|
Sau 30 Năm Giữ Yên Lặng, Cựu Bộ Trưởng Quốc Pḥng Hoa Kỳ Melvin R.
Laird Nói Ǵ Về Cuộc Chiến Tranh ở Việt Nam?
[03/03/2006 - Tác giả: admin1 - Vietnam Review]
Nguyễn Quốc Khải 3.3.2006 © 2006 talawas
(Tiếp theo)
6. Khả năng của quân lực Việt Nam
Cộng hoà
Sau khi người lính tác chiến cuối cùng của Hoa Kỳ rời
khỏi Việt Nam vào đầu năm 1973,
quân lực Việt Nam Cộng hoà đă chiến đấu
dũng cảm và đáng kính phục trong hai năm kế tiếp, để chống lại lực
lượng Cộng quân được viện trợ đầy đủ hơn. Từ cuộc
tổng công kích Tết Mậu Thân 1968 cho đến khi Sài G̣n sụp đổ, miền Nam Việt Nam
không bao giờ thua một trận lớn nào.
Cuộc tổng công kích Tết Mậu Thân chính là một
chiến thắng của miền Nam Việt Nam và là một thảm bại của quân đội miền
Bắc với sự thiệt mạng của 289.000 binh sĩ riêng trong năm 1968. Ngược
lại, đa số các cơ quan truyền thông đă mô tả cuộc tổng công kích Tết Mậu Thân
và cuộc chiến tiếp theo là một thất bại của Hoa Kỳ và chính phủ Sài G̣n.
Bộ
trưởng Laird trước đây và hiện nay vẫn tin rằng quân lực miền Nam Việt Nam
có đủ khả năng tự vệ nếu được viện trợ đầy đủ.
Miền Nam Việt Nam đă đánh bại được quân khủng
bố Việt cộng bằng sự phối hợp của vơ lực và sự thuyết phục,
mặc dù Việt cộng được tài trợ dồi dào, trang bị đầy đủ
bởi Nga Sô, được khích động theo lănh tụ Hồ Chí Minh và mục tiêu quốc gia
của ông ta. [8] Nhưng miền Nam c̣n phải đối phó cả với lực lượng
chính quy miền Bắc. Tổng số Cộng quân là hơn 1 triệu binh sĩ vào năm 1973.
Vào thời điểm này, miền Bắc đă tổn thất 1,1 triệu binh sĩ và 2 triệu
thường dân. Tuy nhiên Cộng quân tiếp tục chiến đấu v́ chiến thắng là
tất cả đối với Bắc Việt nhưng không là ǵ cả đối với một
dân Mỹ b́nh thường.
7. Hoa Kỳ chiến đấu đơn độc
Cũng giống như chiến tranh Triều Tiên, lúc đầu Hoa
Kỳ coi thường vai tṛ của đồng minh, hầu như tự ư chiến đấu
đơn độc ở Việt Nam với một liên minh không đáng kể. Hoa Kỳ
cung cấp phần lớn tiền bạc, súng đạn, và nhân lực để giúp hai nước
này chống lại cuộc xâm lăng của Cộng sản. Như Tổng thống Nixon
nhận định, dân tộc Hoa Kỳ thích làm mọi việc lấy một ḿnh và là một dân
tộc thiếu kiên nhẫn. Những tính chất này đă thấm sâu vào chính sách ngoại giao
của Hoa Kỳ. Ngay trong năm đầu tiên nhậm chức, Tổng thống Nixon đề
ra ba nguyên tắc sau, làm căn bản cho chính sách ngoại giao mới của Hoa Kỳ, trong một
buổi họp báo tại đảo Guam vào ngày 25.7.1969: [9]
- Hoa Kỳ sẽ tôn trọng những thoả hiệp đă cam kết.
- Hoa Kỳ sẽ bảo vệ chống lại một cường quốc nguyên tử,
nếu cường quốc này đe dọa nền tự do của một nước
đồng minh với Hoa Kỳ hoặc một quốc gia mà sự sống c̣n rất quan
trọng cho sự an ninh của Hoa Kỳ.
