Phần 2Giă Từ Vũ KhíHUY VĂN. . . . . . Kết quả là Trung Tá Hoàng Phổ cùng với Bộ Chỉ Huy Nhẹ (6 quân nhân) và hai Tiểu Đoàn 21 và 37 về đến Thăng B́nh sau một ngày di chuyển, và sau khi Bộ Chỉ Huy Liên Đoàn 12 BĐQ đă yên ổn nằm trong căn cứ Hương An từ lâu rồi. Đến lúc đó, Chi Đoàn Thiết Vận Xa mới rời LĐ 12 BĐQ để tăng phái cho Trung Đoàn 56 của Sư Đoàn 3BB. Sau đó, buổi họp được tập trung vào việc thông báo t́nh h́nh chung và tổng kết báo cáo của từng Ban và từng Tiểu Đoàn. Cuối cùng là nhận lệnh ứng chiến tại chỗ, cũng như chờ đợi bổ sung về mọi mặt. Không khí rơ ràng là căng thẳng. Trong ngày, có tin Liên Đoàn nhận lệnh trực tiếp của Tướng Trưởng để cùng Sư Đoàn 3 khai thông đoạn đường từ Non Nước đi Hội An. Nhưng rồi chờ măi cũng không thấy ǵ. 11h00. Điện thoại từ Văn Pḥng Liên Đoàn Trưởng gọi đích danh tôi qua tŕnh diện. Trung Tá An ngồi yên tại bàn viết chờ tôi chào kính. Ô ng mệt mỏi và xanh xao thấy rơ: - Bận quá nên tôi quên. Đây là Sự Vụ Lệnh về lại 37 để coi hậu cứ cho Thiếu Tá Gio. Cố gắng nhé. Tôi nhận Sự Vụ Lệnh rồi trở về ban 4 ngồi thừ người. Đây là mơ ước từ lâu nhưng bây giờ th́ đă trễ. Trung Tá An có lẽ chỉ muốn giữ lời hứa với đàn em mà thôi, v́ ông dư biết trong điều kiện như hiện nay th́ khó có thể nhận lănh trách nhiệm mới. Tuy vậy, tôi cũng lội qua hậu cứ của Tiểu Đoàn 37, theo đường tắt ṿng ngang trại gia binh. Hậu cứ vắng tanh. Không gặp ai quen biết, mặc dù chỉ vài tiếng trước đây c̣n ngồi họp với nhau bên Liên Đoàn. Qua văn pḥng của Đại Đội 3 cũng trống trơn. Vào Câu Lạc Bộ th́ chỉ gặp những người không quen. Hỏi thăm về Nguyễn Thanh Vân, người về đơn vị sau tôi chừng một tháng, cũng không ai biết đang ở đâu. Một người lính cho biết đă thấy Vân theo Trung Sĩ Tuấn, Trung Đội Phó của Vân ra Đà Nẵng từ lâu. Tôi xuống trại gia binh, định vào thăm gia đ́nh Trung Sĩ Chế Việt, một người bạn văn nghệ, và thăm chị Hương, vợ Thiếu úy Vũ Thành Công, người đă nằm lại trên một ngọn đồi nào đó tại Quảng Tín hai tuần trước. Cả hai nhà đều đóng cửa im ĺm. Tôi buồn bă về lại Liên Đoàn, ḷng thầm nguyện vài lời kinh cho Phê Rô Vũ Thành Công, người bạn và cũng là người anh đă hết ḷng chỉ dẫn tôi mọi điều. Chiều. Dạo một ṿng qua hậu cứ 21 và 39 định t́m Cốc A Sam và Nguyễn Văn Ước, hai người bạn cùng khóa, về đơn vị cùng ngày. Cả hai hậu cứ cũng lác đác người ra, kẻ vào. Không ai biết hai người đồng khóa của tôi ở đâu. Lệnh ứng chiến coi như vô hiệu lực. Giá súng vẫn ngay ngắn nằm im trong các pḥng, nhưng người cầm súng th́ tản mác đâu không thấy. T́nh trạng thật đáng buồn. Tôi như kẻ vô gia cư. Trên nguyện tắc, là đă về lại Tiểu Đoàn 37, nhưng thực tế th́ không ai màng tôi muốn ở đâu. Thiếu Tá Gio không có công điện triệu hồi. Ban 1 Liên Đoàn chắc là chưa cắt giảm quân số nên Hỏa đầu vụ vẫn thoải mái "Mời Thiếu úy ăn trưa". Bữa ăn trưa không có tiếng hỏi han, bàn bạc t́nh h́nh. Vắng mặt hầu hết mọi người. Không khí thật buồn nản ǵ đâu! V́ vậy tôi quyết định ra Đà Nẵng, một ḿnh. Mấy hôm nay nắng đẹp, trời trong, nhưng ḷng người th́ héo úa. Nhịp sống Đà Nẵng vốn đă vội vàng, sôi nổi, nay lại càng dồn dập hơn, và cuống cuồng hơn bao giờ hết. Bưu điện ra thông báo ngưng mọi dịch vụ chuyển ngân, bưu phẩm v...v... T́nh h́nh trầm trọng đến vậy sao? Vậy là lương tháng nằm gọn trong túi, không c̣n cơ hội gởi chút ít về cho gia đ́nh