Đôi mắt em buồn trên phố xưa
Miên man áo lộng gió sang mùa
Khép mi bỗng nặng đôi bờ mộng
Nước mắt! Hay là giọt nước mưa?
Thương em vai gầy mang khổ lụy
Hạnh phúc nhạt nḥa bởi cách ngăn
Giữa thời chiến cuộc làm chinh phụ
Đổi đời, thêm một gánh nhọc nhằn
Trời tháng chín đêm qua rất vội
Em bơ vơ dưới ánh điện vàng
Mưa thành phố thêm lầy ngơ tối
Trên lối về nhè nhẹ thu sang
Gửi Em một thoáng sương trên cỏ
Em mang về dệt áo tương tư
Với bàn tay Em mềm như lụa
Thả chút hương yêu đến ngục tù.