- Trong trường hợp liên hệ đến những cuộc xâm lăng khác, Hoa Kỳ
sẽ yểm trợ quân sự và kinh tế khi được yêu cầu theo những thoả
hiệp đă được cam kết. Nhưng Hoa Kỳ trông đợi quốc gia bị
đe doạ trực tiếp lănh trách nhiệm chính về việc cung cấp nhân lực để
tự bảo vệ.
Các nguyên tắc trên đây được áp dụng vào kế hoạch
“Việt Nam hoá cuộc t́m kiếm hoà b́nh” và được giải thích rơ ràng trong bài diễn văn
của Tổng thống Nixon vào ngày 3.11.1969 về chiến tranh Việt Nam. Chính sách mới của Hoa
Kỳ là giúp các quốc gia chiến đấu nhưng không chiến đấu cho những quốc
gia này. [10] Chính sách này được gọi là “chủ thuyết Nixon” (Nixon Doctrine) c̣n nhắm vận
động sự hợp tác các nước đồng minh và các quốc gia thân thiện của Hoa
Kỳ. Một năm sau, trong bản phúc tŕnh đệ tŕnh Quốc hội, Tổng thống Nixon
tuyên bố: “Hoa Kỳ không thể và sẽ không tạo ra tất cả mọi kế hoạch, phác
họa ra tất cả mọi chương tŕnh, thi hành mọi quyết định và phụ trách
bảo vệ những quốc gia tự do trên thế giới. Chúng ta sẽ giúp đỡ những
nơi có thể tạo sự khác biệt và được xem như hợp với quyền lợi
của chúng ta.”
Chủ thuyết Nixon đánh dấu sự bắt đầu của
kế hoạch Việt Nam hoá chiến tranh.
8. Sự phản bội của Hoa Kỳ
Theo ông Laird, trường hợp Việt Nam đă làm cho Hoa Kỳ mang
tiếng là đă không yểm trợ đồng minh. Điều xấu hổ không phải là Hoa
Kỳ đă có mặt ở Việt Nam lúc ban đầu mà là Hoa Kỳ đă phản bội
đồng minh của Hoa Kỳ vào lúc cuối cùng. Chính Quốc hội đă ngoảnh mặt
đi đối với những lời hứa liên quan đến Hiệp định Paris. Ông
Laird nói Tổng thống [Gerald Ford], bộ trưởng ngoại giao [Henry Kissinger], và Bộ
trưởng Quốc pḥng [James R. Schlesinger] phải chia sẻ nỗi nhục nhă này. Họ đă
không đứng lên để giữ những cam kết với miền Nam Việt Nam. Đặc
biệt là ông Kissinger, người đă tham dự trực tiếp vào cuộc hội đàm Paris.
Vào năm 1954, Hành pháp Hoa Kỳ dưới thời Tổng thống
hiến cử Eisenhower tỏ ra bất lực, đă để Quốc hội làm những quyết
định về cuộc khủng hoảng lần thứ nhất tại Đông Dương.
Lịch sử Hoa Kỳ lại tái diễn vào năm 1975. Trong những ngày cuối cùng của
chiến tranh Việt Nam, Tổng thống Jerry Ford do hiến pháp chọn thay ông Nixon, băi bỏ thuyết
Domino và tuyên bố lấy lệ rằng sự thất bại của Hoa Kỳ tại Đông
Dương không phải là ngày tận thế và cũng không phải là dấu hiệu ám chỉ rằng
vai tṛ của Hoa Kỳ trên thế giới chấm dứt… Cuộc phiêu lưu sai lầm và bi thảm
của Hoa Kỳ tại Đông Dương không làm giảm nhu cầu duy tŕ những cam kết quốc
tế của Hoa Kỳ theo bất cứ phương cách nào. Bộ trưởng Henry Kissinger
phản ứng như một đứa trẻ với cái tôi bị tổn thương nặng: “Chúng
tôi thật là không đáng tin cậy… Sự phụ bạc của chúng tôi đă gây ra tai họa.” [11]
Thái độ muốn bỏ rơi Việt Nam của Quốc
hội Hoa Kỳ đă khá rơ ràng qua những quyết định sau đây:
- chấm dứt can thiệp quân sự vào tháng 8.1973;
- cấm can thiệp trở lại vào Việt Nam;
- cấm trả đũa trong trường hợp Hiệp định Paris bị vi phạm;
- giảm viện trợ cho Việt Nam từ 1,4 tỉ Mỹ kim xuống c̣n 700 triệu Mỹ
kim vào năm 1974;
- từ chối cứu xét yêu cầu của Tổng thống Ford xin viện trợ khẩn
cấp cho Việt Nam vào đầu tháng 4.1975. [12]