như thông lệ. Chờ gần một tiếng mới tới phiên gọi điện thoại. Thằng bạn thân lo lắng hỏi han đủ thứ và cho biết Sài G̣n có tin đồn sẽ bỏ Đà Nẵng. Nhờ hắn nhắn tin tôi vẫn b́nh an đến gia đ́nh và vài lời tâm t́nh vụn vặt khác, là đành gác máy để c̣n nhường cho người kế tiếp. Số người chờ gọi điện thoại, chờ gởi điện tín, đứng đông nghẹt cả tiền sảnh, lao nhao và bất an thấy rơ. Tôi trở ra đường, ḷng nặng trĩu. Đâu cần phải chờ SàiG̣n tung tin, ngay tại Đà Nẵng này cũng đă nh́n thấy được phần nào cuộc diện. Thành phố hỗn loạn hơn bao giờ hết. Ngoài đường bây giờ lính đông hơn dân. Họ đi thành từng đoàn, từng nhóm, đa số vẫn c̣n vũ khí. Cướp bóc xảy ra càng ngày càng nhiều hơn. Nhưng Đà Nẵng vẫn gượng sống. Hàng quán vẫn xôn xao, chợ búa vẫn xô bồ, sinh hoạt vẫn như mọi ngày, mặc dù t́nh h́nh đang đến hồi chung cuộc. Bước chân đưa tôi dài theo Độc Lập, ra Hùng Vương để hướng về Chợ Cồn. Đi ngang cà phê Diên Hồng, ngay Ty Thông Tin th́ gặp Nguyễn Văn Kiệt, anh chàng vừa theo Liên Đoàn 15 BĐQ rút về rừ mặt trận tây bắc đèo Hải Vân: - Đi đâu lang thang vậy cha. Hai thằng kia đâu? Kiệt " Mă Tấu " hỏi tôi trước. - Tao đi một ḿnh. Không gặp Cốc A Sam và thằng Ước. Tôi vừa trả lời, vừa bắt tay chào những người ngồi chung với Kiệt. Không ngờ mày cũng biết chỗ này. Hai chị em cô hàng là hoa khôi ở đây đó. - Tao và mấy thằng em đi ḷng ṿng chơi. T́nh cờ thấy hai em này bảnh quá nên nhào vô luôn. Sẵn dịp ngồi nh́n qua khách sạn Ô Kê mà nhớ hồi tụi ḿnh mới ra nhận đơn vị. Mày c̣n nhớ không? Tôi gật đầu rồi gọi cà phê. Anh chàng trưởng toán Chuẩn úy "sữa" của gần hai năm trước vẫn không thay đổi: ồn ào, ruột để ngoài da và thoải mái chấp nhận mọi t́nh huống. Chúng tôi trao đổi tin tức về Liên Đoàn 15 vừa di tản vào hôm qua, về t́nh h́nh của Đà Nẵng của và những bạn cùng khóa. - Kệ mẹ nó. Tới đâu th́ tới. Ai sao ḿnh vậy. Cho tới giờ phút này tụi ḿnh c̣n nguyên vẹn là đă tốt số lắm rồi. "Mă Tấu" nhà ta khẳng khái kết luận. Hai chữ nguyên vẹn làm tôi chợt nghĩ tới Đại Đội Trưởng của tôi thời c̣n ở Tiểu Đoàn 37. Khi rút khỏi Kỳ An , ông bị trúng ḿn cụt chân, được đệ tử cơng và Tiểu Đoàn Phó chận xe, chuyển thẳng về Đà Nẵng và đang nằm trong Duy Tân. Tôi rủ Kiệt vào thăm Đại úy Vương. " Mă Tấu " gật đầu ngay và nói thêm. - Tao có đọc thư của mày nói về một trong những người hùng trận Sa Huỳnh, kiêm " Bố Già " thương mày như con, nên muốn xem mặt ổng cho biết. 17h30. Quân Y Viện Duy Tân! Vườn Hoa T́nh Thương của Quân Đội. Nơi xoa dịu những nhức nhối cả thể xác lẫn tinh thần của người chiến sĩ. Niềm hạnh phúc vô bờ của những ai đă bỏ lại máu ,thịt, xương của ḿnh ngoài mặt trận. Bệnh viện tối tân đứng hàng thứ nh́ của cả nước chiều nay tất bật không kém đường phố ngoài kia. Sôi nổi nhưng trật tự. Thật đáng khâm phục. Đại úy Vương c̣n đau và mệt sau cuộc giải phẫu, nên chúng tôi không nói chuyện nhiều, chỉ an ủi và bày tỏ sự thông cảm, đồng thời trấn an nhau về t́nh h́nh hiện tại. Mănh hổ một thời, nay chỉ là cọp già ba chân nên không dấu sự lo lắng cho vợ con. Tôi hứa sẽ làm hết sức cho gia đ́nh ông và ngay sau đó cảm thấy xấu hổ v́ biết là ḿnh sẽ không giữ được lời. - Nhưng ít ra mày cũng đă mang tới cho ổng một tia hy vọng. Kiệt " Mă Tấu " thở dài khi chúng tôi ra cổng. Hy vọng là liều thuốc bổ về mọi mặt! Tôi im lặng, trong ḷng vẫn c̣n áy náy. Tép riu như