Thursday, May 03, 2007. Ngày 30 Tháng 4, là ngày người Việt trên toàn thế giới tưởng niệm sự thay đổi lớn lao trong đời sống như chúng ta thường hay so sánh trước và sau công nguyên. Ba mươi hai năm về trước cũng vào ngày này, lực lương quân đội Bắc Việt đă xâm chiếm toàn lănh thổ Việt Nam, và miền Nam Việt Nam tự do đă ngưng
hiện hữu. Hồ Chí Minh thích nói rằng động lực thúc đẩy miền Bắc theo đuổi cuộc chiến là v́ độc lập và tự do. Nếu định nghĩa độc lập với nghĩa là không c̣n sự can thiệp của bên ngoài th́ vào thời điểm đó họ lập luận của họ phần nào có lư. Nhưng nếu chúng ta tranh luận về ư nghĩa đích thực của tự do, th́ lư tưởng tự do cho hàng triệu người dân Việt Nam đă bị huỷ diệt vào ngày hôm ấy.
Một số người gọi cuộc xâm lăng miền Nam là “giải phóng,” nhưng đối với hàng triệu người Việt Nam khác đó là mất tất cả, bao gồm đất nước của họ. Một triệu người đă bị đưa vào những trại “cải tạo”. 240,000 người trong số họ đă bị giạm tại đây hơn bốn năm. Một số khác th́ đă bị giam đến 18 năm. 56,000 trong số những tù nhân trong những trại cải tạo đă bỏ ḿnh tại đó. Vào thời điểm này (sau 30-4-1975), ước chừng khoảng một triệu người đă xuống tàu ra biển để đi t́m tự do,
nhiều người chỉ có 50% cơ hội sống sót nhưng họ vẫn đi. Và rồi đa số những người ra đi đă đến được đất nước này. Hiện nay, tại Hoa Kỳ, có khoảng gần hai triệu người gốc Việt.
Tại thời điểm này, tôi không muốn chiến đấu lại cuộc chiến tranh Việt Nam. Tôi cũng không muốn chú trọng quá nhiều vào sự khác biệt giữa cuộc chiến Việt Nam và cuộc chiến hiện tại. Nhưng tôi đă gặp nhiều người ở hai phía (Dân Chủ và Cộng Ḥa) nói về cuộc chiến Iraq như là một sự tương quan với cuộc chiến Việt Nam. Tôi muốn nhắn gửi đến những vị quan tâm về việc ta rút quân khỏi Việt Nam, là không có sự tương đồng với việc rút quân khỏi Iraq. Tôi cũng muốn nói cho những vị quan tâm về việc ta đă đưa quân đến Việt Nam, là không có sự tương đồng với việc ta đưa quân đến Iraq. Đây là hai lục địa khác nhau, hai hệ thống chính phủ khác nhau, với những vấn đề khác nhau liên hệ tới những mục đích của chúng ta.
Ở Việt Nam, chúng ta đă trợ giúp một chính phủ có sẵn và được tạo nên bởi hiệp định quốc tế. Chúng ta đă chiến đấu sát cánh với một quân đội mà chính họ đă có tới 245 ngàn chiến binh bỏ mạng trên chiến trường. Chúng ta đă chiến đấu trong một quăng thời gian dài với sự ủng hộ của nhân dân Mỹ, đây là một sự thật mà có đôi lúc chúng ta lại bỏ qua khi nh́n lại sự kết thúc cuộc chiến Việt Nam theo hướng thảm kịch.
Ngay cả 8 năm sau khi ta bắt đầu tham gia vào chiến trường Việt Nam, một cuộc thăm ḍ dư luận của Harris Poll vào năm 1972, với 74% đồng ư và 11% phản đối, là đừng để miền Nam Việt Nam rơi vào tay những người Cộng Sản. Ngày nay, chúng ta hiếm khi nghe những thống kê như trên, chúng ta hiếm khi nghe những quan điểm như trên. Hôm nay, tôi đứng đây, vẫn ủng hộ những mục đích của chúng ta tại Việt Nam, nhưng tôi cũng chính là người đầu tiên cảnh cáo sự sai lầm chiến lược của việc đưa quân sang Iraq.
Trong ngày tưởng niệm đặc biệt này của người Việt Nam trên toàn thế giới, trước tiên nhất tôi xin được, chào, với phong cách nhà binh, những cựu chiến binh của chúng ta, những người đă chiến đấu với danh dự nhưng sự hy sinh của họ th́ lại ít khi được nhắc tới với một ư nghĩa tích cực.
Chúng ta đă chứng kiến 58 ngàn quân nhân Mỹ hy sinh trên những chiến trường Việt Nam, hơn 300 ngàn đă bị thương; Ba triệu người đă phục vụ trong quân ngũ. Tôi cũng muốn cảm ơn những
cựu chiến binh của quân lực Việt Nam Cộng Ḥa, những người đă chiến đấu cùng chiến tuyến với chúng ta nhưng lại thường bị lăng quên trong lịch sử. Nhiều người trong số họ đă chiến đấu rất anh dũng. Như tôi đă nêu,
245 ngàn người trong số họ đă hy sinh trên chiến trường. Sau cuộc chiến, nhiều người trong số những cựu quân nhân Việt Nam Cộng Ḥa đă trải qua những gian khổ mà người Mỹ chúng ta khó mà hiểu hết. Hăy tưởng tượng bị giam cầm trong một trại cải tạo trong 13 năm rưỡi nơi mà quí vị chỉ được phép gặp thân nhân ḿnh chỉ 15 phút trong một năm. Hăy tưởng tượng quí vị, có nhiều trường hợp, chiến đấu 12 năm trên chiến trường nhưng t́nh trạng của quí vị lại không được Việt Nam và Hoa Kỳ xem là cựu chiến binh.
Tôi muốn cảm ơn những người Việt Nam đó, những người chiến binh bị lăng quên, những người đă chiến đấu cùng với chúng ta trên chiến trường. Tôi cũng muốn tỏ ḷng tự hào và cảm kích những người Việt Nam đă đến đất nước này và cho chúng ta thấy sức mạnh của văn hóa họ.
Họ đă cho chúng ta thấy chuyện ǵ đă có thể xảy ra nếu như miền Nam Việt Nam vẫn c̣n tự do. Ngày nay, chúng ta có 2 triệu người Việt đang sinh sống trên đất nước này. Họ đă đạt được những thành quả lớn lao đáng kính phục.
.......
Kính thưa bà chủ tịch, tôi xin nhường quyền lại cho người khác.
Lâm Nguyên Vi - dịch
* Trích Báo Người Việt, Thứ Sáu, 4 tháng 5
năm 2007