9. Báo chí thay đổi lập trường 180 độ.
Tờ New York Times vào ngày 3.11.1963 viết: “… Mất Việt Nam cho cộng
sản có thể tăng nghi ngờ khắp mọi nơi trên thế giới về giá trị của
những cam kết của Hoa Kỳ về việc bảo vệ các quốc gia chống lại áp
lực của cộng sản… Ảnh hưởng của những phong trào cách mạng trên toàn thế
giới sẽ rất nghiêm trọng. May mắn lắm là chủ nghĩa trung lập sẽ bành
trướng trong cuộc tranh chấp Đông - Tây. Phần lớn Á châu sẽ có cảm nghĩ
rằng cộng sản - dưới sự lănh đạo và khát vọng của Bắc Kinh - sẽ
là những đợt sóng của tương lai.”
Gần 12 năm sau, vào ngày 24.4.1975 tờ New York Times không nhắc lại
đến chuyện cũ, đưa ra lời b́nh luận mới như sau: “Chấm dứt cuộc
phiêu lưu quân sự lầm lẫn tại Á châu sẽ làm cho vận mệnh của Hoa Kỳ dễ
dàng trở về với viễn tượng của Tổng thống Lincohn.”
Theo ông Laird, những kẻ đào ngũ sau cùng đă thắng và
những đồng minh của Hoa Kỳ bị phản bội sau bao nhiêu cố gắng của Hoa
Kỳ giúp đỡ họ đứng vững. Họ chỉ nh́n vào mặt đẹp đẽ
của sự thất trận với những thay đổi hiện nay ở Việt Nam như kinh
tế phát triển và liên hệ tốt đẹp với Tây phương. Họ quên cái giá
trực tiếp của sự phản bội: hai triệu người tị nạn
bị đẩy ra khỏi Việt Nam, 65.000 người bị hành quyết, và 250.000 người bị đưa vào các trại tù cải tạo. Ông Laird chưa kể đến hàng triệu vợ con của những người này không nơi nương tựa và hàng trăm ngàn người mất tích trên biển cả.
10. Thay phần kết luận
Một yếu tố liên hệ khác khá quan trọng mà báo chí và các chính
trị gia, kể cả ông Melvin Laird, từ chối không nói đến là ảnh hưởng của
chiến tranh Trung Đông giữa Do Thái với các nước Á Rập đối với Việt
Nam. Từ năm 1967 đến năm 1973 đă xẩy ra hai chiến tranh ngắn ngủi
nhưng đấm máu giữa Do Thái một bên và Ai Cập, Syria, Jordan, và Iraq một bên. Trận
chiến 6 ngày trong tháng 6.1967 đă gây tổng số thiệt hại về nhân mạng của cả
hai bên là 22.000 lính tử trận và 48.000 lính bị thương. Chiến tranh Yom Kippur trong
tháng 10.1973 có tổng số thiệt hại nhân mạng của cả hai bên là 11.200 binh sĩ
tử trận và 27.000 binh sĩ bị thương. Hoa Kỳ luôn luôn ủng hộ Do Thái
về cả súng đạn và tài chánh. Trung Đông rất quan trọng đối với
Hoa Kỳ v́ ba lư do:
- dầu hoả;
- Do Thái là đồng minh của Hoa Kỳ
- ảnh hưởng và thế lực chính trị và tài chánh của người Mỹ gốc
Do Thái rất mạnh.
Sách lược quân sự của Hoa Kỳ đă thay đổi từ
khả năng đương đầu với 2 ½ cuộc chiến cùng một lúc xuống c̣n 1 ½
cuộc chiến kể từ đầu thập niên 1970. Do đó Hoa Kỳ đă phải chọn
lựa Trung Đông thay v́ Đông Nam Á với áp lực của người Mỹ gốc Do Thái sau khi
đă đầu tư nhiều năm vào bán đảo Đông Dương.