tôi th́ làm được ǵ!? Ngay lúc này tôi cũng là "Con Bà Phước" như Kiệt thôi. Thấy tôi không vui, " Mă Tấu" cũng không bắt chuyện. Khi về tới Chợ Cồn mới kéo tôi đi ăn. Cầu Vồng. Quán cơm b́nh dân. Con đường Nguyễn Hoàng dẫn về Ga xe lửa, qua Trần Cao Vân, vào Tam Ṭa. Hai đứa lội một ṿng sau bữa ăn chiều, nhưng không t́m được hai người bạn Tiếp Liệu của tôi, với chủ đích là rủ nhau ra quán mà thôi. Người nhà của họ cho biết là hai bạn đó đă không thấy về từ hôm qua. Lộng Ngọc. Lại là quán cà phê quen thuộc của dạo nào chân ướt chân ráo mới ra Đà Nẵng. Ngồi cầu may xem có tên nào "tung cánh chim t́m về tổ ấm " hay không. Rốt cuộc cũng chỉ có Kiệt và tôi ôn cố tri tân cho đến lúc quán đóng cửa.
- Nhà ở đâu? Tôi hỏi lại. - Ông Ích Khiêm. - Xa quá. Thôi, bụi đời đêm nay đi. Mai tính. Khách Sạn Ô Kê. Lại là Ô Kê! Một đêm thân t́nh với mọi thứ trên đời đem ra kể cho nhau nghe. Mới hôm nào cả đám gần 40 chục tên quai chảo quậy tứ tung lúc mới vừa từ Sài G̣n ra. Sau đó là 8 tên thức trắng để sáng chia tay ra đơn vị ngay sau đêm Noel 1973. Bây giờ chỉ có hai đứa chúng tôi nằm rù ŕ cho quên niềm ưu tư, lo lắng. Thứ năm 27-03-1975. Sáng. Chia tay với Kiệt mà ḷng bùi ngùi. Hai thằng Sài G̣n gần như thức trắng đêm để bàn loạn đủ mọi điều liên quan tới thời cuộc để rồi chỉ nh́n nhau thở dài. Lại bắt tay chúc b́nh an như hai năm trước. Lại hẹn gặp nhau, nhưng địa điểm là tại...Sài G̣n! Hẹn, mà trong ḷng rưng rức, bán tín bán nghi v́... Đà Nẵng trong cơn hấp hối đă trở thành ngựa chứng. Hỗn loạn đến cùng cực. T́nh trạng tồi tệ đến mức rối rắm. Không cách ǵ văn hồi được trật tự. Nhà cửa ngoài phố đă có dấu hiệu vô chủ. Quân xa và cơ giới vẫn chạy nghẹt đường. Lại thêm một ngày gượng sống để chờ phép lạ, hay đúng hơn là chờ được di tản vào Nam trước khi địch tràn vào. Con đường từ quốc lộ vào Phú Lộc b́nh thường chỉ toàn in bánh xe ôm hay lác đác vài GMC hoặc Jeep ra vào, nhưng sáng nay th́ mù mịt bụi cát v́ một đoàn quân xa đang từ hậu cứ chạy ra. Không phải chuyển quân, mà dẫn đầu là chiếc Dodge của Trạm Xá. Tôi chua xót nghĩ: không lẽ ..... Đúng như tôi dự đoán. Khi về tới Liên Đoàn là nhận được tin Tổng Y Viện Duy Tân đang di tản. Xe ra đón thương binh rồi đưa họ thẳng xuống tàu Hải Quân để vào Sài G̣n trước. Tàu hải quân đậu ở đâu, bến nào? Không ai biết. Cứ cho xe ra nhận thương binh th́ có chỉ thị tại chỗ ngay. Thiếu úy cóc cắn như tôi mà c̣n biết là đă tới ngày cáo chung của Quân Đoàn 1 và Đà Nẵng, huống chi các đàn anh cấp lớn hơn. Cho nên tới phiên Liên Đoàn rơi vào t́nh trạng vô chủ. Cả hậu cứ vắng tanh dù mới hơn 10 giờ sáng. Gặp Đại úy Phương tại ban 4 th́ được biết sáng nay không có họp ǵ cả, v́ Liên Đoàn Trưởng và Liên Đoàn Phó cùng với các ban trực thuộc hành quân đều không thấy đâu. Chắc là đi họp bên Sư Đoàn 3. Các ban khác th́ chỉ làm việc cho có rồi mạnh ai nấy chạy lo gởi gấm gia đ́nh trên những chuyến bay cuối cùng rời khỏi Đà Nẵng. Ban 4 th́ lo giúp Bác Sĩ Tín di tản thương binh. Các Tiểu Đoàn, Pháo Đội 105 ly và Đại Đội Trinh Sát vẫn án binh bất động, cũng có nghĩa là bất khiển dụng. Bữa cơm trưa trong pḥng ăn chỉ vỏn vẹn có năm người. Đại úy Phương, Trung úy Long, ban 5, Thiếu úy Hướng, ban tài chánh, tôi, và người Hạ Sĩ Quan ẩm thực. Không có ai muốn gợi chuyện hay bàn luận, kể lể, nên bữa ăn thật buồn tẻ. Hầu như ai nấy cũng