau trên căn bản vui vui, đểu đểu, để nhắc nhở nhau tránh những điều sai quấy, nên tôi mới phải trần t́nh với quư vị một cách dài gịng văn tự như vậy đấy chứ !!!

Mũ Nâu Thiện Xạ