Một vấn đề khác cần làm sáng tỏ là ai thực sự
chịu trách nhiệm bỏ rơi miền Nam Việt Nam, Quốc hội, chính quyền Ford hay
Nixon? Theo cựu Bộ trưởng Quốc pḥng Laird, như đă tŕnh bày ở trên, Quốc
hội Hoa Kỳ là thủ phạm chính. Tổng thống Ford, và hai Bộ trưởng Kissinger
và Schlesinger là phụ v́ không đủ ư chí phấn đấu với Quốc hội. Nhưng
theo sư phân tích của GS. Larry Berman, khi kư Hiệp định Paris 1973, Tổng thống Nixon và Bộ
trưởng Kissinger đều biết rơ rằng Hiệp định này có một điểm rất
bất lợi cho miền Nam Việt Nam v́ nó cho phép 150,000 quân cộng sản Bắc Việt (CSBV) ở
lại miến Nam Việt Nam. Những tài liệu mới giải mật do GS. Berman t́m kiếm
được cho thấy Hiệp định Paris chỉ là một sự thoả thuận để
cho Hoa Kỳ rút quân ra khỏi Việt Nam và lấy lại tù binh an toàn. Hiệp định Paris 1973
được chính quyền Nixon gọi là “Thoả hiệp Chấm dứt Chiến tranh và Tái lập
Hoà b́nh tại Việt Nam” (Agreement on Ending the War and Restoring Peace in Vietnam). Khi thoả hiệp này
được Lê Đức Thọ và Henry Kissinger kư tắt tại Paris vào ngày 23.1.1973, Tổng
thống Nixon tuyên bố tại Washington rằng “Hoa Kỳ không phản bội đồng minh
để đánh đổi lấy hoà b́nh, không bỏ rơi tù binh, không chấm dứt chiến
tranh đối với Hoa Kỳ, nhưng lại để chiến tranh tiếp tục đối
với 50 triệu dân ở Đông Dương.” [13] Nhưng
thực tế là Hiệp định
Paris không đem lại hoà b́nh thực sự và lâu dài, đúng như ông Lê Đức Thọ tuyên bố
khi ông từ chối nhận giải thưởng Nobel Hoà B́nh. Hơn ai hết, ông Lê Đức
Thọ biết rơ Hà Nội đă có sẵn âm mưu vi phạm hiệp định này và vẫn theo
đuổi việc chiếm trọn miền Nam Việt Nam.
Tổng thống Nixon biết rơ rằng việc bảo đảm hoà
b́nh là một điều rất khó thực hiện trên căn bản Hiệp định Paris.
Nhưng ông dự trù can thiệp bằng không lực, theo một thoả thuận bí mật giữ
Tổng thống Nixon và ông Nguyễn Văn Thiệu, để hỗ trợ chính quyền miền
Nam Việt Nam cho đến khi măn nhiệm kỳ nếu Bắc Việt vi phạm trắng trợn.
Vụ Watergate đă làm hỏng kế hoạch của ông Nixon.
Bộ trưởng Kissinger đă
tiên đoán rằng Bắc Việt sau cùng sẽ thắng và miền Nam sẽ chỉ đứng
vững được trong một năm rưỡi. Do đó kế hoạch thực hiện
“Hoà b́nh trong danh dự” chỉ là ảo tưởng. [14]
Sau khi miền Nam Việt Nam rơi vào tay cộng sản, thuyết
Domino không xảy ra ở Á châu như một số chính trị gia tiên đoán, nhưng đă có
những chứng cớ hiển nhiên trong quá khứ cũng như vào hai thập niên 1970 và 1980.
Một năm sau khi Mao Trạch Đông chiếm được Hoa Lục vào năm 1949, cộng
sản Bắc Triều Tiên tấn công Nam Triều Tiên và chiến tranh kéo dài đến khi hai bên
chấp nhận hưu chiến vào năm 1953. Cộng sản tiếp tục bành trướng
lănh thổ ở Á châu với sự chiếm đóng miền Bắc Việt Nam vào năm 1954. Cuba
trở thành một nước cộng sản đầu tiên ở Châu Mỹ Latin vào năm 1959.
