Ông hỡi ! ông ơi !
Đất Cờ Hoa ngày đông tháng giá
Nghe tin ông ḷng dạ bồi hồi
Tưởng ông về nước ông "chơi"
Nào ngờ ông "ợ" những lời bất lương
Dân Việt khắp bốn phương tỵ nạn
Ḷng căm hờn oán thán triền miên
Tôi đành mượn bút mượn nghiên
Tiễn đưa ông sớm về miền "âm cung"
Được tin ông hàng giặc
Mụ Đồ tôi trợn mắt nghiến răng
Dậm chân, xắn váy than rằng
Ôi! Lănh tụ sao nói nhăng nói cuội
Thôi! Đây là lần cuối
Ông không c̣n sống với chúng tôi
Ngẫm ra ông đă chết rồi !!!
"Đồ" tôi mới có đôi lời khóc ông :
Nhớ ông xưa :
Con cầu tự, thánh pḥ, thần trợ, công tử nhà quan, mang cung cách đàng hoàng trong
lầu son gác tiá.
Mà ông nay:
Già sanh tật, ma hành, quỷ ám, phụ mẫu chi dân, sao hành sử bất lương
như xó chợ đầu đường.
Đất nước tang thương,
Dân t́nh đói khổ,
Không một lời san sẻ nỗi đau.
Lương tâm ông để ở đâu?
Mà nay ông nỡ van cầu kẻ gian?
Con người ông thuở trước:
Yêu nước không bằng canh mạt chược.
Thương dân hẳn kém độ đá gà
Tiếng ông c̣n văng vẳng vang xa
Lúc lên voi, ông chính chị, chính em, hươu hươu, vượn vượn,
chẳng ai hiểu điều ông muốn nói.
Khi xuống chó, ông tuyên bố, tuyên mẹ, vung vung, vít vít, rơ ḷng c̣n ham hố lợi danh.
Ôi! Nhất Tướng công thành, bao nhiêu xương trắng .
Ông đang tâm bán đứng linh hồn
Chút hư danh làm ông mờ mắt
Miếng bánh vẽ khiến dạ u mê
Đâu c̣n những cảnh như "xi nê":
Ông mặc đồ bay đen, thắt "phu la" đỏ, ầm ầm
bay bổng trên cao, anh dũng lao vào đất địch, bao nữ sinh trong
trắng thơ ngây, nh́n ông như thần tượng.
Chỉ thấy thấp thoáng một đoạn tuồng:
Ông diện "com lê" xám, chơi "cà vạt" hoa, âm thầm lê
bước dưới đường, nhục nhă trở về hàng giặc, mụ
nặc nô giang hồ tứ chiếng, ngó ông tựa ăn mày.
Ới ông ơi là ông ơi !
Dù một lần thất trận lưu vong, nhưng ông đă có thời mang danh lănh tụ .
Sao đành bỏ lư tưởng tự do, chiến hữu, đồng bào, để thành
kẻ thất phu?
Thật ra ông cũng có công to
Làm tục ngữ, ca dao sáng tỏ
Trọn nghĩa câu "tin bợm mất ḅ"
"Tin bạn mất vợ nằm co một ḿnh"
Ông nghĩ sao ?
Bậc hiền tài trên thế giới biết bao người, ông chẳng ghé thăm,
học hỏi t́m đường cứu nước, cho rơ câu đồng thanh tương
ứng, đồng khí tương cầu .
Bọn gian manh trong nước Việt chỉ mấy tên, ông cố xin về, xum xoe hết
lời nịnh hót, đúng là phường mă đi tầm mă, ngưu đến tầm
ngưu.
Việc ông làm :
Xấu Mẹ, nhục Cha, tủi Thầy, hổ Bạn .
Sông hận, Núi căm, Biển hờn, Rừng oán
Anh hùng, liệt nữ, hổ thẹn gục đầu
Tử sĩ, thương binh, ngậm ngùi rơi lệ .
Ông ơi ! ông sống nữa làm chi !
Chẳng xứng câu "hàng thần lơ láo"
Chỉ là phường "sớm đánh, tối đầu"
Quốc gia, Tự do ông đà bội phản
Cộng sản, Độc tài nó chửa dung ông
Tuổi ông gần đất xa trời
Nay mai cũng sẽ ĺa đời ra đi
..................................
Ông chết đi lấy ǵ ...
mà phủ!!
Ô hô ! ai tai !
Bà Đồ