chỉ cầm hơi và cố nuốt để không phụ ḷng một quân nhân hết ḷng với bổn phận và hết t́nh với quân đội là người đă lo chu toàn hai bữa cơm cho chúng tôi. - Có ǵ đâu Thiếu úy. Bổn phận mà. Trung Sĩ Kính cười nhẹ khi tôi ngỏ lời cám ơn sau bữa ăn. Một ṿng hậu cứ của 39 và 21 rồi cả khu gia binh Phú Lộc mà vẫn không t́m được Nguyễn Văn Ước và Cốc A Sam nên tôi lững thững lội ra tận ga Ḥa Khánh, thăm gia đ́nh người chủ quán cà phê Hương Xưa. Quán trưa, người vắng. Anh Quyến, một Sĩ quan Cảnh Sát c̣n kẹt đâu đó trong Ty Nội An. Tiếp tôi là chị Quyến và Hương, em anh Quyến. Chúng tôi ngồi tại chiếc bàn quen thuộc, trong góc, sát quầy thu tiền. Nơi mà chỉ mới một năm trước đây là chỗ tụ tập của nhóm nhỏ ưa thích văn nghệ đủ mọi thành phần, đủ loại sắc phục trong vùng. Chiếc bàn có khắc tên những người đă vĩnh viễn ra đi, là nhân chứng của một chuyện t́nh dễ thương và lăng mạn không thua ǵ tiểu thuyết, phim ảnh giữa một lao công đào binh, Hồ Huy Đăng và Hương, cô nữ sinh Trung Học Ḥa Khánh. Hồ Huy Đăng, người lao công gốc Tiểu Khu Gia Định, dân nhà giàu ham vui, thích làm binh nh́ hơn đi học khóa Sĩ Quan, chỉ v́ làm lính th́ dễ xin về gần Sài G̣n hơn làm quan. Tay đàn ghi ta ngọt như Trung Nghĩa, thầy dạy nhảy của hầu hết những ai thích nhót ở Tiểu Đoàn 37 BĐQ, hai lần trúng đạn khi tải thương tại Phong Thử và Tiên Phước, là linh hồn của ban Văn Nghệ Tiểu Đoàn. Lần nào về dưỡng quân, anh cũng ra đây ngồi mỗi ngày. Cả đơn vị đều tin tưởng anh nên thả lỏng anh muốn đi đâu th́ đi, không hỏi han, ḍ xét và không sợ anh bỏ trốn, dù biết là người nhà đă có lần vào tận hậu cứ để thuyết phục anh vọt ra Đà Nẵng để xuống tàu người anh rể, một Sĩ Quan cấp tá đang công tác tuần duyên tại vùng Một. - Dù sao nó cũng có học. Tại gàn bướng và nghệ sĩ quá, nên cứ là lính suốt đời. Thiếu tá Gio đă từng công khai bày tỏ sự thương tưởng của ḿnh đối với một lao công đào binh đa tài, đa năng. Buồn thay, chỉ một ngày sau khi được phục hồi danh dự, cố Binh Nhứt Hồ Huy Đăng đạp ḿn banh xác tại Trà Kiệu, cuối tháng 7 -1974, để lại những trái tim đẫm lệ tại Phú Lộc, Ḥa Khánh và cả Sài G̣n. - Hồi đó vui quá. Chị Quyến chép miệng thở dài. - Ngày nào cũng ca hát tới khuya. Hương cũng gật đầu phụ họa. Mọi người đều nói chưa bao giờ khu này dễ thương đến như vậy. Tôi cũng góp lời nhắc những chuyện tưởng chừng như không thể nào thực hiện được trong môi trường và điều kiện của đời quân ngũ. Trong một lần dưỡng quân. Nhằm phiên tôi trực Đại Đội nên phải dẫn cả Trung Đội qua nằm bên hậu cứ Liên Đoàn ứng chiến. Tối hôm đó cả nhóm văn nghệ tiểu đoàn hẹn nhau ra Hương Xưa để họp mừng Sinh Nhật của Hương. Kẹt một người cũng mất vui, nên tôi bỏ nhỏ với anh em là nếu có ǵ cần th́ chạy ra quán gọi tôi về ngay. Buổi họp mặt thật thân t́nh. Quán cà phê thành sân khấu văn nghệ. Mọi thực khách, từ bạn học của Hương cho tới hàng xóm của anh chị Quyến, vốn là những người lính Sư Đoàn 3, Chi Khu và cả Nhân Dân Tự Vệ trong khu vực, đều hát ḥ với nhóm BĐQ một cách thân mật và tất nhiên, người vui nhứt là cô nữ sinh vừa tṛn 17 tuổi, và nổi bật hơn hết là Hồ Huy Đăng. Vui quá nên quên cả giờ giấc và ngoại cảnh. Đến khi tan hàng th́ tôi điếng hồn khi nhận ra cả đám em út với súng đạn đầy đủ đang cười cười đứng ngay ngoài cửa chờ chúng tôi về chung. Thấy tôi nhăn nhó, người Tiểu Đội Trưởng khinh