Vào cuối thập niên 1960 và đầu thập niên 1970 có thêm bốn nước theo chủ nghĩa
cộng sản là Bắc Yemen, Cộng hoà Nhân dân Congo, Somalia, và Ethiopia. Ngay sau khi cộng sản
đă chiếm được cả ba nước Việt Nam, Lào và Campuchia vào mùa Xuân 1975, một
loạt các nước khác rơi vào tay đế quốc cộng sản như Benin, Angola, Mozambique,
Afghanistan, Grenada, và Nicaragua. Đến năm 1979 làn sóng đỏ mới ngưng. Vào thời
điểm đó, chế độ cộng sản cai trị một phần ba dân số thế
giới, nhưng không tồn tại được lâu. Đến cuối thập niên 1980 và
đầu thập niên 1990, chế độ cộng sản tan ră tại hầu hết các quốc
gia này, đồng loạt với các nước Đông Âu, Nga Sô, Trung Á, và Mông Cổ. Riêng tại
Á châu, phản ứng của những nước bạn với Hoa Kỳ rất rơ ràng. Thái Lan yêu
cầu Hoa Kỳ trả lại 5 căn cứ và rút 27.000 binh sĩ ra khỏi lănh thổ trước
ngày 17.3.1976. Chính phủ Phi Luật Tân đ̣i lại chủ quyền về Căn cứ Không quân
Clark và Căn cứ Hải quân Subic, và duyệt xét lại Hiệp định An ninh giữa hai quốc
gia. Kết quả là Hoa Kỳ đă hoàn trả tất cả các căn cứ Hoa Kỳ đang
sử dụng cho Phi Luật Tân vào năm 1979. Tổng thống Lư Quang Diệu của Tân Gia Ba
nhận định rằng Hoa Kỳ không c̣n khả năng để can thiệp vào vùng Đông Nam
Á nữa và chỉ c̣n lai hai đối thủ cạnh tranh thế lực trong vùng này là Trung Quốc và
Nga Sô. Nam Hàn lo sợ Bắc Hàn dùng vơ lực để thống nhất hai miền như đă xẩy
ra trước đó một phần tư thế kỷ. Không phải ngẫu nhiên mà Thủ
tướng Bắc Hàn Kim Il Sung viếng thăm Bắc Kinh trong khoảng thời gian 18-26.4.1975 vài ngày
trước khi Sài G̣n thất thủ. Lúc đó có nhiều dấu hiệu từ Bắc Kinh cho
biết là Nam Hàn sẽ là một con cờ domino, nhưng không nhất thiết phải xảy ra ngay
sau Việt Nam. [15]
Trở lại vấn đề Việt Nam, Cộng
sản chiếm đoạt được miền Nam bằng vơ lực nhưng đă không chiếm
được ḷng dân. Chính sách xă hội hoá miền Nam và củng cố xă hội chủ nghĩa
ở miền Bắc đă thất bại hoàn toàn. Cộng sản Việt Nam đă theo đuổi
một cuộc chiến mà không có kẻ chiến thắng. Chỉ có nhân dân ở cả hai miền
Bắc và Nam là những kẻ thua cuộc v́ phải trả một giá rất đắt bằng hàng
triệu sinh mạng và đổ vỡ thê thảm về vật chất và tinh thần. Biết
bao gia đ́nh bị ly tán và đạo đức suy đồi, mà ảnh hưởng tai hại sẽ
c̣n kéo dài qua nhiều thế hệ.
Hệ thống chính trị độc đảng, công an trị ngày
càng tham nhũng và trở nên thối nát. Trong khi đó người dân bị khước từ
mọi quyền tư do căn bản. Sau 30 năm nh́n lại, người dân tự hỏi
mục tiêu gây ra chiến tranh của Cộng sản Việt Nam là ǵ nếu không phải là một
cuộc phiêu lưu điên rồ.
Sau 10 năm thống nhất được lănh thổ, Cộng sản
Việt Nam đă không thống nhất được ḷng người mà c̣n gây thêm hận thù và
đưa đất nước xuống đáy tận cùng của vực thẳm nghèo đói và ngu
dốt. T́nh thế đă buộc Cộng sản Việt Nam phải thực thi chính sách cởi
trói trong 20 năm qua nhưng đất nước ngày càng tụt hậu so với các nước láng
giềng, xă hội ngày càng phân hoá và xa đọa. Một dân tộc không thể kiêu hănh
được nếu chỉ đứng nhất về những xấu xa và đứng hạng chót
về những cái tốt.