binh trấn an: - Chuẩn úy đừng lo. Họ chỉ cần vài người theo tăng cường cho Kiểm Soát Quân Sự thôi, nên ông phó cho tụi này ra đây, cả buổi tối mà nằm treo vơng trong đó th́ chán chết. May quá. Đúng như lời anh ta nói. Không có ǵ trục trặc trong suốt mấy tiếng đồng hồ vui chơi ngoài quán. Thật là một kỷ niệm khó quên! Tôi từ giă chị Quyến và Hương sau vài lời an ủi về sự lo lắng tất nhiên cho một tương lai mờ mịt . Nói với họ mà cũng như nói với chính ḿnh v́ trong hoàn cảnh hiện nay th́ ai cũng như ai. Mọi người đều là nạn nhân của thời cuộc. Cách này hay cách khác . Chiều. Hậu cứ vẫn một nhịp điệu lây lất cho hết ngày. Thưa thớt người qua lại. Chỉ có khu vực Pḥng Tài Chánh là c̣n một số thân nhân tử sĩ ngồi chờ thủ tục giấy tờ và quân xa ra vào lấy nhiên liệu để lo việc chuyển tải thương binh. Các nơi khác đều vắng tanh. Bên Câu Lạc Bộ th́ từng nhóm vài ba người ngồi bàn tán công khai t́nh h́nh chiến sự. Tôi gặp lại Đại úy Phương tại đây. Anh Phương ngồi một ḿnh tư lự, tay xoay xoay ly cà phê một cách vô thức trong khi mắt dán vào khoảng trống ngoài cửa sổ kế bên. Thoáng thấy tôi, anh vẫy tay gọi lại ngồi chung bàn. - Huy c̣n ở ḷng ṿng với Liên Đoàn hả? - Th́ cũng như Đại úy thôi. - Tôi th́ khác. Dù sao cũng c̣n mấy tấn sắt vô dụng v́ chẳng c̣n đạn, nằm bên kia chưa biết giải quyết ra sao. C̣n Huy th́ đă hết bổn phận ở đây rồi mà. Tôi cười, nói đại khái về t́nh h́nh bên Tiểu Đoàn 37 và cả hai Tiểu Đoàn c̣n lại cho anh biết rồi kết luận: - Hậu cứ chẳng c̣n ǵ để bàn giao. Dù có th́ cũng chỉ là con số trên giấy tờ mà thôi. Giữ sự vụ lệnh lại làm kỷ niệm c̣n hơn. Chúng tôi cùng im lặng hồi lâu. Anh lại nh́n ra cửa sổ, c̣n tôi châm điếu thuốc, dựa lưng vào tường, thả bâng quơ vài ṿng khói trắng, trong đầu trống rỗng. Một lát sau, tôi nghe tiếng anh thở dài: - Sáng hôm qua... - Tôi rất thông cảm cho Đại úy. Mọi người cũng nghĩ như vậy. Vă lại, tôi cũng là nạn nhân của " Bố già " như anh. Đại úy Phương nhướng mày, ngạc nhiên, nhưng không hỏi thêm mà chỉ tiếp lời vừa bị tôi cắt ngang: - Tôi biết Ông An đang đau lắm. Tôi không hận ông ấy đă đánh tôi. Ḿnh là vật tế thần để ông ấy đỡ mất mặt với mọi người. Xem như đó là cách trả ơn cho Quân Đội và gánh cái nhục chung với thượng cấp . Trong hoàn cảnh như hiện nay, nếu tôi là " Xếp", th́ cũng phản ứng như vậy thôi. Tâm sự của Đại úy Phương làm tôi suy nghĩ về chính ḿnh trong ngày rời bỏ Tam Kỳ. Và mặc dù vẫn thấy Liên Đoàn Trưởng hơi quá đáng, tôi cũng đồng t́nh với anh Phương khi nghĩ về nỗi ḷng của Trung Tá An. Câu nói của Đại úy Phương về chuyện trả ơn cho Quân Đội cứ lảng vảng trong đầu sau khi từ giă nhau. Măi nghĩ ngợi lan man mà không biết tôi đă đi hết chiều dài của Phú Lộc, đang trên đường vào hậu cứ Tiểu Đoàn 37. Nhưng thay v́ quẹo phải để tới cổng chánh th́ tôi đi thẳng, xuyên qua ngôi làng nhỏ, ngay trước mặt hậu cứ để ra tới biển. Tôi nằm dài trên cát, dưới bóng mát của hàng dương, nh́n ra khơi. Xa xa là vài chiếc thuyền con đang hướng về chân trời, nơi có những chấm đen chập chờn trong khói sóng. Là tàu Hải Quân như lời đồn hay là ảo giác của hy vọng mong manh? Mặc kệ. Tôi nhắm mắt, thiếp đi trong tiếng sóng đều đặn vỗ bờ và tiếng ŕ rào nhè nhẹ như âm nhạc của hàng dương cao, rậm. Giấc ngủ ngắn nhưng thật say, không mộng mị, đủ lấy lại sức sau mấy ngày biếng ăn, mất ngủ. Nước biển