Một môi trường mô tả như trên không thể thích hợp cho
sự phát triển lành mạnh và quân b́nh. Trong khi một thiểu số quá giàu, đa số dân
chúng vẫn nghèo, không được hưởng những tiện nghi tối thiểu như nhà ở,
điện, nước, y tế, giáo dục, v.v…
Phát triển tại Việt Nam đ̣i hỏi nhiều thứ hơn
là “giải phóng kinh tế bây giờ với tiềm năng có tự do dân chủ sau này… Phát triển
thật sự và lâu bền phải bắt đầu bằng dân chủ.” [16] Nhiều dấu
hiệu cho thấy phong trào đ̣i tự do dân chủ và công bằng xă hội ngày càng lớn mạnh
ở Việt Nam. Các nhà nhân quyền và dân chủ ở trong nước đă mạnh mẽ công
khai lên tiếng đ̣i hỏi tự do đi lại, tự do tôn giáo, tư do ngôn luận. Mỗi
ngày hàng trăm người đến các Nhà tiếp dân để khiếu nại về việc mất
đất đai và nhà cửa. Hàng ngàn công nhân bất chấp luật lệ cấm đoán, đă
đ́nh công đ̣i tăng lương, cải thiện điều kiện làm việc, đ̣i quyền
sống. Các cuộc tranh đấu này được hỗ trợ của các quốc gia dân
chủ Tây Phương, đặc biệt là Hoa Kỳ và 3 triệu người Việt ở hải
ngoại. Chỉ khi chế độ độc đoán hiện nay được loại bỏ,
kinh tế mới thật sự có môi trường phát triển toàn diện, đất nước
mới có cơ hội thoát ra khỏi quốc nạn tụt hậu đă kéo dài khoảng nửa
thế kỷ, dân Việt-Nam mới được thực sự giải phóng và được
hưởng ḥa b́nh thực sự. Chỉ lúc đó chiến tranh Việt-Nam mới thật sự
chấm dứt đối với hơn 80 triệu người ở trong nước và 3 triệu
người ở hải ngoại.
Washington, DC, 25.02.2006
References
[1]Melvin R. Laird, “Iraq: Learning the Lessions of Vietnam,” Foreign Affairs, November / December 2005.
[2]There was confusion, hysteria, and miscommunication on a dark night.
[3]McNamara hotfooted it over to Capitol Hill with a declaration that was short of war but that resulted in a war anyway.
[4]Richard Nixon, “President’s Speech on Vietnamization,” Washington, DC, November 3, 1969.
[5]Richard Nixon, “Peace with Honor,” Presidential Speech, January 23, 1973.
[6]The truth is, wars are fluid things and missions change. This is more the rule than the exception.
[7]Unwilling to abandon South Vietnam, the United States changed its mission to self-determination for Vietnam.
[8]Quân thuộc Mật trận Giải phóng miền Nam Việt Nam.
[9]Wikipedia, “Nixon Doctrine,” Free Encyclopedia Online.
[10]Richard Nixon, “President’s Speech on Vietnamization,” Washington, DC, November 3, 1969.
[11]Earl C. Ravenal, “Consequences of the End Game in Vietnam,” Foreign Affairs, July 1975.
[12]Earl C. Ravenal, “Consequences of the End Game in Vietnam,” Foreign Affairs, July 1975
[13]Richard Nixon, “Peace with Honor,” text of President Nixon’s radio and television broadcast announcing the initialing of the Paris Agreement, White House, January 23, 1973.
[14]Larry Berman, No Peace No Honor: Nixon, Kissinger, and Betrayal in Vietnam, Simon & Schuster Adult Publishing Group, August 2001.
[15]Earl C. Ravenal, “Consequences of the End Game in Vietnam,” Foreign Affairs, July 1975
[16]Ashifa Kassam, “The Rocky Road To Development In Vietnam,” CBC News Viewpoint, January 4, 2006
|