mát lạnh làm tôi tỉnh hẳn khi vốc mấy bụm rửa mặt. Trở ra theo con đường cũ, tôi lững thững ṿng qua hậu cứ Tiểu Đoàn 37. Vừa tới cổng th́ gặp Nguyễn Thanh Vân và Trung Sĩ Tuấn, làm phó cho tôi một thời gian, bây giờ là Trung Đội Phó của Vân, cùng đi ra. - Về nhận bàn giao trễ vậy ông. Vân nói đùa. Phải khao đó nha. Tôi hỏi thăm t́nh h́nh th́ được biết hậu cứ chỉ c̣n cái vỏ. Mỗi ngày điểm danh cho có lệ. Chỉ có trực gác là c̣n quy củ nhà binh, mọi thứ khác, kể cả lệnh cấm trại và ứng chiến tại chỗ coi như đă không c̣n hiệu lực. Bằng chứng là hai chàng đang trên đường rời hậu cứ để ra Đà Nẵng.
Chúng tôi không có th́ giờ và cũng không muốn nhức đầu v́ những viễn ảnh đen tối nên tận dụng thời gian để ḷng ṿng phố xá. Vui được lúc nào hay lúc đó. Nên lại quán hàng lê la, lại cà phê, bi da cả buổi, rồi ṿng trở lại Phước Tường, t́m đến nhà Trung Sĩ Lộc, một thời cũng làm phó cho Vân. Trung Sĩ nhứt Lộc "điếc" niềm nở tiếp chúng tôi và bày ngay một chầu nhậu dă chiến để " lăng quên đời ". Chưa có cuộc nhậu nào " êm ái " như lần này v́ cả bốn người không ai buồn mở miệng nói, đùa như thường lệ. Chỉ rót cho nhau rồi yên lặng nâng ly. Cứ như vậy mà uống cho tới khi chị Lộc nhắc mọi người đi ngủ th́ cũng đă gần sáng. Thứ sáu 28-03-1975. 8h00. Lộc "điếc" quyết định không vào hậu cứ. Trung Sĩ Tuấn cũng về nhà tận trong Tam Ṭa. Chỉ có Vân và tôi đón xe lam vào Phú Lộc, dù không biết là sẽ làm ǵ sau đó. Lại một ngày dài đang bắt đầu trong hối hả. Đà Nẵng như đang chạy đua với thời gian. Địch gia tăng pháo kích vào Phi Trường, đài Kiểm Báo và căn cứ Hải Quân bên Sơn Trà. Phố vẫn đông nghẹt người và xe. Vẫn là nỗi hớt hải như những ngày qua, nhưng hôm nay th́ trầm trọng hơn. Chúng tôi chia tay khi vào tới Phú Lộc. Vân theo đường tắt, băng ruộng vào Tiểu Đoàn 37. Tôi quyết định vào Bộ Chỉ Huy Liên Đoàn. Vắng ngắt. Chỉ lẻ tẻ một vài người c̣n ngồi đâu đó trong các văn pḥng. H́nh như không c̣n ai muốn làm việc. Câu Lạc Bộ cũng không có ai. Tôi rảo một ṿng rồi về lại văn pḥng ban 4. Chỉ có Trung Sĩ Năm đang xớ rớ trước cửa. Tôi hỏi thăm về Đại úy Quỳnh, Trưởng Ban 4, và về cuộc di tản thương binh cả ngày hôm qua. Trung Sĩ Năm lắc đầu: - Tội nghiệp Ông Quỳnh lắm. Ổng lo đủ thứ. Chạy tới chạy lui với Bác Sĩ Tín để lo cho anh em ngoài Duy Tân. Nhưng khi xuống tới bến phà th́ không thấy tàu nào vô được. Tụi nó pháo quá xá. Bên phi trường c̣n tệ hơn, cũng bị pháo tưng bừng. Chết nhiều lắm. Nghe nói ḿnh xin cho thương binh nằm tạm trong Bệnh Viện Việt Đức để chờ tải thương tiếp. Sáng nay Ổng có vào đây một chút để lo xin thêm xe của Quân Vận rồi vọt ngay về nhà để lo cho gia đ́nh. Công việc ở đây chỉ có tôi. Mấy anh em khác th́ cũng ở nhà luôn từ lâu nay rồi. Tôi nghe nói mà cảm thấy xấu hổ v́ mấy hôm vừa qua, chỉ biết thở vắn than dài và ḷng ṿng cho qua ngày giờ. V́ vậy tôi quyết định ở lại ban 4, biết đâu chừng c̣n có thể làm được chuyện ǵ đó. Trung Sĩ Năm giao cho tôi mớ công điện mới nhận và những báo cáo mới thảo xong rồi từ giă về. Tôi vừa xem báo cáo vừa quay điện thoại gọi qua hậu cứ Tiểu Đoàn 37, mục đích là thăm Thiếu Tá Gio và giải thích v́ sao tôi có Sự Vụ Lệnh mà không về nhận bàn giao. Bên kia đầu giây là Thiếu úy Tuấn, người tạm thay thế Thiếu úy An để coi hậu cứ từ tháng giêng đến nay: - Ông Huy ơi là Ông Huy. Đi đâu mất biệt vậy?! Tuấn reo lên. Tôi giải thích việc Liên Đoàn giữ tôi ngoài ban 4 hành quân, để Đại úy Quỳnh lo cho ban 4 hậu cứ. Sau đó "Xếp " quên luôn nhu cầu của Tiểu Đoàn 37, măi cho tới hôm kia mới có lệnh trả tôi về. Tiếc là đă quá trễ. - Nhờ hồng phúc của ngài. Tuấn đùa. Nên tui hưởng nhàn mấy tháng nay. Khỏe chuyện này nhưng nhức đầu chuyện khác huynh trưởng ơi. Chúng tôi nói thêm vài chuyện nữa rồi gác máy. Người bạn khóa 59 Rừng Núi Śnh Lầy, có gốc cỡ cổ thụ v́ bố là công chức cao cấp, dân kỳ cựu làm tại Ṭa Hành Chánh Tỉnh. Từ lề đường Bạch Đằng, thoải mái buớc xuống sông Hàn là có ghe đưa ngay ra tàu hải quân, vậy mà Tuấn vẫn chung thủy ngồi tại hậu cứ trong lúc chung quanh chẳng c̣n ai. Thật đáng nể phục. Có bóng người đến ngay trước cửa - Nguyễn Thanh Vân, với ba lô mini đeo một bên vai, trên nắp ba lô là hai trái "măng cụt" M.26. Lựu đạn tṛn khó cầm nhưng dễ lăn. - Ông đi hành quân hả? Tôi cười. - Tui tính đi luôn nhưng nghĩ tới ông nên vô từ giă. Tôi hỏi Vân định đi đâu. Người bạn khóa 6 /72 Thủ Đức nói ngay là xuống Thanh B́nh, ra bờ biển t́m ghe đánh cá, mướn họ ra khơi. Cùng lắm là cướp ghe. Tôi hỏi sao không thực hiện chuyện này ngay tại làng chài Phú Lộc th́ Vân lắc đầu: - Họ chỉ có ghe nhỏ không đủ mạnh để nhồi sóng, nhứt là khi có đạn pháo kích rớt nổ kế bên. Vả lại quen nhau quá. Làm liều, trở mặt cướp ghe th́ ... Vân bỏ lững câu nói, nhưng tôi hiểu. Dù trong hoàn cảnh sống chết chỉ trong đường tơ kẽ tóc, th́ người lính cũng nghĩ đến chút t́nh quân dân. Huống chi đây lại là những người rất thân quen với Biệt Động Quân từ bao lâu nay. Tôi biết Vân không c̣n tiền, v́ lương tháng 3 đă xả láng từ lúc c̣n nằm trong Trạm Xá của Bác Sĩ Tín khi bị sốt rét ở Tam Kỳ, nên móc túi đưa cho anh chàng một ít. Anh bạn gốc Long Xuyên từ chối. Tôi nhét đại vào túi áo Vân: - Coi như cho mượn. Nếu về được Sài G̣n ông th́ ghé đưa cho bà già tôi. Vân ngập ngừng rồi gật đầu. Chúng tôi từ giă nhau sau lời chúc b́nh an và cái siết tay thật chặt . Khi ra tới cửa, Vân bất chợt quay lại hỏi tôi: - Tụi ḿnh đi chung nha! Ông đâu cần phải ở lại đây. Tôi lắc đầu, không trả lời. Chỉ cười tiễn chân bạn, ḷng thầm chúc b́nh an cho Vân. Người bạn Trung Đội Trưởng đi chưa bao lâu th́ có một chiếc Jeep ghé lại. Bước xuống xe là một Trung Tá. Tôi ra cửa chào ông. Vị Sĩ Quan Sư Đoàn 3 cho biết Ông thuộc Pḥng Một, vừa chạy một ṿng hậu cứ Liên Đoàn. - Như đi vào chỗ không người. Lính tráng hầu không c̣n ai. Nơi này cũng vậy. Thiếu úy là sĩ quan duy nhất c̣n trực văn pḥng. Tôi không giải thích hoàn cảnh của ḿnh, mà chỉ hỏi thăm vị Trung Tá về sự có mặt của ông th́ được biết là Sư Đoàn cần nắm chắc khả năng tác chiến của đơn vị, kể cả tăng phái, để có kế hoạch pḥng thủ Đà Nẵng. Ông cho biết đại đơn vị của Sư Đoàn đang từ vùng Đức Dục và Đại Lộc rút về. Mặt trận vùng Nam Ô, và ở phía tây bắc th́ hy vọng vào Tiểu Khu và Liên Đoàn 12 BĐQ. - Nhưng với t́nh h́nh này th́ coi như tuyệt vọng rồi. Ông thở dài, nh́n quanh một ṿng rồi ra xe. Tôi thừ người ngồi nh́n mớ giấy tờ bề bộn trên bàn, ḷng trống rỗng. Một lát sau bỏ ra ngoài đi một ṿng khu vực sân cờ. Đă quá trưa, nên cả hậu cứ đă vắng càng thêm vắng. Bước chân đưa tôi thả dài qua Câu Lạc Bộ rồi ra cổng chính. Trại gia binh và con đường ngoài Phú Lộc đang rần rần người qua lại. Không thấy ai quen. Cũng không biết phải làm ǵ nên tôi trở vào ban 4, nằm trên chiếc ghế bố trong góc pḥng, định nghỉ mệt một chút rồi đi kiếm ǵ ăn, không ngờ lại ngủ một giấc ngon lành. Chiều. Bụng đói khi thức dậy. Lại ḿ gói bên Câu Lạc Bộ. Cà phê và vài hơi thuốc cho tỉnh táo rồi ngồi đó mà vẩn vơ nghĩ ngợi về t́nh trạng của đơn vị và t́nh h́nh chung. Rối rắm và mù mờ về mọi mặt. Bỏ đi, hay ở lại?! Chỉ có bấy nhiêu thôi mà lấn cấn, phân vân thật nhức đầu. Sau cùng, tôi trở qua bên văn pḥng. Vừa đi ngang qua khu Tài Chánh th́ đă thấy Đại úy Phương và người tài xế của anh. Xe đang nổ máy. Anh Phương mang nón sắt và cả áo giáp như đi hành quân. Thấy tôi, anh xuống xe kéo tôi lại: - Huy hay ǵ chưa ? - Hay chuyện ǵ? Đại úy. - Thượng Sĩ Chấn ôm tiền vọt rồi. Bây giờ Ban Tài Chánh trống trơn. Thiếu Tá Bộ cả ngày không thấy đâu. Trung Tá An nghe nói ở miết trong nhà. Hậu cứ bây giờ coi như vô chủ. Huy có muốn đi với tôi không? Lần thứ nh́ có người rủ đi. Đi đâu?! Cá nằm trong rọ. Thú kẹt trong chuồng. Lấy ǵ mà thoát. Và cũng như nhiều người khác, Anh Phương đưa ra một lối thoát, một hy vọng: - Ḿnh t́m cách qua Bộ Chỉ Huy Hải Quân bên Sơn Trà, hay qua Non Nước, may ra có tàu hay ghe đón ra biển. Nghe cũng có lư, nhưng tôi ngần ngại v́ nhiều nguyên do, mà quan trọng nhứt là đơn vị vẫn c̣n đây. Không thể bỏ đi ngang như vậy. Anh Phương tỏ vẻ thất vọng khi tôi lắc đầu, nhưng không nói ǵ, chỉ đưa tay bắt rồi ra hiệu cho tài xế chuyển bánh. Tôi đứng nghiêm chào anh để tỏ ḷng kính trọng một đàn anh vui tánh, hiền ḥa với mọi người. Bên pḥng Tài Chánh không c̣n ai lảng vảng. Nhưng rồi từ đâu không biết, một số quân nhân đến trước cửa nh́n vào, bàn tán xôn xao. Có người c̣n khẳng định thấy Thượng Sĩ Chấn ôm cặp táp đi về hướng biển Phú Lộc. Người khác th́ nói Ông Chấn có bà con làm lớn bên Hải Quân nên hẹn nhau đưa tàu vào đón ra khơi. Thôi th́ đủ mọi thứ tin đồn. Nhưng chắc chắn Thượng Sĩ Chấn không thể mang đi hết số tiền trong két sắt. H́nh như lương lính vẫn chưa phát chỉ v́ muốn giữ chân họ, nên tiền c̣n lại chắc chắn phải hơn chục triệu. Không phát lương mà lính không làm loạn th́ cũng lạ nên tôi cũng bán tín bán nghi. Mọi người c̣n đang ồn ào, lao nhao th́ Trung úy Long, ban 5, từ đâu xuất hiện ra lệnh giải tán. Khi chỉ c̣n lại hai người, anh nói nhỏ với tôi: - Bố già chỉ thị riêng cho tôi và ông Ḥe bằng mọi cách phải đục tủ sắt lấy tiền. Không thể bỏ cho tụi nó lấy xài. Cơm chiều xong là bắt tay vào việc. Huy có thể giúp một tay không. Bí mật. Càng ít người biết càng tốt. Tôi gật đầu, phần lớn v́ ṭ ṃ và cũng v́ không biết đi đâu, làm ǵ cho qua đêm nay. Trung úy Long vui mừng hẹn gặp lại khoảng 7, 8 giờ tối, rồi về khu nhà cư xá Sĩ Quan bên kia đường. C̣n tôi định ra Ḥa Khánh xem lễ chiều và ghé Hương Xưa giết th́ giờ. Nhưng mới tới sân cờ là gặp Đại úy Ḥe. Ông cho biết là cần gấp một số quân xa, càng nhiều càng tốt để lo chuyển gia đ́nh binh sĩ ra bến phà ngoài sông Hàn chờ tàu Hải Quân vào đón. - Không có Ông Quỳnh ở đây. Huy lo dùm nha. Càng sớm càng tốt. Tôi gật đầu, không suy nghĩ. Quay điện thoại gọi các Tiểu Đoàn, nói ngắn gọn mọi chuyện. Đi một ṿng gom những ai c̣n lai văng để phụ mở kho kiểm lại xăng, dầu chờ cấp phát cho đoàn xe. C̣n đang đôn đốc nhân sự th́ có người nói đă thấy Đại úy Quỳnh đưa đoàn xe Quân Vận vào hậu cứ. Ông đang bàn riêng với Trung Tá An bên khu cư xá. . . . . . . . . |